Chào mừng bạn đến với Giesu.asia ! Ơn Chúa ở cùng bạn. Bạn hãy đăng ký làm THÀNH VIÊN và góp phần mình làm giàu đẹp, phong phú Giesu.asia mỗi ngày bạn nhé !

Đăng nhập để Post bài

Lưu ý khi Post bài :

01. Bạn hãy đăng ký Thành viên để Post bài thành công. Bài viết nên ghi rõ xuất xứ, nguồn, Tác giả, sưu tầm, ...

02. Tại trang chủ : hiện tại đã mở 4 mục để thành viên tự Post ! Sắp tới sẽ mở toàn bộ (sẽ có thông báo).

      Bài viết tại trang chủ sẽ được kiểm duyệt trong vòng 24h bởi Biên tập viên phụ trách từng chuyên mục !

03. Tại diễn đàn : Thành viên được phép Post tự do.

Giesu Asia

Liên hệ Giêsu Asia

Email:
Chủ đề:
Nội dung:
Con gà thường có mấy chân ?

Ai đang Trực tuyến

Đang có 767 khách và no member đang online

Google Search

    

truyen-ngan

MƯA

MƯA

Share

 

Giesu Asia cám ơn bạn đã ghé thăm ! Mời bạn đọc chi tiết bài viết :

 

 

Mưa

Sài Gòn! Mưa! Những cơn mưa ồn ào và dai dẳng! Mưa Sài Gòn khác hẳn mưa quê tôi, không dịu dàng, không cảm xúc và không anh!

Năm cuối đại học, vẫn thói quen cũ, vẫn thích ngắm mưa. Tôi thích mưa, ai cũng biết, nhưng sở thích ngồi hàng giờ bên cửa sổ chỉ để nhìn mưa lại là bí mật giữa tôi và anh. Cuộc sống ở Sài Gòn bon chen và vội vã, tôi đã dần quen với những cảnh sống chỉ biết đến mình, quen với việc phải học cách qua mặt người khác, thành công... khi đến thời điểm này, tôi đang là một sinh viên ưu tú và được nhiều người mến mộ. Nhưng trong tôi vẫn còn những khoảng lặng của tâm hồn, những kí ức về anh và về mưa. Tôi đã hoàn tòan thất bại trong nổ lực xóa bỏ nó.

Sài Gòn, ngày mưa, 7/7/2003

Hôm nay trời lại mưa, cái ồn ào của những tiếng mưa, tiếng khóc đòi bú mẹ của những đứa trẻ con hàng xóm, tiếng người ta cãi nhau về một căn phòng chưa đóng tiền cuối tháng, tiếng còi xe inh ỏi, ... Ồn quá, những âm thanh của cuộc sống ngày thường thời sinh viên nghèo như thế này không biết lúc nào mới chấm dứt? Tôi đã tự hỏi không biết bao lần rồi và câu trả lời chỉ làm tôi thêm sợ. Trải qua ba năm đại học mà với tôi nó dài như ba thế kỉ, không biết năm cuối cùng này sẽ trôi qua thế nào đây! Mưa vẫn rơi bên ngoài căn phòng trọ ngột ngạt, tôi đã ngồi bên cửa sổ không biết bao lâu rồi, chỉ biết rằng cứ mỗi khi ngồi một mình lâu như vậy là tôi lại nghĩ về anh. Nghĩ về quá khứ!

