Chào mừng bạn đến với Giesu.asia ! Ơn Chúa ở cùng bạn. Bạn hãy đăng ký làm THÀNH VIÊN và góp phần mình làm giàu đẹp, phong phú Giesu.asia mỗi ngày bạn nhé !

Đăng nhập để Post bài

Lưu ý khi Post bài :

01. Bạn hãy đăng ký Thành viên để Post bài thành công. Bài viết nên ghi rõ xuất xứ, nguồn, Tác giả, sưu tầm, ...

02. Tại trang chủ : hiện tại đã mở 4 mục để thành viên tự Post ! Sắp tới sẽ mở toàn bộ (sẽ có thông báo).

      Bài viết tại trang chủ sẽ được kiểm duyệt trong vòng 24h bởi Biên tập viên phụ trách từng chuyên mục !

03. Tại diễn đàn : Thành viên được phép Post tự do.

Giesu Asia

Liên hệ Giêsu Asia

Email:
Chủ đề:
Nội dung:
Con gà thường có mấy chân ?

Ai đang Trực tuyến

Đang có 559 khách và no member đang online

Google Search

    

tuy-but

PHÚT TRẢI LÒNG

Tác giả : Joshkimt

Share

Có những lúc, ta cần dừng chân trong cuộc đời, không chỉ để lắng nghe nhưng còn để ta suy nghĩ những điều ta gặp thấy, để chắt lọc, để lấy lại hướng đi có nguy cơ lạc mất. Bằng những tâm sự của những người con được gọi mẹ trong cuộc đời, những tâm sự này xin gửi đến như lời sám hối muộn màng. Lời sám hối muộn màng của cuộc sống như  sự cần thiết để những người con đủ nhận ra mẹ.

Hôm rồi vào siêu thị, bất chợt gặp người quen đang mải mê chọn lựa chiếc máy xay sinh tố, tôi được nghe nỗi niềm của chị:

Mua cho má chị. Hôm rồi nhỏ em gái dưới quê điện lên bảo má chị bệnh, ăn uống khó khăn lắm. Chị mua máy để xay thức ăn, má chị ăn dễ hơn. Nghĩ mà buồn, khi má còn khỏe mạnh thì mình bị cuốn vào công việc, chồng con, chẳng bưng cho má được ly trà, chẳng mua được cho má món ngon vật lạ. Bây giờ thì, mua máy xay thức ăn cho má! Chị thật là …tệ.

Giọng chị nghẹn ngào, mắt rưng rưng.

Cuộc đời dường như vẫn thế, bao niềm hạnh phúc trong tay rồi vụt mất, bởi cứ mãi làm người vô tình giữa cuộc sống. Nếu ta vô tình với cuộc sống, cuộc sống cũng vô tình với ta. Đó chẳng phải là bài học trong cuộc sống đó sao?

Những  niềm vui trong cuộc đời dường như vẫn lẫn lộn giữa những giá trị đích thực của nó, có những niềm vui thoáng qua, nhất thời ta đeo đuổi để rồi nuối tiếc, có những niềm vui thường nhật và bền vững ta lại bỏ qua.  Ta có thể gặp những kinh nghiệm ấy như câu chuyện này.

Chiều cuối tuần, trưởng phòng mời mọi người đi hát karaoke. Mới hát được nửa tiếng, điện thoại di động của anh X reo. Anh bấm máy, mặt nhăn lại:

Con đã bảo cuối tuần con bận lắm. Thôi, má, vợ con với mấy đứa nhỏ cứ ăn trước đi. Sao? Cần có mặt con hả? Trời ơi, sinh nhật con mà má còn nhớ sao? Thôi được rồi, lát nữa con về! Ai bảo hồi sáng má không chịu nói trước.

Rồi anh X. cất điện thoại vào túi, cười ngượng nghịu phân bua:

- Bà già tui ngộ thiệt! “Già” như tui mà còn được nhớ sinh nhật. “Bả” kêu đã làm những món hồi nhỏ tui thích rồi bảo về ăn. Thiệt là!

