Chào mừng bạn đến với Giesu.asia ! Ơn Chúa ở cùng bạn. Bạn hãy đăng ký làm THÀNH VIÊN và góp phần mình làm giàu đẹp, phong phú Giesu.asia mỗi ngày bạn nhé !

Đăng nhập để Post bài

Lưu ý khi Post bài :

01. Bạn hãy đăng ký Thành viên để Post bài thành công. Bài viết nên ghi rõ xuất xứ, nguồn, Tác giả, sưu tầm, ...

02. Tại trang chủ : hiện tại đã mở 4 mục để thành viên tự Post ! Sắp tới sẽ mở toàn bộ (sẽ có thông báo).

      Bài viết tại trang chủ sẽ được kiểm duyệt trong vòng 24h bởi Biên tập viên phụ trách từng chuyên mục !

03. Tại diễn đàn : Thành viên được phép Post tự do.

Giesu Asia

Liên hệ Giêsu Asia

Email:
Chủ đề:
Nội dung:
Con gà thường có mấy chân ?

Ai đang Trực tuyến

Đang có 417 khách và no member đang online

Google Search

    

truyen-ngan

HÀN GẮN VẾT THƯƠNG

Tác giả: Dân Chài

Share

 

Giesu Asia cám ơn bạn đã ghé thăm ! Mời bạn đọc chi tiết bài viết :

 

 

Dân Chài

Tôi đang tô vẽ khuôn mặt thánh Giuse cho bức tượng thạch cao cao 1m2 thì có điện thoại gọi đến. Bạn tôi cho biết do tai nạn giao thông người vợ của tôi đã qua đời và con gái tôi đang được đưa đến bệnh viện cấp cứu. Lòng tôi thật đau buồn vì đã hơn chục năm nay hai mẹ con họ không chịu gặp tôi. Bây giờ thì chắc chắn chúng tôi không còn nhìn được nhau nữa. Chợt nghĩ đến con gái đang trong cơn nguy kịch, tôi vội vàng lên xe đi đến phòng cấp cứu của bệnh viện. Nhìn trên giường là một bệnh nhân hôn mê, với đôi môi tái nhợt, đáng lẽ phải là hồng tươi của cô gái tuổi mười sáu, tôi rưng rưng nước mắt. Bác sĩ ngăn cản không cho phép tôi ôm lấy con tôi vì cô ta còn đang được chữa trị với những chiếc xương nứt gẫy và vết thương ra nhiều máu.

Trong thời gian tôi lo mai táng, chôn cất thi thể cho người vợ đã qua đời thì con gái tôi cũng hồi tỉnh lại nhưng còn phải nằm chờ những đốt xương nứt gẫy liền lại. Cô bé đã khóc rất nhiều khi hay biết mẹ nó không còn trên thế gian này và cũng đầy căm phẫn không chịu gặp mặt tôi. Không biết làm gì hơn, tôi chỉ còn biết chi tiền nhờ nhân viên, bác sĩ ở bệnh viện chăm sóc tốt cho con bé. Đặc biệt là có một bác sĩ chuyên viên tâm lý thỉnh thoảng nói chuyện với cô bé.

Bác sĩ tâm lý muốn tôi có một kỷ vật nào đó mà khi thấy nó giúp cho tôi và con gái tôi có một chút ấn tượng tốt về nhau. Nghĩ tới nghĩ lui, tôi thấy giữa tôi và con gái mình chẳng có kỷ vật hay món quà nào cho nhau trước đây cả. Tôi ngẫm ngợi thêm một chút và nói:

– Thưa Bác sĩ. Có một món quà nhưng nó đã không còn nguyên vẹn.

– Món quà gì vậy? Bác sĩ vội hỏi.

– Đó là một bức tượng Đức Mẹ bằng thạch cao bị bể thành nhiều mảnh. Cách đây vài năm vào dịp sinh nhật thứ 12 của con tôi, tôi đã gửi tặng nó. Lý do vì sao bức tượng bị bể nát và bị bể nát khi nào thì tôi không biết.

– Anh thấy những mạnh tưởng bể đó ở đâu?

– Trong khi thu dọn nhà cửa để đưa xác vợ tôi về ở nhà bà ấy, tôi phát hiện một gói giấy được đặt trên bàn thờ. Lấy gói giấy xuống, tôi mở ra xem và thấy đó là bức tượng Đức Mẹ mà tôi đã làm tặng con gái nhưng đã bị bể vỡ. Tôi thấy buồn vì bức tượng bị bể nhưng cũng sớm vui vui vì nghĩ vợ và con gái tôi vẫn giữ lại chúng và đặt trên bàn thờ.