Bốn năm rồi kể từ lần cuối cùng tôi cùng anh đi dưới mưa. Cơn mưa quê tôi không ồn ào, nó lặng lẽ với những giọt tí tách; cùng bước bên nhau dưới mưa, tôi và anh nói cười mà quên đi tất cả. Anh, thật ra là thằng bạn cùng tôi lớn lên từ thuở nhỏ, nhưng vì luôn là đứa nhút nhát và cần chở che nên tôi gọi hắn là anh để cảm giác an tòan, giúp tôi vượt qua những lời bóng gió của lũ bạn "Đồ con hoang". Gia đình tôi nghèo nhất thị trấn, mẹ tôi làm lụng vất vả cho tôi ăn học, cha tôi đã bỏ đi từ rất lâu rồi, hay thật ra tôi không có cha? Đến giờ tôi vẫn không biết và không cần biết. Hai mẹ con tôi nương tựa nhau mà sống và anh là người tôi tin tưởng nhất ngoài mẹ. Tuổi thơ chúng tôi trôi qua êm đềm dưới tình thương của những hàng cây xanh thẳm và đặc biệt là những cơn mưa, anh và tôi đều thích mưa. Ngắm mưa, đi dưới mưa, tôi và anh như hai bóng người lạc loài giữa xã hội, những con người bị ruồng bỏ, và không biết từ lúc nào, anh đối với tôi không còn là anh theo đúng nghĩa đen của nó nữa.

..........

Vẫn là một ngày mưa khi chúng tôi cùng đi dạo trên con đường Sài Gòn đầy xa lạ- cả hai chúng tôi đã đậu vào một trường đại học danh tiếng, cũng nhờ có chữ giỏi và tiếng "nghèo" nên tôi và anh không quá bận tâm đến việc lo học phí. Số tiền từ quỹ từ thiện và tấm lòng hảo tâm của những người giàu đủ cho tôi và anh sống cuộc đời sinh viên nghèo trong một thành phố xa hoa. Cùng đi dưới mưa bỗng dưng anh bật cười rồi rơi vào im lặng, tôi tò mò nhìn vào gương mặt gầy đầy âu lo của anh, rồi chợt mỉm cười. Nhận thấy thái độ kì lạ của tôi, anh nghiêng đầu hỏi:

"Sao em cười vậy?"

"Vì anh cười." Tôi đáp một cách tự nhiên và nhìn anh.

Ánh mắt anh chợt sáng lên và môi anh lại nở nụ cười

"Nói em nghe bí mật nha...uhm... anh yêu rồi!"

Tim tôi như có gì đó bóp nghẹn, mọi cảm xúc chợt tràn về dồn dập và lộn xộn, anh đã yêu, phải..anh yêu rồi...anh có quyền yêu bất cứ người con gái nào dù mãi mãi đó không phải là tôi, nhưng không hiểu sao trong tôi vẫn không ngừng hy vọng.

Tôi im lặng rồi nhìn anh với một nụ cười méo mó

"Sớm vậy anh? Ai thế?"

Trong đầu tôi đang hiện lên một câu trả lời, anh đang tỏ tình sao?

"An, lớp trưởng mình đó, thấy nhỏ đẹp không?"

Anh vừa hỏi vừa nhìn tôi với ánh mắt ẩn chứa niềm hân hoan khi nhắc đến tên người con gái ấy

"Đẹp."

Dù không muốn nhưng tôi phải thừa nhận rằng, An là một cô gái đẹp không thể chê vào đâu được, dân thành phố lại con nhà giàu, học giỏi, đi đâu cũng khối người mê. Chẳng khó hiểu chút nào khi anh cũng thích người con gái đó, mà không phải tôi. Bất giác tôi nhớ đến câu nói đùa của anh khi chúng tôi còn nhỏ

"Che dù đi dưới mưa thế này vui thật, nhưng không biết cảm giác ngồi trong xe hơi với máy điều hòa mát lạnh mà nhìn ra cửa sổ trắng xóa nước mưa sẽ thế nào nhỉ?"

Anh muốn đi ô tô, anh thích cảm giác được người khác chú ý bởi những thứ xa hoa mình sở hữu, anh là một con người đầy tham vọng, và tôi, cơ bản, không thể nào là người con gái mà anh cần có trong đời. Vậy mà, xém chút nữa tôi đã nói lời yêu anh. Có một điều anh không nhớ hay giả vờ quên, hôm đó chính là sinh nhật tôi, ngày sinh nhật buồn nhất!

