Chào mừng bạn đến với Giesu.asia ! Ơn Chúa ở cùng bạn. Bạn hãy đăng ký làm THÀNH VIÊN và góp phần mình làm giàu đẹp, phong phú Giesu.asia mỗi ngày bạn nhé !

Đăng nhập để Post bài

Lưu ý khi Post bài :

01. Bạn hãy đăng ký Thành viên để Post bài thành công. Bài viết nên ghi rõ xuất xứ, nguồn, Tác giả, sưu tầm, ...

02. Tại trang chủ : hiện tại đã mở 4 mục để thành viên tự Post ! Sắp tới sẽ mở toàn bộ (sẽ có thông báo).

      Bài viết tại trang chủ sẽ được kiểm duyệt trong vòng 24h bởi Biên tập viên phụ trách từng chuyên mục !

03. Tại diễn đàn : Thành viên được phép Post tự do.

Giesu Asia

Liên hệ Giêsu Asia

Email:
Chủ đề:
Nội dung:
Con gà thường có mấy chân ?

Ai đang Trực tuyến

Đang có 400 khách và no member đang online

Google Search

    

Share

Cửa đang khóa, người ấy vặn núm nhưng không mở được. Nếu xô cửa vào thì chỉ cần 2 giây, nhưng tổ Bảo vệ sẽ biết ngay nếu họ chưa ngủ say. Nếu dùng cách chuyên nghiệp hơn để mở thứ khoa đơn giản này thì chỉ mất 10 giây là cùng. Cửa đã mở, một bóng đen xuất hiện. Vì người ấy mặc đồ đen, hoàn toàn nhòa vào bóng tối nên thực ra cũng chẳng phải “bóng đen” nữa.

 

“Gã” ấy bước vào phòng, bước chân êm ru không một tiếng động. Đến lúc gã lên tiếng thì chắc cô gái Na Lan sẽ phải hối hận, lẽ ra không nên đến đây tìm các di vật, và hơn nữa là có thể “soi thấy” Ninh Vũ Hân.

 

Nhưng Na Lan không còn ở phòng nữa.

 

Gã soi đèn pin, nhìn thấy ngăn kéo của cái bàn kê sát tường đang mở, gã bước lại, nhìn thấy tấm ảnh gia đình Ninh Vũ Hân. Khốn kiếp, ngăn kéo trống không!

 

Gã lia đèn pin khắp phòng, không thấy Na Lan nhưng thấy 2 cái cửa! Thì ra phòng này thông sang các phòng khác! Một bên phải, một bên trái. Có lẽ con bé kia chạy sang phòng liền kề rồi trốn mất, gã bước vào cửa gần bàn làm việc của Vũ Hân, ngay sau đó nghe thấy tiếng mở cửa ở một nơi không xa.

 

Đúng là Na Lan đã sang phòng bên cạnh, đang chạy ra ngoài.

 

Gã rảo bước đuổi theo, tin rằng Na Lan không thể thoát khỏi bàn tay gã, đúng ra là bàn tay bọn họ. Đồng bọn của gã đang chờ ở cửa sổ nhà vệ sinh để đón lõng Na Lan.

 

Na Lan hồng hộc thở gấp, mải miết chạy trong bóng tối. Thoạt đầu đã sợ, bây giờ còn sợ gấp bội. Đây là lần đầu tiên trong đời cô biết đến cảm giác bị săn đuổi truy sát.

 

Cái gã đến “tìm” Na Lan rất chuyên nghiệp, chân bước hay mở khóa đều nhanh và không tiếng động. Bây giờ gã đã chạy hết hành lang, ra đến cửa khu nhà.

 

Gã không lên tiếng, nhưng không hiểu sao Na Lan cảm thấy sự tự tin và uy lực trong từng bước chân: “Ngươi không thể thoát.” Lẽ nào chỉ vì một tấm vé tàu hỏa?

 

Nhưng khát vọng sinh tồn đã thay thế cho nỗi sợ hãi. Cô bình tĩnh, nhanh nhẹn quay lại theo lối cũ, chấp nhận ngửi mùi xú uế. Chắc cửa sổ kia vẫn mở.

 

Gã nghe thấy tiếng bước chân của Na Lan, thật nhanh nhẹn, thật xứng với một cô gái ham tập luyện. Khi đuổi theo đến cầu thang của khu nhà thì nghe thấy tiếng sập cửa “sầm” một tiếng, đúng là ở phía nhà vệ sinh. Con bé ấy đang quay lại lối cũ.

 

Gã chạy nhanh mấy bước, đến nhà vệ sinh nam. Cánh cửa còn đang khẽ rung, chứng tỏ con bé đã vào, có lẽ đã chạy đến cửa sổ.

 

Đẩy cửa vào nhà vệ sinh. Không có ai. Chắc nó đã trèo qua cửa sổ, sa lưới đồng bọn của gã. Thật đáng tiếc, hai người đẹp Ninh Vũ Hân và Na Lan đều chóng vánh chung kết cục.

 

Gã đến trước cửa sổ thì thấy đồng bọn đang đứng trơ khấc, hình như không xảy ra chuyện gì.

 

Đúng là không xảy ra chuyện gì thật.

 

Na Lan không trở ra theo đường cũ.

 

Đồ khốn! Gã làu bàu, quay người bước ra, rồi sang nhà vệ sinh nữ.

 

Cửa sổ mở toang, gã nhác thấy bóng Na Lan biến mất đằng cổng sau của trường.

 

Na Lan chạy ra khỏi cổng, nhìn thấy công trường bãi đỗ xe và nhìn thấy ánh sáng. Cô định thân, đã hơi yên tâm nhưng không giảm tốc độ. Cô lao vào khoảng tối, vòng qua công trường rồi vào con đường nhỏ. Ngoái lại nhìn không thấy ai bám theo, cô thở phào.

 

Nhưng cô không thể thở hít như bình thường.

 

Vì đầu đường trước mặt có chiếc ô tô đang mở hết tốc lực phóng đến, nhắm thẳng vào cô. Đường hẹp chỉ đủ cho một chiêc ô tô chạy, một bên là tường bao của trường cấp III, bên kia là tường bao của tiểu khu, Na Lan hết cách lựa chọn.

 

Điều duy nhất cô làm được là quay đầu bỏ chạy, nhưng chiếc xe phóng quá nhanh, có lẽ cô chưa kịp chạy đến công trường thì đã biến thành oan hồn. Nhưng đâu còn thì giờ cân nhắc gì nữa, cô đành chạy như bay, thậm chí không kịp kêu cứu, mắt quan sát thật nhanh hai bên đường.

 

Chiếc xe ấy phóng nhanh hơn cô tưởng tượng, đèn pha chói mắt soi sáng con đường dẫn tới địa ngục. Chỉ trong chớp mắt Na Lan trở thành người bị hại của vụ đâm xe.

 

Nhưng đúng lúc nó tông vào cô thì cô biến mất.

 

Vào giây phút nguy cấp, Na Lan áp người vào bức tường của tiểu khu, nhân đà đang chạy cô tung mình lên bám lấy đầu tường.

 

Chiếc xe du lịch xẹt ngang qua người cô, tiếng bánh xe rít lên, phanh kít lại.

 

Xe dừng hẳn được thì Na Lan đã chạy về phía đầu đường. Chiếc xe chạy tiếp rồi quay đầu, nhưng đã muộn. Khi chiếc xe không biển số ấy quay trở lại đầu đường thì Na Lan đã biến vào đám đông người đi chơi tối trở về dưới ánh đèn neon.

 

Suýt nữa thì mình mất mạng.

 

Đó là ý nghĩ đầu tiên của Na Lan sau khi nhịp tim chậm lại và tâm trạng đã bình tĩnh.

 

Mình đã làm gì? Kẻ nào muốn mình đi theo Ninh Vũ Hân? Vậy là cái chết đang rất nhanh lần tìm đến cô.

 

Kẻ nào tấn công mình? Hắn, hoặc bọn chúng, tại sao lại biết chuyến đi của mình tối nay? Chúng đã theo dõi, từng hành động của mình đều lọt vào tầm ngắm của chúng. Trước đây Ninh Vũ Hân theo dõi mình, bây giờ là bọn người hung ác đang bám theo mình.

 

Nghĩ đến cảnh có kẻ theo dõi mình trong bóng đêm, Na Lan thấy sởn gai ốc.

 

Cô lấy di động ra định kể với Ba Du Sinh về sự việc tối nay, nhưng lại do dự: Mình nên nói thế nào? Cô hình dung anh sẽ căn vặn “Tại sao đêm hôm dám một mình đi vào văn phòng của họ, cô đã tìm thấy cái gì, sao dám mạo hiểm như vậy…”

 

Đúng, tại sao mình phải mạo hiểm như vậy?

 

Na Lan, ngươi hãy trở về ký túc xá làm xong bản luận văn tốt nghiệp, hãy quên gã Tần Hoài, đừng làm cái việc gọi là trợ lý ấy nữa.