Bác sĩ đem gói giấy đựng những mảnh vỡ của tượng Đức Mẹ trao lại cho con gái tôi. Nghe đâu cô bé nhìn thấy chúng thì càng gào khóc, nghẹn ngào. Bác sĩ đã an ủi, nói cho cô bé nghe những tình cảm của tôi giành cho nó. Nào là gửi gấm, chăm sóc … Nào là thức khuya hằng đêm chờ đợi cô ta bình phục … Nào là mai táng, chôn cất mẹ cô ta một cách chu đáo …

Tôi không thể chờ đợi thêm bên ngoài. Tôi chạy vào phòng ôm lấy con gái tôi. Nó cũng ôm tôi khóc nức nở và gào lên: Mẹ chết rồi cha ơi! Mẹ chết rồi …

Từ hôm đấy, tôi thường xuyên đến gặp con tôi. Lúc đầu, tôi đẩy xe lăn cho con đi dạo dưới nắng sớm vì đôi chân nó còn yếu. Thời gian sau, con bé đã có thể bước đi chập chững với sự dìu dắt của tôi. Tôi nhớ mái những lời tâm sự thấu tim của con bé: “Nếu như ngày xưa cha không bỏ mẹ con mà đi theo người khác, nếu như cha chịu dìu con từng bước chân chập chững đầu đời thì bây giờ có lẽ con không phải tập đi lại như thế này.” Tôi đã nói đồng cảm với nó: “… thì những chiếc xương của con đã không bị gẫy và đau đớn.” Con gái tôi tâm sự tiếp: “Cha biết không! Cái ngày con 12 tuổi là ngày lần đầu tiên con nhận được món quà của người cha gửi tặng. Dù không được cha gửi tận tay nhưng con cũng cảm nhận được điều gì đó ấm áp. Con phân vân không biết có đón nhận bức tượng đó không, vì đón nhận là đồng nghĩa với việc nhìn nhận và gặp lại cha. Đang khi con còn ngẫm ngợi thì mẹ đã từ phía sau lao tới, đập vỡ tượng Đức Mẹ. Mẹ cấm con không được nhận bất cứ món quà nào của cha. Mẹ nói cha sống giả hình, không thật. Cha là người buôn thần, bán thánh. Cha là người đạo gốc mà đã lường gạt mẹ là một người phụ nữ lương dân theo đạo Công giáo rồi cưới làm vợ, sau đó lại ruồng rẫy vợ con. Các bà trong hội Legiô lại đến khuyên nhủ mẹ và dần dần mẹ lại dịu đi cơn giận. Con thì thu gói các mảnh vỡ của tượng Đức Mẹ lạị, đặt lên trên bàn thờ và hằng ngày cầu xin cho gia đình mình có ngày hạnh phúc. Mẹ biết con làm điều này nhưng không nói gì. Vào vài ngày trước khi xảy ra tai nạn mẹ có hỏi con: “Nếu như cha và mẹ đoàn tụ thì thực sự con vui lắm đúng không?” Con thật bất ngờ trước câu hỏi mở của mẹ, con trả lời: “Nếu mẹ thực sự muốn gia đình mình đoàn tụ thì con theo quyết định của mẹ.” Nhưng không ngờ gia đình mình chưa đoàn tụ thì đã bị chia ly vĩnh viễn.

Tôi ôm con gái tôi vào lòng, rân rân khóe mắt. Tôi nhìn nhận tội lỗi của tôi đã xúc phạm đến Thiên Chúa, đến vợ con của tôi. Tôi hứa từ nay sẽ chăm sóc con gái tôi. Không để mất nhau thêm lần nào nữa.

Tôi ra căn-tin bệnh viện mua đồ ăn trưa, để con gái tôi ngồi lại một mình trên ghế đá. Khi tôi quay lại thì thấy con gái của tôi và của người vợ thứ hai đang đe dọa người chị cùng cha khác mẹ mà nó chưa hề biết:

- Cái con què kia! Mày chỉ đáng tuổi của cha tao sao mày đi quyến rũ cha tao! Tao đã bị mẹ bỏ rơi, bây giờ mày cũng muốn cha tao bỏ tao nữa à!?

Không đợi đối phương thanh minh. Con bé đòi nhảy vào cấu xé con bé ngồi trên ghế đá. Tôi phải lao tới kịp thời ngăn cản. Con bé vừa ôm tôi phía trước, hai nắm tay đấm vào sau lưng tôi ăn vạ:

- Cha còn bênh vực cho nó à! Sao cha lại đi yêu một cô gái còn bé tuổi như con? Cha không sợ đi tù à?

Sau sự kiện đó, tôi phải thú nhận mọi tội lỗi trước đây với người con của tôi và của cô vợ sau. Một người con cũng thật tội nghiệp vì mẹ của nó cũng đã bỏ nó và cha nó để đi theo một người đàn ông khác. Tôi không thể trách người phụ nữ đó vì trước đây tôi cũng đã bỏ vợ con tôi để đi theo cô ta. Lúc đầu con gái sau của tôi còn ngờ vực, đợi đến khi tôi đưa sổ gia đình Công giáo ra nó mới tin. Thật là may phước cho tôi vì Giáo hội không cho phép vợ chồng tôi ly dị và vì lý do nào đó người vợ quá cố của tôi vẫn giữ lại cuốn xổ này. Cuối cùng tôi vẫn thấy mình có một mái gia đình. Vợ tôi đã chết nhưng theo giấy tờ và trước tòa Chúa cô ấy vẫn là vợ tôi.