Sếp ngồi trầm ngâm. Rồi quay sang anh X.:

- Về ăn bữa cơm “bà già” nấu đi. Anh có phước lắm mà không biết. Như tôi đây, bây giờ mẹ không còn nữa, mới hiểu ra mình đã mất một điều quý giá thế nào. Hồi xưa, mỗi lần bước ra cửa đi làm là má tôi cứ theo hỏi: “Đem nó, áo mưa chưa con? Hôm nay ăn gì để má nấu?”
Có vợ con đùm đề mà má tôi cứ xem tôi như thằng bé ngày nào. Có hôm đang làm việc thì điện thoại reo, má tôi nhắc “Hồi sáng má thấy con sổ mũi, vào tới đó đừng vặn máy lạnh “lớn” quá nghe con!”. Nhiều lúc tôi đâm bực bội, vì bị xem là con nít trước mặt vợ con, nói với mà nhiều câu thất lễ. Bây giờ má tôi mất rồi, nghĩ lại thấy mình sao ngu ngốc và dại dột quá!

Mọi người bất giác im lặng. Những lời nói chân tình ấy bỗng làm mọi người nghĩ đến mẹ mình. Phải chăng niềm vui có mẹ, đã trở thành hiển nhiên, hiển nhiên  đến nỗi ta thường đánh mất?

Một chị thường xuyên bán ở chợ ĐaKao kể lại một kinh nghiệm bất ngờ.

Cứ khoảng nửa tháng ở chợ ĐaKao, mọi người lại thấy bà cụ xuất hiện với một giỏ xách đầy những miếng nhấc nồi nho nhỏ đủ màu, khuôn mặt già nua luôn nở nụ cười đôn hậu. Có người hỏi:
- Sao lâu lâu bà mới ra bán?

Bà cười: “Ờ! Tại tui phải chờ người ta cho đủ vải vụn mới may được. Dạo này mắt tui cũng hơi kém nên làm chậm”. 

Có chị ái ngại: - Bà lớn tuổi sao không ở nhà để cho cháu nuôi, ra đây bán làm chi?

Bà cụ nghe xong câu hỏi mà hình như là nhiều người đã hỏi bà câu ấy, nước mắt rưng rưng, giọng nghẹn ngào, bà nói: - Thôi, tui tự nuôi sống mình được rồi. Làm phiền con cái làm chi. Vả lại, tui không chịu nổi khi con cháu nói xa nói gần.

Nhiều chị đi chợ chặc lưỡi: - Con cháu gì bất hiếu dữ vậy?

Bà cười lắc đầu: - Tụi nó cũng tội lắm cô ơi, chắc nghèo rồi sinh ra tật cằn nhằn ấy mà. Tui hổng giận tụi nó đâu!

Tiếng chào mời của bà cụ theo thời gian mỗi lúc một yếu đi.

Cả một đời bà mẹ có thể cho những đứa con tất cả, song những đứa con không dễ gì mà đáp nổi, cuộc sống hưởng thụ chung quanh cứ làm rơi dần chữ hiếu. Một ngày kia, bất chợt gặp lòng bao dung của mẹ, lòng mới bồi hồi thổn thức có khi đã muộn.

Người ta thường nói : “Mẹ nuôi con như trời như bể, con nuôi mẹ con kể từng ngày”. Câu thường nói ấy vẫn còn là chuyện nhỏ so sánh với chuyện này.

Bà mẹ ngồi thu lu trong góc phòng lặng lẽ nhai trầu, ánh mắt chịu đựng vô hồn nhìn các con  đang tụ tập ở salon, bàn nhau về chuyện ăn ở của bà. Cửa hàng dưới kia sang trọng đẹp đẽ qua bức màn voan trắng toát của lan can lầu lửng, căn nhà rộng rãi và cao tới 4 tầng này không có chỗ cho bà, dù bà đã một đời hy sinh tuổi xuân cho đàn con 5 đứa.