 

Và ngồi mà chờ chết?

 

Lòng trĩu nặng, cô chưa thể bình tĩnh sau chuyện kinh hoàng vừa rồi, và hoàn toàn không có cảm giác an toàn nữa. Đã có kẻ lẻn vào ký túc xá của cô, đã có kẻ giết hại Ninh Vũ Hân trước khi cô đến nơi, đã có kẻ đêm tối bám theo cô để “đánh cắp” và suýt nữa sát hại cô.

 

Kết luận chỉ có một: cô phải biến mất.

 
 
 

[1]

 

[1] Tức vùng Quảng Đông, Quảng Tây, miền nam Trung Quốc.

 

Ở Giang Kinh, Na Lan có duy nhất một người bà con là ông anh họ Thành Tuyền – một nhà kinh doanh địa ốc thường thường bậc trung, nhận được điện thoại của Na Lan, anh nằng nặc bảo cô đến nhà anh mà ở. Na Lan ngẫm nghĩ, chưa rõ kẻ theo dõi đã biết những gì về cô, nhưng chắc gã đã biết cô có người anh họ Thành Tuyền. Nếu cô đến đó sẽ gây phiền hà cho anh. Bởi vậy cô nói mình muốn ở một nơi “thanh tĩnh”. Thành Tuyền rà soát sổ sách, rồi bố trí cô đến một căn nhà “làm mẫu” mới xây dựng.

 

Na Lan đến trung tâm thương mại trước giờ đóng cửa, dùng thẻ ngân hàng rút một ít tiền, mua một lô quần áo để tiện thay đổi giặc giũ, sau đó đi tắc-xi đến khu nhà mới của công ty Thành Tuyền. Các phòng ban, tổ bảo vệ đều đã được thông báo, họ trao chìa khóa căn nhà mẫu cho Na Lan rồi đưa cô lên tầng, hết sức chu đáo.

 

Anh bảo vệ đi rồi, Na Lan chốt chặt cửa ra vào và cửa sổ lại. Cô thấy tim mình vẫn đập nhanh khác thường.

 

Gắng trấn tĩnh, cô ngồi vào bàn, bật đèn, rồi mở cuốn sổ nhỏ ghi thời gian biểu tàu hỏa mà Ninh Vũ Hân để lại.

 

Lúc này cô mới nhận ra có một trang gấp góc để đánh dấu.

 

Bút đỏ khoanh tròn: 8 giờ 46 phút, chuyến tàu N621, từ ga phía đông Quảng Châu đi Sán Đầu. Ở hàng ghi chữ tên các ga, bút đỏ lại khoanh “ga Mai Châu”, 14 giờ 11 phút đến.

 

Cô nhìn tấm vé kẹp trong cuốn sổ thời gian biểu, rồi tra cứu giờ. Tàu cao tốc Giang Kinh – Quảng Châu, 20 giờ 30 phút đến Quảng Châu. Cô nhắm mắt tưởng tượng hành trình chưa thực hiện của Ninh Vũ Hân: từ Giang Kinh đi Quảng Châu, xuống tàu, ngủ khách sạn một đêm, rồi đi tắc-xi đến ga phía đông Quảng Châu, hai giờ chiều hôm sau đó sẽ đến Mai Châu thuộc Quảng Đông.

 

Tại sao Vũ Hân lại đi Mai Châu?

 

Cô nhớ đến mấy thứ áo quần mà Vũ Hân để trong ngăn kéo bàn làm việc, liên hệ tới tấm vé này. Có lẽ, Vũ Hân định xuất phát từ trường học… ở trường, cô thay quần áo khác lạ, đội mũ che nắng, ra khỏi sân trường bằng cổng sau rồi ra ga tàu… Có thể là cô đã cảm thấy mình bị theo dõi nên mới làm thế để tiện lên đường.

 

Rõ ràng là Vũ Hân không muốn ai biết mình đi Mai Châu.

 

Tại sao đi Mai Châu?

 

Na Lan bỗng nhớ đến cuộc nói chuyện với Ba Du Sinh. Cô nhấc máy gọi điện thoại cho bảo vệ: “Xin hỏi, quanh đây chỗ nào có mạng?”

 

“Lên mạng? Muộn thế này cô còn muốn chat, hay muốn chơi game Wacraft?” Anh bảo vệ hơi ngạc nhiên.

 

“Muốn tra cứu thư tín.”

 

“Phòng trực ban của tôi có băng thông rộng, miễn là cô không chat hoặc chơi game…”

 

“Vâng tôi xuống ngay.”

 

Sau khi trở lại phòng, Na Lan quyết định ngày mai sẽ đi Quảng Châu.

 

Vì cô đã tra mạng, biết rằng huyện Mai của thành phố Mai Châu – Quảng Đông gần trăm năm qua xuất hiện hai nhân vật lẫy lừng, đó là khai quốc công thần nguyên soái Diệp Kiếm Anh và vị phú thương hàng đầu Khánh gia[2] là ông Quảng Cảnh Huy.

 

[2] Chỉ những người Hán miền bắc Trung Quốc di cư xuống miền nam từ nhiều thế kỷ trước

 

Tuy đã đi khỏi huyện Mai Châu rồi phất lên, ông Cảnh Huy vẫn làm nhiều việc từ thiện dành cho cố hương, giới truyền thông địa phương luôn ca ngợi ông hết lời. Na Lan rất chú ý đến một bài báo miêu tả ông không bao giờ quên gốc tích hàng năm vào dịp Thanh minh và tiết Trùng dương[3] ông đều ăn mặc giản dị trở về quê trồng liễu, tảo mộ, thắp hương tế tổ. Phần mộ nhà họ Quảng đặt ở huyện Mai.

 

[3] Tức 3-3 và 9-9 âm lịch.

 

Tại sao Ninh Vũ Hân lại muốn về quê ông Cảnh Huy – cũng tức là quê của Quảng Diệc Tuệ vợ Tần Hoài?

 

Lẽ nào cô đang điều tra nguyên nhân cái chết của Diệc Tuệ?

 

Phải chăng Ninh Vũ Hân định nói với mình những chuyện liên quan đến cái chết của Diệc Tuệ?

 

Dù sao Na Lan cũng tin rằng cô gái thông minh Ninh Vũ Hân không thể đi một cách mù quáng. Có lẽ mình phải đến tận huyện Mai thì mới mong tìm ra đầu mối.

 

Trời chưa sáng, anh bảo vệ tiểu khu đang ngái ngủ nhìn thấy chiếc tắc-xi chờ ngoài cổng chính, nhưng anh không mấy chú ý. Anh đang nhớ đến cô gái chân dài mà anh đón tiếp tối qua. Anh suy nghĩ về cô ta. Nghe nói chính ông chủ khu nhà này đã bố trí cô ta tới ở. Tối khuya, ông chủ tuổi trung niên bệ vệ ấy “sắp xếp” người đẹp bồ nhí mà không thấy mò đến để cùng qua đêm? Không hiểu sao anh cảm thấy cô nàng không giống như các bồ nhí, có lẽ là do khí chất… cô ấy giống như một sinh viên. Nhưng, đâu phải không có sinh viên là bồ nhí? Có thừa ấy!

 

Một cô gái dong dỏng bước lên tắc-xi, anh bảo vệ thấy tỉnh táo hơn. Ai thế nhỉ? Mình chưa thấy bao giờ. Tiểu khu này mới đưa vào sử dụng, tuy đã có người ở nhưng rất lèo tèo, anh hiếm khi bỏ qua bóng em nào có chút nhan sắc. Anh chỉ nhìn thấy lưng cô ấy, dáng người hơi giống cô sinh viên bồ nhí tối qua, nhưng vẫn khác hẳn. Người đẹp tối qua mặc soóc, tóc đen dài buộc đuôi ngựa, không son phấn, không đeo trang sức, không õng ẹo cám dỗ. Còn cô này mặc quần bò trể lưng bó sát, nổi bật đôi chân thon dài, tóc ngắn nhuộm nâu nhạt, tai đeo vòng vàng to đùng, không nhìn thấy mặt nhưng anh có thể tưởng tượng ra phấn son trang điểm đều là hàng nhập khẩu.

 

Qua cửa kính, anh cũng thấy căn phòng tối qua cô kia ở: hai cửa sổ vẫn buông kín rèm, chắc chủ nhân còn đang say giấc nồng. Anh lại tiếp tục ngủ gà ngủ gật. Mãi nửa giờ sau đó, anh mới bị tiếng chuông điện thoại đánh thức.

 

“Chào anh, tôi đây.” Giọng cô gái tối qua

 

“À, chào cô”. Anh bất giác chỉnh lại cái mũ cho ngay ngắn, mỉm cười với ống nghe.

 

“Tôi đã ra ngoài…”

 

“Vâng, vâng, tôi ra ngay.”