Tôi là một thợ điêu khắc, đúc tượng. Tôi có thể làm bức tượng Đức Mẹ mới để đặt trên mộ phần của vợ tôi nhưng tôi đã không. Con gái trước của tôi luôn yêu quý những mảnh tượng Đức Mẹ bị bể vỡ. Vì thế, tôi đã ghép lại những mảnh bể đó và dán keo lại thành một bức tượng, đặt trên mộ vợ. Dù nhìn tượng Đức Mẹ sau khi ghép lại vẫn hiện rõ những đường nứt vỡ nhưng thật sự đó là một bức tượng đẹp nhất, ý nghĩa nhất trong sự nghiệp, tình cảm của suốt cuộc đời tôi.

Trong quyền năng vô biên của Thiên Chúa và ơn phước hải hà của Mẹ Maria, mọi sự đổ vỡ đều có thể hàn gắn lại. Nhiều người nhìn bức tượng trên mộ của vợ tôi, kể cho nhau câu chuyện thực về gia đình tôi và bàn tán như vậy.

 

 

 

Thay mặt Ban Biên Tập xin cảm ơn bạn đã xem hết bài viết này !

Nếu cảm thấy hay, xin động viên người Post bài này bằng việc nhấn nút +1 Google hoặc Like Facebook nhé !

Tốt hơn nữa xin bạn hãy đóng góp bài viết để giúp Giesu Asia có nội dung ngày càng phong phú hơn, thiết thực hơn và gần gũi hơn !

Share

Bài viết liên quan

Những khoảnh khắc quanh ta
  • Prev

Giêsu Asia chuyên chủ đề Giáo dục, Công Giáo : Truyện hay, Thơ hay, Tùy bút, Sách quý, Danh bạ Website, Nhạc Thánh ca, Phim đạo, Suy niệm Tin Mừng hàng ngày, ...

Bạn cần liên hệ với Giêsu Asia, hãy gửi email về : giesu.asia@gmail.com

Với mục đích đơn sơ, luôn cố gắng Tôn vinh, Phát huy tính giàu đẹp, trong sáng của ngôn ngữ Tiếng Việt, Văn hoá Việt Nam

Website Giesu.asia được phát triển theo hướng mở của Web 2.0 : Toàn bộ nội dung đăng trên Website và Diễn đàn được mọi người (tự chịu trách nhiệm) đóng góp với mục đích chia sẻ những cái hay, cái đẹp trong cuộc sống --> Nhằm nhận ra Chân Thiện Mỹ trong mỗi câu chuyện, mỗi bài viết, ... hoặc chỉ nhằm mục đích thư giãn sau những ngày làm việc mệt mỏi, ... Không mục đích Chính trị, Không mục đích chia rẽ mối đại đoàn kết Dân tộc, Không đi ngược lại luật Pháp của Việt Nam, Không đi ngược với thuần phong mỹ tục của người Việt Nam, Văn hoá Việt Nam.

Mặc dù nội dung đã được qua khâu kiểm duyệt khá kỹ càng nhưng không thể tránh khỏi những thiếu xót, nếu có bất kì ai phát hiện bài viết nào đi ngược lại với những mục đích trong sáng trên ---> Xin vui lòng liên hệ ngay với Ban Quản trị (BQT) để xử lý kịp thời ==> Luôn giữ gìn và phát triển Giesu.asia theo con đường mà Chúa Giêsu muốn và đã dạy, đồng thời luôn giữ gìn sự đơn sơ, trong sáng, giàu đẹp, ... của Tiếng Việt, của Văn hoá Việt Nam.

Nguyện xin Thiên Chúa tuôn đổ mọi hồng ân trên tất cả mọi người tham gia Website này để cùng nhau phát triển Giesu.asia theo hướng Chúa muốn nhằm mang lại những hoa trái tốt đẹp và bình an trong tâm hồn mỗi người ! Thay mặt BQT Xin chân thành cảm ơn tất cả mọi người.

Lưu ý :

Tất cả các Website với tên miền con của Giesu.asia (subDomain) được Giesu.asia phát triển với mục đích Phi lợi nhuận cho các Giáo xứ, Đoàn thể, ... trên toàn lãnh thổ Việt Nam --> Buộc tuân thủ nghiêm ngặt với những mục đích trong sáng đã nêu trên.

Bất cứ ai phát hiện ra Website nào vi phạm, xin vui lòng liên hệ với BQT để xử lý kịp thời ! Xin chân thành cảm ơn.

Template Settings
Select color sample for all parameters
Orange Dark_Green Crimson Green_Yellow Indigo Maroon Medium_Violet_Red tomato
Background Color
Text Color
Select menu
Google Font
Body Font-size
Body Font-family
Direction
Background Color
Scroll to top