Sài Gòn, mưa, ngày 11/9/2003

Đã lâu rồi tôi không liên lạc với anh và tôi chắc anh cũng không còn quan tâm xem tôi có tồn tại trên đời này, giờ đây anh đã có người khác, những buổi chiều mưa thấy anh tay trong tay với An bước vào chiếc Novol trắng toát và lao đi trong làn nước, trái tim tôi như bị xé nát một cách đau đớn, tôi chỉ biết nhìn theo hình bóng cũ, thứ mà giờ đây với tôi đã quá xa vời, không còn những ngày mưa bên nhau, không còn những kỉ niệm. Tôi và anh chỉ là những con người cùng cảnh ngộ, cảm thông nhau trong những lúc khó khăn. Chúng tôi vẫn là người của hai thế giới, anh có tài, anh giỏi giang và đầy mơ ước, còn tôi, chỉ mỗi ước mơ được đi bên anh dưới mưa đến suốt đời cũng không dám thực hiện. Tôi đáng là gì so với An kia chứ.

Mưa lại rơi bên ngoài cửa sổ, mấy ngày nghỉ này ở nhà với mẹ thật thích, giờ tôi chỉ còn mẹ thôi, như lúc xưa, khi anh chưa xuất hiện, chỉ tôi và mẹ, và mưa nữa chứ!

Tèng téng teng

"Ra ngoài ăn không nhóc, anh mời!"

Đã hơn hai tháng rồi không liên lạc gì với nhau mà giờ đây anh nhắn tin cho tôi tự nhiên như thể mới hôm qua thôi, hai đứa còn ngồi bên nhau hát những ca khúc mưa thời sinh viên mới lên thành phố.

"Không!" Tôi trả lời cộc lốc

"Sao vậy?" Anh hỏi lại

"Không rảnh, vậy thôi!"

Phải một lúc lâu sau anh mới nhắn tin trả lời

"Mấy tháng nay em làm sao vậy, em nói em bận học nên anh không làm phiền, giờ về quê rồi mà cũng bận nữa hả?"

Tôi không hiểu sao những dòng tin này lại phải lấy của anh quá nhiều thời gian như vậy

"Em phải làm bài tập, nhiều lắm, với lại giờ đang mưa, em ghét mưa lắm"

"Từ bao giờ?" Dòng tin nhắn đến hầu như ngay lập tức

Rồi một tin nữa

"Em bắt đầu ghét mưa khi nào vậy?"

"Từ khi anh yêu An" Tôi muốn gọi điện thoại cho anh và hét lên với anh như vậy nhưng nghĩ rồi lại thôi, tôi có quyền gì mà làm cái trò ngớ ngẩn đó, từ đầu tới giờ chỉ có tôi đơn phương yêu anh chứ anh đâu từng yêu tôi, anh đâu hề có lỗi.

Tôi ngồi nhìn ra cửa sổ, nơi những hạt mưa bắn xối xả vào tấm kính như thể muốn đập vỡ nó. Thở dài, tôi trở lại điện thoại và bắt đầu nhắn

"Em bận thiệt mà, lần sau nha anh."

"Ừ, lần sau vậy!"

Anh luôn là người đồng tình những ý kiến của tôi, dù rằng sau đó anh luôn bắt tôi phải nhận ra mình không phải lúc nào cũng đúng.

Tôi nhìn vào màn hình di động trống rỗng, không tin nhắn nào từ anh nữa, bình yên hay buồn? Tôi bật cười đưa tay chùi những giọt nước mắt đang lăn trên má. Gió lạnh quá, sao hôm nay mưa lại dai dẳng thế không biết, còn cái lạnh đến thấu xương nữa chứ, thời tiết sao thay đổi nhiều quá!