 

“Không cần. Tôi đã ở trên đường rồi. Vừa nãy thấy anh đang ngủ nên không tiện quấy rầy. Chìa khóa nhà, tôi bỏ ở thùng thư trước cửa căn hộ.”

 

Anh bảo vệ hơi thất vọng, đờ người ra, quên cả đặt điện thoại xuống. Anh bỗng có cảm giác, biết đâu cô gái tóc ngắn mặc soóc kia chính là cô gái tóc dài tối qua?

 

Mắt đeo kính, Na Lan mỉm cười với kẻ xa lạ trong gương của nhà ga. Đêm qua cô bận tay để cắt tóc, nhuộm màu tóc. Sớm tinh mơ dậy, tiếp tục hóa trang thành “phi Na Lan”, tô son cho miệng “rộng ra”, đánh phấn sáp nâng cao gò má, đeo hoa tai to, xóa bỏ ranh giới giữa con gái nhà lành với thiếu nữ thời thượng.

 

Cô lên tàu xuất phát từ Quảng Châu, rúc còi chạy xuống miền nam, nhưng lòng cô vẫn thấp thỏm, không phải vì sợ bị bám đuôi, bị nhận mặt, mà thấp thỏm về chuyến đi này. Nó không hợp với thói quen của cô, cô quen với cung cách chắc chắn hơn, chưa bôn ba ngàn dặm mà không đầu dây mối nhợ này thì đây là lần đầu tiên. Kể đó lại nghĩ, đến huyện Mai, có khi mình sẽ tìm hiểu được kỹ càng hơn về Quảng Diệc Tuệ. Chí ít cũng có thể tạm thời bứt khỏi Giang Kinh đầy rắc rối này.

 

Nhưng cô sẽ nhanh chóng nhận ra rằng đây chỉ là ý nghĩ một chiều mà thôi.

 

Xuống ga Quảng Châu, Na Lan ngủ khách sạn, sáng sớm hôm sau đi tắc-xi đến ga phía đông, khoảng 3 giờ chiều cô đã vào khách sạn Đào Nguyên ở huyện Mai, chải tóc qua loa rồi đi xuống, lại gọi tắc-xi.

 

“Cô đi đâu?”

 

“Thị trấn Quảng Trợ.” Là nơi sinh của ông Quảng Cảnh Huy, là đại danh chuẩn xác nhất mà cô có thể nói ra.

 

“Chỗ nào của Quảng Trợ?”

 

Na Lan không biết nên trả lời ra sao. Lái xe lại hỏi: “Cô định đến đâu? Thị trấn Quảng Trợ trải đến một nửa huyện lỵ, rất rộng.”

 

“Quảng Cảnh Huy.”

 

“Là gì?”. Anh lái xe ngoảnh nhìn cô, không hiểu ý.

 

“Quê của ông Quảng Cảnh Huy ở đâu, anh có biết không?” Na Lan thấy mình hết cách rồi, đành phải nói thế.

 

“Cục Lý.” Anh ta nhấn ga, lên đường.

 

“Cục Lý là cục gì?”

 

“Thôn Cục Lý” Chắc anh ta thấy Na Lan quá lớ ngớ. “Quê ông Quảng Cảnh Huy ở thôn Cục Lý, ở đây ai cũng biết.”

 

Đúng là ông Quảng Cảnh Huy rất nổi tiếng. Xưa nay Na Lan chưa thấy Du Ba Sinh nói vống lên bao giờ, nhưng hôm nay đích thân trải nghiệm sức ảnh hưởng của ông ta, cô vẫn thấy giật mình.

 

“Cô biết không, dân ở đây có thể không biết tỉnh trưởng Quảng Đông là ai nhưng đều biết ông Quảng Cảnh Huy.”

 

“Thế thì anh đưa tôi đến thôn Cục Lý. Tôi có nghe nói ông ấy rất tài ba nên mới đến thăm quê ông ấy.” Cô cũng biết mình nói thế này không mấy thuyết phục nhưng đành vậy.

 

“Thế này vậy: tôi chở cô đến Tam Thánh Cung là nơi dân Cục Lý rất hay đến. Từ đó cô bắt đầu đi dạo xem ngắm Cục Lý.”

 

“Tam Thánh Cung là nơi nào?”

 

“Là một tòa miếu, cô có thể vào thắp hương xin bồ tát phù hộ cho cô được thành đạt như ông Cảnh Huy.”

 

Cô đáp thật lòng mình: “Xin bồ tát phù hộ cho tôi gặp may mắn như ông ấy là đủ.”

 

“Ông Cảnh Huy mà gặp may? Không đúng.” Giọng anh lái xe trầm xuống. “Chắc cô chưa nghe nói đến chuyện đen đủi của gia đình ông ấy.”

 

Câu này như nhắc Na Lan rằng dân ở đây đều biết chuyện nhà ông Cảnh Huy.

 

“Chuyện đen đủi ư? Tôi chưa từng nghe nói.”

 

“Chuyện không công khai, chỉ đồn đại thôi.” Anh ta nhìn quanh cứ như sợ tai vách mạch rừng. “Con gái ông mất tích cách đây ba năm, người ta đoán là bị sát hại. Và vợ ông ấy là Đồng Nguyệt Khanh, hồi trẻ là nữ hoàng hát sơn ca Khách gia của chúng tôi. Mấy năm trước bà ấy đang yếu đau, con gái mất tích, bà ấy khóc thương vật vã, rồi một hôm bà ấy chết đi không sống lại nữa. Ông ấy chỉ có độc mụn con gái, của cải chất cao như núi, nhưng thực tế là gia đình tan nát…”

 

Lòng Na Lan như thắt lại, mấy hôm nay cô mệt mỏi vì di chuyển, quên không gọi điện cho mẹ, chẳng rõ bà có khỏe không.

 

“Ôi, thật là đáng thương.” Cô nói rất thật lòng. Đây là lần đầu tiên cô nghe về bà vợ ông Quảng Cảnh Huy. Cô hình dung cảnh ngộ ngày ngày đối mặt với cô đơn hiu quạnh của con người “đệ nhất Lĩnh Nam”, thật là bi đát!

 
 
 

Chương 12: Nấm mồ của người đi xa

 

Tam Thánh Cung là ngôi miếu nhỏ ở ven huyện lỵ mới, tường đỏ ngói lưu ly, bên trên viết sáu chữ đại tự “Nam mô a di đà Phật.”, cách nhau bởi ba cánh cửa nhỏ. Na Lan chào anh lái xe rồi bước vào cửa chính giữa. Cô không hiểu mình đang tìm cái gì nhưng chắc chắn không vì lễ Phật.

 

Hôm nay không phải là ngày gì đặc biệt, cũng chẳng phải dịp cuối tuần nên thiện nam tín nữ không đông, chỉ khoảng chục người. Na Lan đi từ chính điện thờ Phật Thích Ca bước sang gian bên thờ Quan Thế Âm Bồ Tát, cô nghĩ đây chẳng phải nơi mình nên nán lại lâu.

 

Đương nhiên không thể chỉ vào suông, cô nhìn mấy vị khách dâng hương, chọn một người để hỏi về chuyện ông Quảng Cảnh Huy. Ví dụ, họ biết đến đâu về vụ Quảng Diệc Tuệ mất tích? Nếu Ninh Vũ Hân đến đây, chắc cũng lạ nước lạ cái, liệu có thể tìm hiểu được điều gì?

 

“Cô có cần dẫn đường không, có mua hương không?”. Một người khách dâng hương cao tuổi, mặc áo tơ tằm, quần đùi, đội mũ rộng vành, khuôn mặt gầy gầy đeo kính râm trông rất phong độ, nhưng hai tay không cầm thứ gì. Na Lan lấy làm lạ, nếu mình mua hương thật, thì ông ta lấy gì mà bán?

 

Cô lắc đầu: “Cảm ơn, không cần ạ. Tôi chỉ vào xem thôi.”

 

“Cô không phải người ở đây.” Đôi mắt sau cặp kính râm hẳn là rất tinh tường. “Nhưng, người nơi khác đến du lịch cũng không vào miếu này.”

 

Na Lan chợt nhận ra đây là đối tượng rất tốt để hỏi thăm.

 

“Ông nói đúng, tôi đến… vì nghe nói huyện Mai có hai danh nhân tầm cỡ là Diệp Kiếm Anh và Quảng Cảnh Huy. Huyện đã có nhà lưu niệm và vườn lưu niệm Diệp soái, còn ông Quảng Cảnh Huy vẫn đang mạnh khỏe nên huyện nhà chưa lập công trình nào tôn vinh. Tôi muốn biết thêm các sự kiện về ông ấy.” Cô băn khoăn, mình hỏi thế này liệu có sống sượng không?

 

“Tại sao cô lại quan tâm đến ông Cảnh Huy?”. Đúng là câu hỏi của cô chưa khéo.