Trừ đứa lớn nhất không may chết sớm, thằng Hai-đã lên chức ông-không nhận nuôi mẹ, viện cớ nhà riêng của vợ nên không có quyền. Con Ba ở vậy không lập gia đình, xưa nay mẹ con hủ hỉ, tay hòm chìa khóa gìn giữ của cải cho bà. Đùng một cái, nó bán nhà, tuyên bố muốn đi du lịch đó đây, bảo bà liệu ở được với đứa nào thì ở, vì con cái bốn năm đứa, đâu phải mình nó là con! Con Tư lấy chồng giáo viên nghèo, lại ở bên chồng. Thằng Út tay làm hàm nhai, hai đứa con riêng của vợ cộng thêm hai đứa con chung, vị chi là 4 đứa lít nhít, xưa nay chăm chút bòn mót cho vợ con, chưa hề biết mời mẹ tới nhà.

Bà mẹ dở khóc dở cười. Hồi nào chúng nó chưa đủ lông đủ cánh thì đứa nào cũng bám riết lấy mẹ, giành rúc vào lòng mẹ. Giờ đây, đúng như lời nói của bà mẹ trong vở Bông hồng cài áo: “hồi nào cho chúng cái kẹo chúng cũng reo mừng, bây giờ có cho chúng cả cuộc đời chúng cũng không thèm nhận”. Nhất là một khi chúng không còn trông mong chút tài sản nào ở nơi người mẹ!

Bà lắng tai nghe. Con Ba đang bị những đứa còn lại công kích dữ dội vì có một mình một thân mà không chịu ở với mẹ. Loáng thoáng có đứa nào trách bà bất công. Bà lặng yên suy nghĩ. Bà nào muốn con yêu con ghét, nhưng nghĩ tội con Ba không chồng, không con, sau này quạnh hiu không ai phụng dưỡng. Ai có ngờ, ở tuổi 50, nó còn muốn bay nhảy để tìm hạnh phúc cho riêng mình, nên ôm hết của cải bỏ bà bơ vơ.

Cuộc tranh luận bỗng chốc trở thành đám cãi nhau, đứa nào đứa nấy đỏ mặt tía tai… Cuối cùng con Ba đành nhượng bộ: “Thôi được, ai lãnh bả tui đưa 20 cây”. Thằng Hai nín thinh dò xét. Con Ba hầm hầm đứng dậy bỏ về. Thằng Út mau miệng: “Vậy má về ở với con, nhà quê mát mẻ, lại khỏi trèo lên trèo xuống bốn năm tầng lầu. Tụi nhỏ cũng nhớ bà nội, mà vợ con nó hiền lắm, má khỏi lo”.

Bà không có ý kiến, chuyện xem như ngã ngũ. Tính bà xưa nay vẫn vậy. Thời con gái, cuộc hôn nhân của bà được mẹ định đoạt chóng vánh, sau khi đã nhận của đàng trai hàng chục mẫu ruộng ở Sóc Trăng. Về nhà chồng, bà phải làm dâu trong một gia đình điền chủ giàu có và khắc nghiệt, sống đời chồng chúa vợ tôi. Sau khi chồng chết là thời kỳ độc lập duy nhất, nhưng lại vất vả cực nhọc khôn xiết vì bà phải tự lực tần tảo nuôi con. Và bây giờ ở tuổi 80, quãng đời còn lại của bà lại được con cái định đoạt nhanh gọn với 20 cây vàng!

Bà bỗng cảm thấy đăng đắng trong lòng và cay cay ở mắt. Bà lặng lẽ mở chiếc rương gỗ, đặt cái ngoáy trầu lên mớ quần áo ít ỏi, tự an ủi rằng dưới quê chắc trầu cau không mắc như ở Sài gòn.

Cuộc đời đôi khi bạc như thế, có bao nhiêu cái xấu vẫn không ngừng ăn mòn những giá trị gia đình, để rồi chữ hiếu cũng thành cái giá để mặc cả mua bán.

Cuộc đời của bà mẹ trong tuổi già thường thương con cháu hơn chính mình cũng vì những điều này mà đôi khi những bà mẹ ấy mang nhiều nỗi muộn phiền hơn trong cuộc sống.