Reng reng, lại có điện thoại, thấy số của Quỳnh, tôi thở phào nhẹ nhõm dù không biết thật sự mình có mong muốn cảm giác đó hay không

"Gì vậy?" Tôi hỏi

"Mày biết tin gì chưa?" Giọng Quỳnh nghe có vẻ hình sự và hồ hởi mặc dù hai tính từ này đi với nhau chẳng hợp chút nào

"Mày không nói làm sao tao biết?"

"Biết ngay là mày nói thế mà, nghe tao nói nè, chuẩn bị vui mừng đi nha em, anh Duy của mày với con An chia tay rồi"

Tôi sững người khi nghe tin ấy, có thể gọi là ích kỉ không khi trong lòng tôi tràn ngập sự phấn khích dù rằng nó không đủ lớn để tôi nhận ra ngay, tôi ấp úng...

"Sao...sao...chuyện...chuyện như thế nào?"

"Mới hồi sáng, tao với tụi con Lan đi uống nước trong quán Hương đêm, mày biết tao thấy gì không?" Quỳnh im lặng rồi nói tiếp "Duy và con An cãi nhau, hai đứa nó làm dữ lắm, trong lúc giận dữ tao nghe An nói về mày..."

"Tao hả?"

"Ừ, lí do con An chịu Duy, một thằng sinh viên nghèo rớt mồng tơi là tại vì nó ghét mày, nó biết mày thích Duy nên mới chịu cặp với Duy đó, nó không thích một đứa sinh viên nghèo như mày hơn điểm nó trong mắt tụi con trai"

"Tao?"

"Chuyện của mày không quan trọng, mày biết không? Duy ngẫn người ra khi nghe chuyện đó, con An bật cười rồi đặt một sấp đôla lên bàn nói là trả tiền nước rồi quay đi mất, bỏ lại thằng Duy đứng như trời trồng...rồi sau đó thì tao nghĩ chắc nó về quê rồi phải không?"

Tôi im lặng, không biết tôi phải có cảm xúc như thế nào khi nghe tin này, vui mừng khi nghĩ là vì mình mà anh chia tay An hay đau khổ khi biết mình chính là nguyên nhân khiến anh mất đi người anh yêu mến.

"Giang, Giang...mày còn đó không?" Giọng từ đầu dây bên kia tỏ vẻ lo lắng

"Còn, tao còn nghe nè."

"Mày ổn không?"

"Còn tùy vào mày định nghĩa từ ổn là như thế nào" Tôi nói đùa rồi bật cười, tôi không muốn làm đứa bạn thân lo lắng.

"Tao OK thôi, mày ngủ đi, tao hơi mệt, sáng này ra ruộng với mẹ, mệt lắm mày ơi"

Quỳnh chần chừ một chút rồi nói

"Ừ, vậy mày ngủ đi, có gì sáng tao điện thoại qua."

Nó cúp máy, tiếng tút tút từ đầu dây bên kia nghe thật dễ chịu, rồi còn cả tiếng mưa, tiếng lách tách của những giọt nước thấm vào mái nhà và rơi xuống sàn gỗ, tôi chẳng biết phải nghĩ gì trong đầu mình mà dù có nghĩ chưa chắc đó đã là một ý kiến hay. Anh đã không còn quen An nữa, anh đã hết yêu An và muốn gọi tôi ra để chúc mừng sự tự do hay anh muốn tôi cùng san sẻ nỗi đau mất đi người yêu giàu sang của mình. Anh luôn ích kỉ như thế mà... không phải sao?

"Giang ơi, có khách nè con"

"Dạ!"

Mẹ tôi gọi từ dưới nhà, ai thế không biết, giờ này mưa tầm tã mà còn có hứng đến thăm tôi sao? Sao không ai để tôi yên một phút nào vậy. Tôi nhăn mặt và bước vội xuống căn gác xếp, ai đây???

Anh đang đứng ngay cửa với chiếc ô trên tay, thấy tôi, anh mỉm cười, tôi cũng cười đáp lại, một nụ cười gượng gạo không cảm xúc.

"Đi với anh một chút được không?"