 

“Tôi… là phóng viên báo Đại học Trung Sơn, muốn giới thiệu về ông Quảng Cảnh Huy… Gần đây ông ấy tài trợ cho nhà trường nên chúng tôi muốn đưa tin toàn diện hơn.”. Na Lan mở túi lấy cuốn vở và bút bi. Cô cũng cảm thấy mình khá giống phóng viên. “Tôi xin phỏng vấn ông được không?” Chuyện tài trợ Đại học Trung Sơn, tối hôm kia cô vừa lên mạng đọc thấy, không ngờ bây giờ lại được việc.

 

Ông ta tò mò nhìn cô một chút, hình như đang xem có nên tin cô gái này không.

 

Na Lan biết ông ta đang lưỡng lự, bèn hỏi tiếp: “Ông có bằng lòng cho biết họ tên không, hoặc ít ra xin ông cho biết tuổi, và, ông đã cư trú ở Quảng Trợ hoặc Cục Lý bao lâu rồi?”

 

“Không dám. Tôi 63 tuổi, là người thị trấn Quảng Trợ chính gốc.” Vậy là ông già nhận lời phỏng vấn, và không muốn cho biết họ tên.

 

“Thôn và thị trấn các vị có nghe nói về Quảng Cảnh Huy tiên sinh không?”

 

“Nghe nói ư? ’ Ông già bật cười, có nét chế giễu. “Tôi cho cô biết vậy: không phải mọi người vùng này đều biết họ tên tỉnh trưởng Quảng Đông, nhưng ai cũng biết vô số câu chuyện về ông Quảng Cảnh Huy.”

 

Na Lan thầm nghĩ, hễ nhắc tới Quảng Cảnh Huy thì dân ở đây đều nhất trí ví von như nhau.

 

“Ông có thể kể một vài câu chuyện hoặc nói về lịch sử gia đình ông ấy không?”

 

“Một vài câu chuyện, thì hơi khó. Tôi nói về lịch sử gia đình họ vậy. Họ Quảng là dòng họ lớn trong Khách gia chúng tôi, hình như tổ tiên ông Cảnh Huy định cư ở huyện Mai từ thời nhà Đường. Nếu hứng thú, cô có thể đến thư viện Mai Châu Diệp Kiếm Anh – trước đây gọi là thư viện huyện Mai, mà đọc. Phòng Văn hiến địa phương ở đó có nhiều tư liệu liên quan.” Cặp kính râm của ông ta ngước lên tượng Tam thánh, Na Lan bỗng có cảm giác ông ta hoàn toàn không giống một người khách dâng hương rất nhàn nhã.

 

Ông già chầm chậm đi đi lại lại: “Còn về tổ tiên ông Cảnh Huy đến thôn Cục Lý ở từ khi nào, thì phải xem gia phả của họ. Ông Cảnh Huy danh lớn, sản nghiệp đồ sộ như thế, tôi dám chắc phải có người chuyên nghiệp viết tộc phả giúp ông ta, nhưng cần có người đưa đường chỉ lối cho thì mới xem được. Họ Quảng trong thôn Cục Lý hiện nay không được đông đúc nữa, năm xưa con cháu họ Quảng đi Nam Dương, đi Đài Loan rất nhiều, đi tham gia cách mạng cũng lắm, số còn lại phần nhiều dựa vào ông Quảng Cảnh Huy để đi kinh doanh, ở thôn này chỉ sót lại vài mống. Tuy nhiên vết tích nhà họ Quảng vẫn không mờ nhạt, nhà thờ của họ cứ vài năm lại tu sửa khang trang như mới, cô có thể đến đó mà xem… À, còn khu mộ rất rộng của họ Quảng nữa. Nghe nói các cụ tổ trực hệ của ông Quảng Cảnh Huy đều chôn ở đó. Ông ấy sau khi phát đạt mua thêm rất nhiều đất, đủ để chôn cất nhiều đời nữa. Hai mùa xuân thu hàng năm, dịp Thanh minh, tiết Trùng dương, ông ấy đều về tế tổ rất linh đình…”

 

Na Lan nắm bắt luôn: “Ông có thể cho biết nhà thờ và khu mộ nhà họ Quảng ở đâu không?”

 

Ông ta dừng bước, bỏ kính ra nhìn Na Lan, hình như đến lúc này ông mới nhận ra cô có khuôn mặt ưa nhìn. Ông nói: “Cũng gần thôi, đi chừng mười lăm phút là đến.”

 

Theo chỉ dẫn của ông ta, Na Lan đi đến nhà thờ họ Quảng. Cửa khóa, cũng không thấy ai quanh đó để “phỏng vấn”, cô đành đi về phía khu mộ nhà họ Quảng. Ra khỏi đường cái rồi đi theo một lối nhỏ quanh co khá xa, địa thế cao dần, rồi đến một khoảng trũng giữa các quả đồi nhấp nhô, nhìn thấy một cổng chào xây rất cao, viết bốn chữ “Quảng thị ấm thổ”.

 

Tổ tiên họ Quảng để lại phúc ấm cho thế hệ sau. Ông Quảng Cảnh Huy là nhân vật hàng đầu Lĩnh Nam thế mà vợ chết, con gái mất tích!

 

Na Lan thấy một nỗi bi ai lạ lùng đang dâng lên, hình như bị âm hồn ở đây cảm ứng. Cô tưởng tượng cảnh ông Cảnh Huy đứng trước mộ bà vợ, cảnh cha mẹ của Ninh Vũ Hân sẽ đứng trước mộ con gái, cảnh chính cô đứng trước mộ cha mình. Thôi đừng tự giày vò nữa, trời vẫn còn sáng. Na Lan tự nhắc mình.

 

Tuy trời đang sáng sủa, bốn bề là cây xanh bao bọc, nhưng ở đây yên tĩnh khác thường, không tiếng gió đưa lá cây xào xạc, không tiếng ve sầu nỉ non.

 

Cô bước vào khu đất, nhìn từng ngôi mộ cùng những tấm bia. Cô không có mục đích rõ ràng, nhiều nhất là chỉ muốn xem lịch sử và quy mô của gia tộc họ Quảng. Có lẽ nên xem khu mộ của Quảng phu nhân. Kích cỡ của mộ và bia ở đây không giống nhau, nó phản ánh sự hưng vong của các gia đình đình nhỏ trong họ Quảng. Nhìn cách xây mộ và các tấm bia có thể nhận ra niên đại chôn cất. Rồi cô nhận ra một quy luật: những ngôi mộ chôn cất gần đây nhất, đều nằm ở phía đông nam. Cô nhanh chóng tìm thấy mộ của Quảng phu nhân. “Quảng Đồng thị Nguyệt Khanh chi mộ”, cùng mấy chữ miêu tả thêm: “Hiền thê từ mẫu, dân ca lưu hinh[1]” khiến cô thấy bồi hồi. Cô tiếp tục xem các tấm bia dựng trong vài chục năm gần đây.

 

[1] Vợ hiền, mẹ hiền; (người hát) dân ca, tiếng thơm còn mãi

 

Cho đến khi phát hiện ra bia mộ của Quảng Diệc Tuệ.

 

Nếu Na Lan không đọc được hết chữ thì chắc chắn không nhận ra đây là mộ của Quảng Diệc Tuệ. Vì tấm bia được thiết kế rất kỳ lạ, không đề chữ “mộ của…” cũng không ghi là người thân của ai. Chỉ có mấy hàng chữ như sau:

 

Quảng đồng chưởng châu

 

Diệc minh diệc xán

 

Tuệ chất lan tâm

 

Mộ thân nhân viễn[2]

 

[2] Dịch nghĩa: Ngọc châu họ Quảng, họ Đồng; Vừa sáng vừa rực rỡ; Thông tuệ hiền hòa; Mộ ở gần, người ở xa.

 

Nếu Na Lan không để ý, nếu cô không có ý định phát hiện bí mật gì đó, chắc cô sẽ nhún vai bỏ đi. Nhưng cô đã đứng trước tấm bia rất lâu, đọc từ trên xuống, từ trái sang phải… bốn câu thơ này. Quảng, tức Quảng Cảnh Huy? Đồng, là bà Đồng Nguyệt Khánh vợ ông ta? Chưởng châu, nghĩa là ngọc châu trong lòng bàn tay, tức Quảng Diệc Tuệ.

 

Nếu đọc liền bốn chữ đầu mỗi câu

 

Quảng đồng chưởng châu

 

Diệc minh diệc xán

 

Tuệ chất lan tâm

 

Mộ thân nhân viễn

 

Đó là “Quảng Diệc Tuệ mộ”. Làm theo lối thơ tàng đầu.

 

Riêng chữ Huệ được viết thay bằng chữ Tuệ, song ý nghĩa vẫn rất tha thiết. Đây chính là mộ của Quảng Diệc Tuệ.