Một sinh viên trọ học tại Sàigòn, hôm nọ nhân ngày vu lan báo hiếu chia sẻ: Căn phòng tôi thuê để trọ học ở cạnh một phòng hai vợ chồng trẻ vừa có em bé, có thêm bà mẹ (bà ngoại) từ quê lên để trông cháu, nhưng bà hầu như làm hết mọi việc: giặt giũ, cơm nước, chén bát, chợ búa… Vào những ngày mưa dầm, sáng sớm bà cũng phải đội nón, mang áo mưa xách giỏ đi chợ. Những ngày nằng, mỗi lần bà đi chợ về là ướt đẫm mồ hôi, phần vì chợ xa, phần vì giỏ nặng làm cho bà mệt cả người. Chị con gái lúc nào siêng thì lấy xe chạy vù đi giúp bà, khi lười thì: “Thôi, mẹ đi đi, con thấy lười quá!”. Nhiều khi tôi còn nghe chị ấy cằn nhằn vì bà mẹ làm không khéo, Những lúc ấy, tôi vẫn thấy bà cười vui vẻ và bảo lại con gái những câu nhẹ nhàng. Một bữa nọ, tôi đang ở trong phòng mình thì nghe tiếng cằn nhằn của anh con rể: “Trời ơi! Xoong nồi nấu sao mẹ để đen xít vậy, chà biết bao giờ mà ra”. Kèm theo những lời khó chịu ấy là những bước chân hậm hực, những tiếng động dằn mạnh.

Trưa nay, tôi thấy bà ngồi thừ trên chiếc ghế đặt gần cửa phòng tôi, hai vợ chồng đã đi làm. Đứa cháu đang ngủ say sau một hồi cáu gắt khiến bà phải hết hơi ru nó mới chịu ngủ. Bà tâm sự, còn hơn tuần nữa bà về quê. Bà cảm thấy nao nao trong lòng, khó nghĩ quá: “Về thì thương con, thương cháu. Bà về rồi không biết hai vợ chồng phải xoay xở thế nào, cháu ai trông, cơm ai nấu, đồ ai giặt… Mà không về thì lại lo cho đứa con trai 17 tuổi ở nhà. Bà nhớ con và lo không biết ở nhà nó có ham chơi không?”

Nhìn bà, tôi thấy thương làm sao! Dáng người nhỏ bé, tay chân bao năm lam lũ ruộng đồng nên các móng đã cùn đi hết. Bà bảo bà buồn lắm. Anh con rể thì bà không chấp, vì dù sao nó cũng là người dưng. Bà buồn cho đứa con gái bà. Bà cứ bảo: “Nó còn dại lắm, chưa nghĩ tới nên mới thế!”. Rồi bà lo không biết bà về rồi chị con gái có biết ở cho vừa lòng mẹ chồng không, bà ấy mà ghét bỏ thì tội nghiệp!… Bao lo toan hình như làm bà nhỏ bé hẳn đi. Tiếng đứa cháu trở giấc khiến bà lật đật chạy vào dỗ cháu mà chẳng kịp mang dép.

Tôi nhìn bà mà lòng không khỏi băn khoăn. Hai mẹ con bà tôi cứ thấy như đối lập nhau. Chị con gái bao nhiêu năm sống ở thành phố thì da dẻ trắng trẻo, áo quần lượt là. Còn bà mẹ người quắt lại, tay chân chai sần. Bà vào đây đem theo hai bộ đồ, bà bảo để cháu vấy bẩn giặt cho dễ. Bà có một hai cái áo bà ba để khoác khi đi chợ, nhưng chị con gái cứ chê ngoài quê may xấu, nhìn thô nên bà ngại cũng ít mặc.

Người mẹ ấy, suốt một đời chịu cực khổ dành dụm vốn liếng cho con vào đất Sài Gòn sinh sống lập nghiệp, thoát ra quê nhà cực khổ, nơi mà quanh năm phải lăn lộn với ruộng đồng, nương rẫy. Nơi mà bà mẹ sắp trở về để tiếp tục cuộc sống của mình, tiếp tục lo cho những đứa con còn lại, và cả những đứa đủ lông đủ cánh bay xa, tách ra tìm cho mình một tổ ấm mới.