Anh hỏi khi tôi bước đến bên cạnh anh, mẹ tôi nhìn cả hai rồi lắc đầu

"Lớn đến tuổi này rồi còn thích đi mưa, mẹ sợ hai đứa luôn, đi sớm đi rồi về"

Mẹ nhìn tôi một thóang rồi trở vào, cái nhìn của mẹ ẩn chứa điều gì đó mà đến giờ tôi vẫn không hiểu. Chỉ còn tôi và anh, cả hai cùng im lặng, chỉ đứng nhìn nhau một hồi lâu, bất giác tôi thở dài rồi gật đầu, khoác lên mình chiếc áo len, tôi cùng anh bước đi dưới mưa, bên dưới chiếc ô ngày nào. Vẫn con đường này, cơn mưa này, nhưng con người giờ đã thay đổi, không còn cảm giác như trước nữa

"Lâu rồi không đi bộ dưới mưa thế này nhỉ?"

Anh phá vỡ không khí yên tĩnh đang bao trùm hai đứa, còn tôi chỉ nhìn bâng quơ ra khoảng không xám xịt trước mặt

"Chỉ là anh thôi, chứ em thì ngày nào chẳng đi, nhà trọ em cách trường nửa tiếng đi bộ mà" Phải rồi, tôi thường đi bộ đến trường và trở về nhà trên cùng một con đường, một mình tôi và anh có bao giờ đế ý đến.

Anh ậm ừ và rồi lại im lặng, tôi đi bên anh mà cứ như một mình, cảm giác ấm áp, hạnh phúc trước kia đã không còn, phải chăng tôi không còn yêu anh hay chính anh đã buộc tôi không thể có lại cảm giác đó. Mưa lại rơi, từng giọt dài, chậm, tiếng mưa nhẹ nhàng, xáo động tâm hồn tôi.

"Anh và An chia tay rồi." cuối cùng anh cũng nói những gì tôi không muốn nghĩ tới lúc này

"Vậy sao?" Tôi nhìn anh lơ đãng, một cái nhìn trống rỗng

Bất ngờ trước cái nhìn và sự điềm tĩnh của tôi, anh lặng người đi trong chốc lát, rồi anh bước nhanh và đứng trước mặt tôi, buộc tôi phải dừng lại nhìn anh.

"Em không hỏi anh gì sao? Vì sao bọn anh chia tay? Bây giờ anh cảm thấy thế nào? Em không thèm quan tâm anh đang nghĩ gì sao?" Giọng nói của anh gần như vỡ òa trong tiếng mưa, khóe mắt tôi bắt đầu cay và giọt nước mắt đầu tiên rơi xuống, nhưng tôi vội xua nó đi, như thể đó chỉ là giọt nước mưa bướng bỉnh còn bám lại trên má.

"Anh muốn em nói gì bây giờ, rằng anh có buồn không khi em biết anh đang rất buồn, rằng anh cảm thấy như thế nào khi chính em đã cảm nhận được nỗi đau từ chính anh, anh muốn em nhìn anh với ánh mắt thương hại rồi động viên anh cố lên để làm lành với An sao? Anh đánh giá em quá cao rồi đấy"

Một lần nữa tôi lại làm anh ngạc nhiên, anh đứng lặng người nhìn tôi, ánh mắt anh chứa đầy sự dằn vặt

"Sao em lại giấu điều đó mấy tháng qua, sao em không nói với anh em yêu..."