 

Nhìn tấm bia, Na Lan thấy miệng khô đắng, trán lấm tấm mồ hôi. Quảng Diệc Tuệ đã từ giã cõi đời ư? Cô ấy mất tích ba năm. Chỉ cần hỏi Ba Du Sinh thì biết, bạn gái của anh mất tích mười năm, anh vẫn không nguôi tìm kiếm. Tình yêu thương của cha mẹ dành cho con chẳng kém gì tình yêu nam nữ. Quảng Cảnh Huy có tiềm lực vô biên, chắc ông phải dốc toàn lực để tìm cô con gái độc nhất, tìm đến cùng trời cuối đất. Nhưng tại sao lại mới chỉ ba năm chưa thấy xác con gái, ông đã từ bỏ hy vọng rồi đắp mộ dựng bia kỷ niệm? Rất có khả năng Quảng Diệc Tuệ vẫn còn sống trên đời. Từng có chuyện một cô gái bị bắt cóc về làm vợ, mất tích hai mươi năm rồi lại trở về “cõi đời” kia mà? Diệc Tuệ mất tích ba năm, vậy chuyện này không hợp tình hợp lý!

 

“Bốn chữ Mộ thân nhân viễn rất đáng để ta ngẫm nghĩ” Một giọng nói từ phía sau rất xa, bay đến, không vang dội nhưng đủ để Na Lan kinh hãi.

 

Giọng ấy nghe quen quen.

 

Cô ngoảnh lại, càng khiếp sợ hơn. Ở phía xa xa là ông già đeo kính râm gặp ở Tam Thánh Cung, và hai người nữa. Đứng trước nhất là một người trạc tuổi ông già đeo kính râm, người gầy ngẳng, mặc sơ mi cộc tay không cổ áo, tay chống gậy. Người kia tuổi ngoài 30, cao ráo, vai rộng, lưng thẳng, trời nắng gắt mà mặc áo vét màu đen, cũng đeo kính râm, tay cầm ô che dù cho ông già.

 

Nhìn biết ngay là một chủ nhân và hai thuộc hạ. Chủ nhân là người không đeo kính râm, tay chống gậy.

 

Ông ta bắt đầu nhấc gậy, cất bước, chân có tật nên bước đi tập tễnh. Ông ta vừa đi vừa chăm chú nhìn Na Lan, không phải quan sát mà là nhìn chằm chằm như muốn nhìn thấu cả kiếp trước kiếp sau của người ta.

 

Na Lan đã trải nghiệm cảm giác đứng trước bọn tội phạm hình sự mà lúc này cô vẫn thấy bất an.

 

Cô đang ở bãi tha ma hoang vu, đối diện với ba bóng người tựa như oan hồn và một ánh mắt cứng ngắc.

 

“Có phải Ninh tiểu thư không? Thế là đã gặp rồi đây.”

 

Ông già tập tễnh tay chống gậy nhưng loáng một cái đã bước đến chỗ Na Lan, ông chìa bàn tay khô đét ra. Hai người đeo kính râm cũng kịp đến nơi, .

 

Na Lan đã hiểu ra vấn đề, cô chìa tay, nói; “Ông đang chờ Ninh Vũ Hân à?”

 

Ánh mắt ông già có nét nghi hoặc

 

Na Lan nói tiếp: “Cô ấy không còn nữa”

 

Hai người bắt tay khá chặt, rồi chững lại mấy giây. Ông già hỏi: “Cô nói không còn nghĩa là… cái ý kia?”

 

Na Lan gật đầu, chỉ vào ngôi mộ, nói: “Đúng thế, không còn nghĩa là thế này. Cô ấy vừa mất mấy ngày hôm trước.” Lúc này cô nhìn thẳng vào ông già. Nét mặt ông ta còn hiện rõ nét nghi hoặc và kinh ngạc, rất thật chứ không giả tạo, vì cô thấy tay ông run run, chứng tỏ đang hoang mang. Na Lan hỏi: “Các vị đang chờ cô ấy à? Tin tức cô ấy qua đời, tuy không phải đại sự quốc gia hoặc các tin sốc trong làng giải trí, nhưng cũng gần như chấn động thành phố Giang Kinh.”

 

Ông già mà cô gặp ở Tam Thánh Cung đỡ lời: “Chúng tôi rỗi rãi, cuộc sống thanh đạm, tin tức có phần lạc hậu… có lẽ nên học cách lên mạng mới phải.” Na Lan đoán ra mục đích của Ninh Vũ Hân, cô định về đây để gặp các vị này. Hai bên không ấn định thời gian cụ thể nên họ vẫn nán lại Cục Lý để chờ Vũ Hân. Ông già đeo kính tiếp tục quan sát cô gái trẻ từ xa đến, có ý tìm hiểu thêm.

 

Na Lan nói: “Tôi là bạn của Vũ Hân. Cô ấy đột ngột ra đi nên không cho tôi biết các vị đang chờ cô ấy.”

 

“Cô cũng đang điều ra chuyện Quảng Diệc Tuệ mất tích à?” Ông già chống gậy hỏi, ánh mắt ông vẫn không thôi nhìn Na Lan.

 

“Cả chuyện về Vũ Hân nữa. Cô ấy bị sát hại ngay trước khi định lên đường về đây gặp các vị. Tôi là người phát hiện ra xác cô ấy.”

 

Sắc mặt cả ba đều tỏ vẻ kinh hoàng. Ông già chống gậy nói: “Có lẽ chúng ta nên tìm một nơi khác để nói chuyện thì hơn. Chúng tôi đã đợi cô ấy ba ngày trời.”

 

Na Lan cũng rất muốn trò chuyện với họ, nhưng cô không quên hỏi: “Xin hỏi các vị là…”

 

Ông già chống gậy nói: “Tôi họ Đặng”

 

Na Lan giật mình. Ông đeo kính râm nói: “Đây là Đặng Kỳ Xương tiên sinh, nếu năm xưa cô Diệc Tuệ không gặp Tần Hoài thì cô ấy đã là con dâu của Đặng tiên sinh, chúng tôi cũng sẽ không có lý do để gặp mặt ở chốn nặng nề này… và có lẽ Ninh tiểu thư cũng không bị chết”

 
 
 

Chương 13: Tình si

 

Gặp Tần Hoài, lỡ một đời người. Đã có bao nhiêu người bị nát tan hạnh phúc cuộc đời?

 

Na Lan nghĩ thế, khi cô và nhóm ông Đặng Kỳ Xương đi ra khỏi khu mộ nhà họ Quảng.

 

Cô còn nhớ rất rõ những lời của Ba Du Sinh. Nhà họ Đặng và nhà họ Quảng kết giao đã lâu, con trai ông Đặng là Đặng Tiêu và cô Quảng Diệc Tuệ rất đẹp đôi, ai cũng mong họ nên duyên vợ chồng, đó là một kết hợp tuyệt vời của hai nhà cùng giàu có hai đời. Nào ngờ Diệc Tuệ bỗng bội ước, “hạ mình” để lấy Tần Hoài. Khỏi cần nói nhiều đó là cú sốc cực lớn của hai nhà.

 

“Đặng Tiêu từ nhỏ đến lớn chỉ quen có một cô gái là Diệc Tuệ”. Ngồi trong quán trà, ông Đặng Kỳ Xương bắt đầu bằng câu này. Na Lan theo họ lên chiếc xe hơi Lincoln, nếu người ngoài nhìn vào có lẽ tưởng cô bị bắt cóc, nhưng cô không hề có cảm giác đó. Người đeo kính râm là viên thư ký của ông Đặng, nếu gọi là sư gia thì cũng đúng, tên ông là Phàn Uyên. Ông Phàn Uyên nói ở thôn Cục Lý này chẳng có chỗ nào dễ chịu để ngồi trò chuyện, bèn bảo anh lái xe đi lên huyện lỵ, tìm quán trà Đăng Vân Các ở tầng 4 khách sạn Bách Lệ trong khu Hoa kiều bên sông Mai Giang. Có lẽ ông Đặng gặp Na Lan bèn nhớ đến cuộc hôn nhân chẳng đâu vào đâu của con trai mình, nên dọc đường ông có nét như người mất hồn, thư ký Phàn Uyên lo liệu mọi việc thay chủ nhân.

 

Na Lan nói: “Tôi rất buồn cho anh ấy… tôi có cảm giác anh ấy là người rất nặng tình.”

 

Ông Đặng thôi không nhìn ra ngoài cửa sổ nữa, ông lại nhìn sang Na Lan. Cô thật lòng muốn ông cứ như “mất hồn” còn hơn. Ông Đặng nói: “Trông dáng vẻ, biết cô có tư chất, thông minh… đương nhiên cả về nhan sắc nữa, cô hơi giống Diệc Tuệ.”

 

Na Lan nhớ rằng không phải lần đầu cô nghe thế. Xem ra ông chủ tàu thủy không thuận miệng nói cho đẹp lòng. Cô định trả lời: “Rất hân hạnh” nhưng lại nghĩ nói thế là khách sáo xã giao, nên cô chỉ cười cười.