Tôi mong sao một đêm nào đó, trong giấc mơ người con gái của bà, sẽ thấy được những giọt nước mắt của mình chảy ngược. Chứ không phải chỉ những giọt nước mắt của người mẹ chảy xuôi, chảy hoài, hao mòn theo năm tháng…

Một vài góc cạnh để có thể dừng lại một chút trong những cuộc mải mê công việc hay những lúc vui chơi để suy nghĩ. Tôi cũng không làm gì hơn, dừng lại và suy nghĩ, chắt lọc và sống.

Joshkimt

Share

Bài viết liên quan

Những khoảnh khắc quanh ta
  • Prev

Giêsu Asia chuyên chủ đề Giáo dục, Công Giáo : Truyện hay, Thơ hay, Tùy bút, Sách quý, Danh bạ Website, Nhạc Thánh ca, Phim đạo, Suy niệm Tin Mừng hàng ngày, ...

Bạn cần liên hệ với Giêsu Asia, hãy gửi email về : giesu.asia@gmail.com

Với mục đích đơn sơ, luôn cố gắng Tôn vinh, Phát huy tính giàu đẹp, trong sáng của ngôn ngữ Tiếng Việt, Văn hoá Việt Nam

Website Giesu.asia được phát triển theo hướng mở của Web 2.0 : Toàn bộ nội dung đăng trên Website và Diễn đàn được mọi người (tự chịu trách nhiệm) đóng góp với mục đích chia sẻ những cái hay, cái đẹp trong cuộc sống --> Nhằm nhận ra Chân Thiện Mỹ trong mỗi câu chuyện, mỗi bài viết, ... hoặc chỉ nhằm mục đích thư giãn sau những ngày làm việc mệt mỏi, ... Không mục đích Chính trị, Không mục đích chia rẽ mối đại đoàn kết Dân tộc, Không đi ngược lại luật Pháp của Việt Nam, Không đi ngược với thuần phong mỹ tục của người Việt Nam, Văn hoá Việt Nam.

Mặc dù nội dung đã được qua khâu kiểm duyệt khá kỹ càng nhưng không thể tránh khỏi những thiếu xót, nếu có bất kì ai phát hiện bài viết nào đi ngược lại với những mục đích trong sáng trên ---> Xin vui lòng liên hệ ngay với Ban Quản trị (BQT) để xử lý kịp thời ==> Luôn giữ gìn và phát triển Giesu.asia theo con đường mà Chúa Giêsu muốn và đã dạy, đồng thời luôn giữ gìn sự đơn sơ, trong sáng, giàu đẹp, ... của Tiếng Việt, của Văn hoá Việt Nam.

Nguyện xin Thiên Chúa tuôn đổ mọi hồng ân trên tất cả mọi người tham gia Website này để cùng nhau phát triển Giesu.asia theo hướng Chúa muốn nhằm mang lại những hoa trái tốt đẹp và bình an trong tâm hồn mỗi người ! Thay mặt BQT Xin chân thành cảm ơn tất cả mọi người.

Lưu ý :

Tất cả các Website với tên miền con của Giesu.asia (subDomain) được Giesu.asia phát triển với mục đích Phi lợi nhuận cho các Giáo xứ, Đoàn thể, ... trên toàn lãnh thổ Việt Nam --> Buộc tuân thủ nghiêm ngặt với những mục đích trong sáng đã nêu trên.

Bất cứ ai phát hiện ra Website nào vi phạm, xin vui lòng liên hệ với BQT để xử lý kịp thời ! Xin chân thành cảm ơn.

Template Settings
Select color sample for all parameters
Orange Dark_Green Crimson Green_Yellow Indigo Maroon Medium_Violet_Red tomato
Background Color
Text Color
Select menu
Google Font
Body Font-size
Body Font-family
Direction
Background Color
Scroll to top