"Không" Tôi ngắt lời anh "Chẳng còn gì nữa cả, với em hai tháng qua đã chấm dứt rồi, anh không cần bận tâm về em, em đã lớn, đã không còn là cô bé con ngày nào cũng lẽo đẽo theo anh rồi, em đã sống được những ngày không anh, và giờ đây em đang sống rất tốt, đừng vì em làm ảnh hưởng đến anh, em sợ phải làm kẻ phá rối"

"Không, anh không có ý đó"

Tôi ngước lên nhìn anh, mặt tôi giờ đã giàn giụa nước mắt

"Trở về với An đi, đó mới chính là người con gái của đời anh, đừng lo em sẽ buồn, sẽ khổ, em chịu đựng chúng quen rồi"

Bất giác tôi quay đi, mặc kệ cơn mưa đang gào thét trên đầu, anh chạy theo tôi và nắm tay tôi lại, tôi vùng thoát khỏi anh

"Để em yên, sao không ai cho em chút bình yên nhỏ nhoi chứ"

"Anh yêu em" anh thét lớn phía sau tôi

Bây giờ lại đến phiên tôi giật mình, ba từ này tôi đã chờ đợi rất lâu rồi, kể cả trong mơ tôi vẫn muốn nghe, nhưng giờ đây sao nghe lạ lùng đến thế, trong đầu tôi chỉ có tiếng mưa rơi, tiếng chân người vội vã chạy qua con đường lát sỏi, tiếng dép giày ẩm ướt trên nền đất trơn trợt, không phải tiếng anh, không phải lời yêu... anh vừa nói với tôi.

"Cám ơn anh" Tôi trả lời mà không quay lại nhìn anh, rồi tôi chạy dưới mưa, bỏ lại anh và những tiếng ồn ào khác, tôi đang nghĩ gì thế, lúc này anh đang đau khổ, tôi phải là người bên cạnh anh mới đúng chứ, sao tôi bỏ anh một mình, anh nói yêu tôi, không phải tôi đã mong như vậy sao.? Tôi chẳng hiểu nỗi tôi nữa, trong đầu tôi lúc này bỗng nhiên vang lên lời anh nói lúc xưa:

"Mỗi khi ta buồn phải tìm thứ gì đó thay thế nỗi buồn ấy, như vậy ta sẽ vui hơn để tiếp tục sống"

Tôi đang là thứ thay thế ấy, có phải không? Anh yêu tôi vì anh không còn có thể yêu An, anh yêu tôi vì bây giờ anh cần tình yêu để chữa lành nỗi đau trong tâm hồn? Tôi có quyền nghĩ như vậy về anh không? Anh đã bỏ quên tôi khi đi cùng người con gái khác, tôi đối với anh chỉ là một thứ thay thế.

.................

Sáng hôm sau tỉnh dậy, trời vẫn còn mưa, sao cơn mưa mùa này kéo dài thế nhỉ, một chút nắng cũng không có sao? Tôi nằm trên giường và quấn chăn kín mít, tối qua tôi khóc như một đứa trẻ trong vòng tay mẹ, và đã ngủ thiếp đi khi không thể nào khóc được nữa. Giờ nằm trong phòng nhìn ra ngoài, tôi cảm giác rằng bao nhiêu nỗi đau đã theo nước mắt chảy ra hết, tuy vẫn còn vị mặn trong tận cùng con tim.

Huơ tay lấy di động định gọi cho Quỳnh, tôi phát hiện có rất nhiều cuộc gọi nhỡ mà anh đã gọi, tất cả đều bị nỗi đau của tôi che lấp, tôi không nghe tiếng chuông, cũng như không cho phép hình bóng anh hiện về trong tiềm thức, và tôi còn một tin nhắn thoại, biết là không muốn nghe nhưng tay tôi đã nhanh chóng ấn nút.