 

“Cho nên cô cũng đừng trách Đặng Tiêu nó quá si mê Diệc Tuệ.” Ông Đặng thở dài, “Không riêng gì nhà họ Đặng chúng tôi, mọi gia đình Khách gia xưa nay đều rất coi trọng sự thủy chung. Tôi và nhà tôi chung sống 38 năm mà tình cảm vẫn sâu nặng. Ông Quảng – phụ thân cô Diệc Tuệ – và bà ấy cũng suốt đời gắn bó, cho đến khi bà ấy quá đau lòng về Diệc Tuệ nên qua đời. Hiện giờ hễ nhắc tới, ông ấy lại buồn bã rơi lệ. Nói hơi khó nghe một chút, thời nay, nếu người khác ở địa vị như hai chúng tôi thì đã làm bừa từ lâu. Nhưng chúng tôi vẫn giữ nếp nhà, một bà vợ và hai con. Đặng Tiêu từ nhỏ luôn là người hết lòng. Cho nên khi sắp thi đại học nó đăng ký nguyện vọng vào các trường giống hệt Diệc Tuệ, hoặc ít ra là trường ở cùng một thành phố. Nó chỉ lo bốn năm đại học hai đứa xa cách thì sẽ nhạt phai tình cảm. Nó đã được toại nguyện, hai đứa đều thi đỗ đại học Giang Kinh, không cùng khoa nhưng cùng trường, thật là hoàn mỹ. Nào ngờ…”

 

Nhân viên bưng trà đến, ông Đặng Kỳ Xương đang xúc động, nên lúc cầm chén lên, nước trà sánh ra bỏng tay và rơi vào cả vạt áo. Phàn Uyên vội lấy khăn giấy thấm cho ông.

 

“Lâu nay người ta hay chế nhạo những ai vẫn tin vào thần thánh ma quỷ, còn tôi thì cho rằng Quảng Diệc Tuệ lúc đầu bị ma xui quỷ khiến nên mới thích cái gã Tần Hoài không xu dính túi ấy!” Nước trà bị sánh ra, chẳng khác gì thêm dầu vào lửa, giọng ông Đặng pha nét phẫn uất. Na Lan nhận ra cách gọi Quảng Diệc Tuệ của ông có nét xa cách[1], đủ thấy việc cô ta thay lòng đổi dạ đã gây ra tổn thương cho ông.

 

[1] Trong tiếng Trung Quốc, khi gọi riêng tên thì tức là thân thiết; khi gọi đủ cả họ tên tức là lạnh lùng hoặc khinh bỉ, thể hiện tình cảm khác nhau.

 

Na Lan định nói không xu dính túi đâu phải là tội lỗi nhưng thấy các nếp nhăn trên mặt ông Đặng giật giật đầy phẫn nộ, thì cô nén lại.

 

“Đặng Tiêu không tỏ ra yếu đuối, khi Quảng Diệc Tuệ tuyên bố chia tay, nó nhỏ nhẹ xin cô hãy nghĩ lại. Nhưng ngay lời cha mình cô ta còn không thèm nghe nữa là, anh chàng này nài nỉ sao được? Hai năm sau khi tốt nghiệp, Đặng Tiêu trông thật tội nghiệp, nó suy sụp chán chường, không thiết làm việc gì hết; thậm chí bác sĩ nói nó bị chứng trầm cảm.”

 

Na Lan bùi ngùi cúi đầu. Tình cảm là thứ đáng yêu lại vừa đáng ghét. Cô nghĩ đến Cốc Y Dương, anh ta biến đi sao mà “hồn nhiên”, không để lại chút tốt đẹp cũng không gửi về một mẩu tin nhắn. Anh yên tâm, không đời nào tôi lại giống Đặng Tiêu nài nỉ anh nghĩ lại đâu!

 

Nhưng cô chợt nghĩ khác. Anh chàng Đặng Tiêu si tình, thất tình đến nỗi mắc bệnh trầm cảm, điều này biết đâu lại là động cơ anh ta gây án? Diệc Tuệ mất tích liệu có liên quan gì đến anh ta không? Nhiều khi khó mà xác định được ranh giới giữa si tình và ham muốn chiếm hữu. Liệu Đặng Tiêu có bắt cóc Diệc Tuệ đưa đi không? “Ta không có được trái tim nàng thì ta phải chiếm được thân thể nàng”. Thậm chí sẽ sát hại, vì “không được ăn thì đạp đổ”, đã có không ít vụ giết người vì tình bắt nguồn từ đây.

 

Ông Đặng Kỳ Xương nhấp ngụm trà, rồi nói: “Khi đó tôi, nhà tôi và chị gái nó đều khuyên nhủ nó hãy từ bỏ cái vòng kim cô[2] của Quảng Diệc Tuệ. Chí ít cũng có thể nghĩ thế này: cánh văn sĩ, có mấy ai đáng tin? Tần Hoài là gã trăng hoa, Quảng Diệc Tuệ nhất thời mù quáng. Nó thông minh và cao ngạo, sẽ có ngày nó tỉnh ngộ ra, lúc đó con hãy quyết định có nên cứu vãn và chấp nhận nó nữa không. Như thế xem ra có vẻ ổn, nhưng ai ngờ ba năm trước con bé ấy bỗng dưng mất tích, chuyện đó chẳng khác nào giọt nước làm tràn ly đối với con trai tôi…”

 

[2] Trong Tây du ký, vòng kim cô là cái đai Đường tăng bắt Tôn Ngộ Không để khống chế, ý nói lệ thuộc

 

Na Lan hơi hoảng: “Anh ấy làm sao ạ?”

 

“Có một thời gian nó hóa điên, tính khí rất thất thường, tôi có cảm giác là thế. Nó khóc nó cười không ra một quy luật nào, nó mê mải xem ngắm các món quà, đồng hồ đeo tay, mũ đánh bóng chày… mà Quảng Diệc Tuệ tặng hồi trước, nói ngồi nghệt ra vài giờ liền. Chị gái dẫn nó đi Quảng Châu, Thâm Quyến, Giang Kinh khám bệnh, đều không có kết luận. Nó lúc thì bình thường lúc thì giở chứng… suốt một năm rồi mới dần bình phục, đương nhiên cũng chỉ là tương đối bình phục mà thôi.”

 

Ông Đặng lại thở dài rồi im lặng hồi lâu, ông rơm rớm nước mắt. Na Lan cũng im lặng, cô rất thông cảm cho Đặng Tiêu nhưng vẫn nghĩ đến hàng trăm chữ “nếu”. Nếu Diệc Tuệ mất tích do Đặng Tiêu, thì tại sao anh ta lại có những biểu hiện kia? Diễn kịch cho mọi người xem nhằm không bị nghi ngờ hay sao? Nếu anh ta ra tay sát hại Diệc Tuệ thật, thì đó là do lo sợ và hối hận nhưng lại không dám thể hiện ra, và muốn hành xác mình để sám hối tội lỗi, phải thế không? Xét về mặt tâm lý thì đều có vẻ hợp lý.

 

Nhưng dù là chuyên gia tâm lý học tầm cỡ thì cũng phải tiếp xúc với bệnh nhân rồi mới phán đoán chính xác được, miêu tả của người thứ ba e sẽ lệch lạc và thành kiến.

 

“Anh ấy đang ở đâu?” Na Lan đột nhiên hỏi.

 

“…” Ông Đặng Kỳ Xương không hiểu Na Lan hỏi gì.

 

“Đặng Tiêu con trai ông … hiện đang ở đâu?”

 

Na Lan bỗng cảm thấy độ tin cậy của những lời ông ta vừa nói tụt xuống con số 0. “Ông không biết hay sao?”

 

“Đúng là tôi không biết… tôi không biết chính xác. Hai năm nay tính tình nó không ổn định, tôi cho rằng cách tốt nhất để thoát khỏi nỗi ám ảnh kia là dồn tâm huyết cho sự nghiệp. Cho nên tôi hy vọng dần dà nó sẽ giúp tôi điều hành công ty. Mấy năm qua thị trường địa ốc bùng nổ, vật liệu xây dựng cũng bùng nổ, nhưng cạnh tranh cũng ngày càng khốc liệt, nếu không có người tài đắc lực thì có thể phá sản bất cứ lúc nào.”

 

Nhưng, một anh chàng tinh thần không mấy ổn định thì có thể gọi là người tài đắc lực được không?

 

Có vẻ như ông Phàn Uyên đoán ra mối nghi ngờ của Na Lan, bèn nói: “Cậu Tiêu học ngành quản lý công thương nghiệp, học giỏi đã đành, sau khi tốt nghiệp thì đi làm hai năm, thành tích rất nổi trội. Tôi không nói quá lời: năng lực của cậu ấy thừa sức để thúc đẩy Đặng Thị vươn xa hơn nữa.”

 

Na Lan hỏi: “Chắc anh ấy không muốn làm?”

 

“Nó nói nó cần thời gian, muốn sống cuộc sống phẳng lặng, nó không có tâm trạng nào để làm.” Ông Đặng nói. “Cho nên cô có thể hình dung, vì thế mà chúng tôi trở nên xa cách, hoặc nói là căng thẳng cũng đúng. Tôi chiều chuộng nó đâm quen, nó không nghe lời thì tôi cũng không tính đến đoạn tuyệt quan hệ cha con, đành mặc kệ nó vậy. Nó nói mình đang thư giãn cho nhẹ nhõm, đi vân du bốn phương, cứ mươi mười hôm nó lại điện thoại về cho mẹ, lần vừa rồi là đến Điến Trì – Vân Nam, lần trước nữa là từ Hàng Châu – Chiết Giang. Cho nên lúc này nó đang ở đâu thì tôi chịu. Tất nhiên là có lẽ ngày mai nó lại điện về, thì chúng tôi ít ra cũng biết nó đang ở đâu.”

 

Điều Na Lan muốn biết là Đặng Tiêu đang làm gì?

 

Tại sao ông Đặng lại kể với mình những điều này?

 

“Cảm ơn ông đã cho tôi biết những chuyện riêng tư của nhà, chứng tỏ ông tin cậy tôi. Tôi xin hứa sẽ giữ kín.”

 

“Lúc đầu chú Phàn Uyên nói vừa gặp cô đã biết cô là con người thành thực đáng tin. Chú Uyên chỉ là thư ký của tôi, nhưng là một trong những người tôi tôn trọng nhất.” Ông Đặng nhìn sang Phàn Uyên gật đầu ra hiệu.

 

“Dạ! Bác Uyên là người hiểu biết, giao tiếp khéo léo, tôi rất khâm phục.”

 

“Gần đây, chúng tôi cũng mới biết về ngôi mộ của Quảng Diệc Tuệ. Đúng ra là có một người hiếu sự phát hiện ra tấm bia mộ kỳ lạ, rồi nói với chúng tôi. Tôi cho rằng cô cũng như chúng tôi, chắc chắn có nhiều nghi vấn.” Phàn Uyên nói.

 

Na Lan gật đầu: “Đúng, có nhiều sự việc không rõ ràng. Cảnh sát chưa khép lại, chưa nhận định là đã chết, sao lại lập bia kỉ niệm? Chỉ có một khả năng là nhà họ Quảng biết đích xác con gái mình đã chết.”

 

“Cảnh sát con không biết thì họ biết thế nào được? Và nếu họ đã biết thì lẽ nào họ không cho chúng tôi biết, vì xưa nay hai nhà rất thân nhau.” Phàn Uyên nói.

 

“Nhưng, chưa biết con gái mình sống chết thế mào mà cứ lập bia, họ không cảm thấy là gở ư?” Na Lan không mê tín, nhưng cô cho rằng bậc cha mẹ coi người con mất tích như đã chết, thì về tình về lý đều là không đúng.

 

“Chúng tôi không thể hỏi nhà họ Quảng, chỉ biết họ âm thầm lập bia này, rõ ràng họ có ý giấu mọi người.”

 

“Tôi thấy khó hiểu: cứ cho là ông gần đây mới biết về tấm bia, tại sao ông lại hẹn Ninh Vũ Hân đến?”

 

Na Lan từ biệt ông Đặng Kỳ Xương, trở về khách sạn, cứ để nguyên quần bó rồi lăn ra ngủ; đêm qua cô thiếu ngủ. Lúc tỉnh dậy thì mới là 8 giờ 30 tối, chân trời xa xa vẫn còn vệt sáng nhờ nhờ. Đồng hồ sinh học của cô khiến cô thức giấc, khi ở Giang Kinh, giờ này cô bắt đầu đi bơi.

 

Lúc này mà đi bơi thì xa xỉ, nhưng ít ra cũng phải rửa mặt. Cô thấy mình đã tỉnh táo hơn. Nhưng khi tay sờ vào núm cửa thì mới thấy mình chưa tỉnh. Cô không hiểu tại sao mình lại muốn ra ngoài. Trời tối thật rồi, mình định đi đâu?

 

Trong đầu cô hiện lên hình ảnh tấm bia mộ của Quảng Diệc Tuệ.

 

Đây là vấn đề cô vẫn băn khuăn: tình cảm của ông Quảng Cảnh Huy đối với con gái thì khỏi phải nghi ngờ, nhưng tại sao sự việc chưa ngã ngũ đã vội lập bia? Cách giải thích đáng tin nhất là ông ta đã có xác con gái. Có lẽ ông ta đủ tiềm lực để biết rõ những điều mà ngay cảnh sát cũng không biết.

 

Đoán già đoán non cũng vô ích, phải nhìn thấy tận mắt mới tin là thật. Liệu có phải Quảng Diệc Tuệ được mai táng ở đó không?

 

Lúc chiều nói chuyện với Phàn Uyên, biết rằng Quảng Cảnh Huy đã mua thêm đất làm khu mộ gia đình, thì đương nhiên đã mai táng cô con gái, chỉ cần đào mộ, mở quan tài ra thì sẽ biết ngay sự thật.

 

Na Lan lại thấy nực cười cho ý nghĩ ấu trĩ và cực đoan của mình: đào mộ là phạm pháp đã đành, mà còn là hành vi trái với đạo lý, bất kính với người đã chết.

 

Nhưng cô vẫn mở cửa phòng. Lúc chiều ở quán trà cô chỉ ăn chút bánh trái, muốn đêm nay được yên ổn thì phải ăn cơm. Và tiện thể tiếp tục cân nhắc, chuyến đi Mai Châu này mình có thu hoạch gì, bước tiếp theo nên thế nào? Tuy đã nắm được không ít chuyện riêng nhà họ Quảng và nhà họ Đặng nhưng những thông tin đó chưa giúp ích gì trong việc làm rõ vụ sát hại Ninh Vũ Hân. “Thu hoạch” lớn nhất cũng chỉ là phát hiện ra mộ Quảng Diệc Tuệ. Nhưng điều này chỉ như một khúc dạo đầu mà thôi. Ninh Vũ Hân trước khi lên đường chẳng có mục đích rõ ràng. Lẽ nào hung thủ đã biết chương trình của cô ấy, rồi ra tay ngăn chặn? Những tin tức hôm nay thu lượm được, chưa có gì là “sốc” cả, nếu cho là giết người diệt khẩu thì quá hấp tấp.

 

Bước vào đại sảnh của khách sạn, Na Lan bỗng dừng lại. Một người đang quay lưng về phía cô, trông rất quen. Vai rộng, lưng thẳng, âu phục màu đen, đeo kính râm. Đó là người tùy tùng của ông Đặng Kỳ Xương. Người ấy đang nói gì đó vào máy di động, gật đầu, rồi chợt quay người lại.

 

Na Lan đã đứng khuất vào góc giữa hành lang và đại sảnh, nhìn ra. Gã vốn cao lênh khênh, lúc này đeo kính râm thì lại càng gây chú ý, gã hơi xoay người nhìn khắp đại sảnh, không rõ đang nhìn gì, rồi quay người đi ra cửa chính.

 

Huyện Mai rất sẵn khách sạn, tại sao thuộc hạ của ông Đặng lại xuất hiện ở khách sạn cô đang trọ? Chỉ có một khả năng là ông ta đang theo dõi mình. Chắc ông ta không ngờ mình chỉ ngủ một giấc cho đã, chẳng đi đây đi đó để họ thu lượm thêm thông tin. Cô vốn tưởng mình đi khỏi Giang Kinh tức là đã cắt đuôi bóng đen bám theo, nào ngờ vẫn gặp phiền toái ở nơi xa lạ này. Khi nói chuyện với ông Đặng ở quán trà, cô cảm thấy rất thông cảm với gia đình họ, nhưng bây giờ vệ sĩ của ông ta bám theo, cô thấy mình bị lừa dối và đầy nghi ngờ: họ định làm gì đây?

 

Cô rảo bước ra ngoài cửa chính, vừa kịp nhìn thấy gả vệ sĩ ấy bước lên xe hơi màu đen ở bên đường – chiếc Lincoln của ông Đặng.

 

Chiếc Lincoln đi trên đại lộ Hiến Từ xuôi về hướng nam. Xe chạy một hồi, Na Lan nhận ra nó vẫn đi về Cục Lý.

 

Ông Đặng Kỳ Xương “đẳng cấp” như thế, ông ta không thể ngủ nghê ở thôn Cục Lý mà phải ngủ khách sạn lớn ở Mai Châu; nhưng tại sao tùy tùng của ông ta lại chạy về Cục Lý lúc đêm hôm thế này? Cục Lý có gì liên quan tới ông Đặng? Chỉ có thể là phần mộ Quảng Diệc Tuệ. Nghĩ đến ngôi mộ ấy, Na Lan thất kinh

 
 
 

Chương 14: Ngôi Mộ

 

Xe chạy đến thôn Cục Lý, trên đường xe cộ thưa thớt, Na Lan dặn anh lái xe giữ khoảng cách vừa phải với chiếc xe phía trước.