Giọng anh ở đầu dây bên kia, ấm áp và nhẹ nhàng

"Anh xin lỗi vì tất cả những gì đã gây ra cho em, anh không nhận ra tình cảm của em cũng như không biết được mình cũng yêu em từ lâu lắm rồi. Anh đã bị thứ ánh sáng của giàu sang che lấp, anh thích mọi người nhìn mình dưới con mắt khác, con mắt ngưỡng mộ của một đứa sang giàu, anh đã lầm khi nghĩ An là người con gái của đời anh, mỗi khi đi với An thì anh lại nhìn thấy hình ảnh em từ người con gái kiêu sa đó, nhiều lần anh muốn nhắn cho em vài dòng nhưng lại nghĩ em đang bận học, anh không muốn làm em phân tâm. Anh không nhận ra mình yêu em sớm hơn, anh thật là một thằng ngốc. Cho đến khi An nói vì em thích anh nên An mới cướp anh khỏi đời em, anh đã thật sự biết trái tim mình nghĩ gì, anh đã vội tìm em, muốn em biết được anh yêu em như thế nào, nhưng..." giọng anh nghẹn lại vì những giọt nước mắt "anh nghĩ anh đã gây ra cho em qúa nhiều đau khổ, đến nỗi em không thể chấp nhận anh. Đều là lỗi của anh cả, anh hi vọng em sẽ cho mình thời gian để nghĩ về anh, về chúng ta. Khi gặp lại nhau, mỗi đứa sẽ có một lựa chọn, dù là vui hay buồn cũng xin xem nhau là bạn, cùng đi ngắm mưa...được không em?"

Giọng nói anh lại gián đoạn:

"Anh phải đi rồi, anh đi Pari, một người bà con xa đã tìm anh, dì đã cho anh thời gian suy nghĩ, và nỗi đau của em đã giúp anh có câu trả lời, có lẽ anh đã quá vội vàng khi quyết định, anh muốn báo tin này cho em biết đầu tiên và định hỏi xem em có đồng ý chờ anh quay lại không, khi anh đã trở thành một con người thành đạt, nhưng mọi thứ xem ra không đúng như dự đoán, anh đã khiến em giận, anh xin lỗi, tha lỗi cho anh, hai năm nữa anh sẽ về nếu em đồng ý đợi anh...anh yêu em"

Tôi ném điện thoại xuống sàn và chạy nhào ra cửa, trời mưa như trút nước. Tại sao, tại sao không nói sớm hơn với tôi, tại sao lúc nào tôi cũng là người bị bỏ lại, tại sao chứ? Cơn mưa ngăn tôi lại, nó không cho phép tôi đến gặp anh, hay đúng hơn, nó giúp tôi nhận ra giờ có làm gì thì cũng đã muộn, tôi đã mất anh, có thể là mãi mãi, tôi sẽ chờ anh, nhưng chắc gì anh sẽ chờ tôi. Tôi tin vào tình yêu của anh nhưng không dám tin vào cuộc đời, cái giá của mọi sự đau khổ có khi còn là điều tồi tệ hơn. Trời mưa...

..................

Ba năm trôi qua rồi, từ ngày anh ra đi, tôi đã đợi anh, cố lừa dối mình rằng anh sẽ trở lại, nhưng rồi sự thật vẫn thật chua cay, anh đã đi theo con đường của mình và tôi cũng có con đường của riêng tôi, giữa Sài Gòn, nhịp sống hối hả không chờ đợi, tôi không muốn mình lại là người bị bỏ lại phía sau, tôi phải chạy để vượt lên trước, nếu phải chia tay, tôi muốn mình là người sẽ bỏ lại chứ không ai khác.

 

Tháng bảy, trời mưa, 26/7/2009

Thời gian thắm thoát trôi qua, tôi đang ở Pari, nơi anh đã từng nói với tôi về nó, tôi đã là một nữ doanh nhân, thành đạt và hạnh phúc, tôi có gia đình, một người chồng thương yêu tôi hết mực, một đứa con bé bỏng hồn nhiên. Nhưng tôi không quên anh, không quên mối tình đầu nhiều nước mắt, với anh, tôi có cả những kỉ niệm vui buồn, nhưng trên tất cả, tình yêu tôi dành cho anh là mãi mãi, mãi mãi một niềm day dứt không nguôi.

Tin thời sự: Chuyến bay XX từ việt Nam sang Pari ngày...năm 2003 đã gặp phải vấn đề về thời tiết, sau khi mất liên lạc với tổng đài, cảnh sát khu vực Châu Âu đã phát hiện ra xác máy bay trong một cánh rừng nhiệt đới. Tất cả hành khách... đều thiệt mạng!

Ngày...tháng...năm...trời lại mưa...mưa rơi...!

SG, 9/2/2010

                                                                                                                                                                                                    MAI ANH ĐÀO

 

 

Thay mặt Ban Biên Tập xin cảm ơn bạn đã xem hết bài viết này !

Nếu cảm thấy hay, xin động viên người Post bài này bằng việc nhấn nút +1 Google hoặc Like Facebook nhé !

Tốt hơn nữa xin bạn hãy đóng góp bài viết để giúp Giesu Asia có nội dung ngày càng phong phú hơn, thiết thực hơn và gần gũi hơn !

Share

Bài viết liên quan

Những khoảnh khắc quanh ta
  • Prev

Giêsu Asia chuyên chủ đề Giáo dục, Công Giáo : Truyện hay, Thơ hay, Tùy bút, Sách quý, Danh bạ Website, Nhạc Thánh ca, Phim đạo, Suy niệm Tin Mừng hàng ngày, ...

Bạn cần liên hệ với Giêsu Asia, hãy gửi email về : giesu.asia@gmail.com

Với mục đích đơn sơ, luôn cố gắng Tôn vinh, Phát huy tính giàu đẹp, trong sáng của ngôn ngữ Tiếng Việt, Văn hoá Việt Nam

Website Giesu.asia được phát triển theo hướng mở của Web 2.0 : Toàn bộ nội dung đăng trên Website và Diễn đàn được mọi người (tự chịu trách nhiệm) đóng góp với mục đích chia sẻ những cái hay, cái đẹp trong cuộc sống --> Nhằm nhận ra Chân Thiện Mỹ trong mỗi câu chuyện, mỗi bài viết, ... hoặc chỉ nhằm mục đích thư giãn sau những ngày làm việc mệt mỏi, ... Không mục đích Chính trị, Không mục đích chia rẽ mối đại đoàn kết Dân tộc, Không đi ngược lại luật Pháp của Việt Nam, Không đi ngược với thuần phong mỹ tục của người Việt Nam, Văn hoá Việt Nam.

Mặc dù nội dung đã được qua khâu kiểm duyệt khá kỹ càng nhưng không thể tránh khỏi những thiếu xót, nếu có bất kì ai phát hiện bài viết nào đi ngược lại với những mục đích trong sáng trên ---> Xin vui lòng liên hệ ngay với Ban Quản trị (BQT) để xử lý kịp thời ==> Luôn giữ gìn và phát triển Giesu.asia theo con đường mà Chúa Giêsu muốn và đã dạy, đồng thời luôn giữ gìn sự đơn sơ, trong sáng, giàu đẹp, ... của Tiếng Việt, của Văn hoá Việt Nam.

Nguyện xin Thiên Chúa tuôn đổ mọi hồng ân trên tất cả mọi người tham gia Website này để cùng nhau phát triển Giesu.asia theo hướng Chúa muốn nhằm mang lại những hoa trái tốt đẹp và bình an trong tâm hồn mỗi người ! Thay mặt BQT Xin chân thành cảm ơn tất cả mọi người.

Lưu ý :

Tất cả các Website với tên miền con của Giesu.asia (subDomain) được Giesu.asia phát triển với mục đích Phi lợi nhuận cho các Giáo xứ, Đoàn thể, ... trên toàn lãnh thổ Việt Nam --> Buộc tuân thủ nghiêm ngặt với những mục đích trong sáng đã nêu trên.

Bất cứ ai phát hiện ra Website nào vi phạm, xin vui lòng liên hệ với BQT để xử lý kịp thời ! Xin chân thành cảm ơn.

Template Settings
Select color sample for all parameters
Orange Dark_Green Crimson Green_Yellow Indigo Maroon Medium_Violet_Red tomato
Background Color
Text Color
Select menu
Google Font
Body Font-size
Body Font-family
Direction
Background Color
Scroll to top