 

Quả nhiên chiếc Lincoln dừng lại bên đường, gần như đúng vào vị trí mà lúc chiều nay nó đỗ. Na Lan cũng bảo anh lái xe dừng lại từ xa, tắt đèn. Anh ta lấy làm lạ, Na Lan hứa sẽ bồi dưỡng thêm, anh ta bèn vui vẻ chiều khách.

 

Có ba người bước ra khỏi chiếc Lincoln rồi đi về phía khu mộ nhà họ Quảng. Chờ họ đi khuất hẳn, Na Lan mới trả tiền rồi xuống tắc xi.

 

Dưới ánh trăng, cô dễ dàng nhận ra ba bóng người kia. Họ đi không nhanh mấy nhưng cũng không chậm. Một trong số đó rất dễ nhận biết, người vai rộng tùy tùng của ông Đặng Kỳ Xương, vai đang vác thứ gì đó, nên trong người càng thêm to đậm như con mãnh thú ở chốn hoang dã. Hai người kia thì khó biết nhưng quan sát cách đi thì có thể khẳng định không có ai là ông Đặng Kỳ Xương chân tập tễnh.

 

Cả ba lầm lũi đi, hình như họ không muốn phá vỡ cảnh tĩnh mịch xung quanh. Na Lan nhận ra rằng lúc vừa xuống xe còn nghe thấy tiếng côn trùng kêu, lúc này gần đến khu mộ thì lại im ắng, hình như chúng không muốn đánh thức những người đang nằm dưới mộ. Na Lan gắng bước đi trùng với nhịp chân của đám người kia, không gây ra tiếng động lạ. May sao, suốt quãng đường cho đến cái cổng chào “Quảng thị ấm thổ”, họ không một lần ngoái lại nhìn.

 

Tại sao họ lại vào khu mộ lúc khuya khoắt này?

 

Tại sao họ dừng lại trước ngôi mộ kia?

 

Nhát xẻng phập xuống đã chứng thực điều Na Lan suy đoán. Họ đang đào mộ của Quảng Diệc Tuệ.

 

Tuy cô đoán một cách vô căn cứ, thậm chí chính cô cũng từng có ý nghĩ rồ dại ấy, nhưng lúc này nhìn cái xẻng hoạt động cô vẫn thấy rùng mình.

 

Không hiểu sao cô chợt nghĩ đến ông Quảng Cảnh Huy, nếu nhân vật đệ nhất Lĩnh Nam này biết mộ con gái mình bị ông bạn thân đào bới, chẳng rõ ông sẽ nghĩ?

 

Dưới ánh trăng, Na Lan nấp sau một cây đa, cô quan sát ba người kia. Gã tùy từng đang ra sức đào đất, và vẫn im lặng như trước. Hai người còn lại một béo một gầy, người gầy là người mà Na Lan trông hơi quen quen, người ấy lên tiếng, cô nhận ra ngay đó là Phàn Uyên.

 

“Về việc này, ông chủ chúng ta không biết hết chuyện, cũng không ủng hộ, cho nên cấm anh hé răng với bất cứ ai, kể cả người nhà anh.”

 

Gã béo nói: “Ông cũng biết, vợ tôi mất năm ngoái. Tôi chỉ còn một thân một mình, chẳng có ai mà kể chuyện. Mặt khác, đâu phải tôi lần đầu làm cái việc này? Chắc các vị cũng nghe nói về tôi rồi.” Nghe giọng nói, hình như gã cũng đã có tuổi, Na Lan đứng xa mà vẫn nghe tiếng gã thở khá mạnh trong khi nói.

 

“Nhưng, rất có thể, bật nắp quan tài rồi vẫn chẳng có xác…”

 

“Điều đó đâu phải chưa từng xảy ra? Ngày trước bọn tôi cũng thường gặp phải khi làm các vụ án.”

 

Nói câu ấy, chứng tỏ gã có kinh nghiệm chấp pháp, tại sao lại dính vào chuyện này nhỉ?

 

“Sếp Cù làm công an bao nhiêu năm rồi?”

 

“Tròn 35 năm. Ông Phàn chưa đọc blog và trang web của tôi à?” Có vẻ như sếp Cù sẽ viết luôn địa chỉ trên mạng đưa cho Phàn Uyên.

 

Na Lan nhớ đến câu nói của Phàn Uyên: “…nên học cách lên mạng”. Đúng thế, Phàn Uyên nói: “Xấu hổ quá, tôi chưa đọc qua, tôi quá lạc hậu, nên học cách lên mạng mới phải. Tuy nhiên sếp Cù nổi tiếng khắp nơi. Nghe nói vài bộ phim về đề tài công an đều lấy ông làm nguyên mẫu.”

 

“Và không trả cát-xê!” Giọng sếp Cù không có ý hài hước, mà là rất thật.

 

“Nếu không, sếp Cù đã chẳng phải lận đận ở Ma Cao!” Phàn Uyên cười. “Lần sau trước khi đi casino, sếp cứ báo cho tôi biết, tôi sẽ dặn bọn ‘đàn em’ ít nhất chúng nó không dám đóng băng tài khoản của ông.”

 

Chắc “Sếp Cù” là một trinh sát hình sự kỳ cựu nhưng về già thì đổ đốn, mất nết, mắc nợ cờ bạc rất nhiều nên đêm hôm mới phải đi làm thuê như thế này.

 

“Vậy thì xin nhờ ông! Tôi cũng hiểu, nếu để ông Quảng Cảnh Huy biết chuyện này thì chúng ta sẽ ê chề, khốn đốn hơn cả không có tiền mà đánh bạc.” Lời sếp Cù ý bóng gió rằng “hai ta là một”, giúp đỡ lẫn nhau là thượng sách.

 

Na Lan chột dạ: mình có nên lặng lẽ rút khỏi đây không?

 

Quay về Giang Kinh để bị tiếp tục theo dõi, truy sát hay sao?

 

Phàn Uyên cười khặc khặc, nói lảng sang chuyện khác: “Ông đã thấy nhiều bia mộ không đề ngày tháng chưa?”.

 

“Thấy chưa nhiều. Ngôi mộ này tuy bia không ghi ngày tháng nhưng có thể nhận ra không phải là mới dựng ít hôm.” Sếp Cù rọi đèn pin lên tấm bia.

 

Phàn Uyên “Thế à?” và nhìn sếp Cù, tỏ ra rất muốn nghe giải thích.

 

“Mấy năm nay bia mộ thường dùng mẫu chữ và hoa văn lấy từ máy tính, rồi khắc tia la-de, nhanh chóng và đỡ tốn tiền. Nhưng Quảng Cảnh Huy không ưng cái thứ kỹ thuật mới ấy. Người kỹ tính và sành sỏi như ông ra thì phải thuê thợ khắc thủ công như xưa. Ông Phàn là người có kiến thức, chắc ông nhận ra thể chữ ở bia này chứ?”

 

Phàn Uyên chẳng thiết nhìn, nói luôn: “Là thể chữ Ngu, Ngu thế nam, thể chữ rất ít dùng.”

 

“Cho nên tôi mới nói là người sành sỏi…”

 

“Ông chủ Quảng, con người cao nhã, chẳng phải là điều gì bí mật.” Giọng Phàn Uyên có vẻ bất đắc dĩ.

 

“Đúng thế. Cả miền Lĩnh Nam chỉ có một người vừa viết vừa khắc được thể chữ Ngu, là Lý Tử Ôn. Chữ khắc trên bia này rất có hồn, tài chạm khắc mượt mà số một. Tôi dám chắc 100% là kiệt tác của Lý Tử Ôn.”

 

Phàn Uyên hỏi: “Chẳng lẽ Lý Tử Ôn có để lại ký kiệu gì đó ám chỉ ngày tháng? Liệu có gì liên quan đến ngày tháng? Liệu có gì liên quan đến ngày tháng không?”.

 

“Hai năm trước ông ra đã chết rồi.”

 

Khu mộ lại im lìm như trước, chỉ còn tiếng xẻng xúc đất, gã vai rộng là người máy, là chiến binh ngoài hành tinh hay sao, gã vẫn đào đất không ngơi nghỉ.

 

Rồi Phàn Uyên lại mở miệng: “Ý ông nói là mộ này đắp ít nhất là hai năm rồi?”.

 

Vừa như câu hỏi vừa như kết luận.

 

Na Lan cảm thấy khó bề tưởng tượng. Hai năm trước, Quảng Diệc Tuệ mất tích mới một năm, mà cha mẹ vốn rất đỗi yêu con gái đã vội lập bia kỷ niệm?

 

Phàn Uyên nói: “Sếp Cù thực là danh bất hư truyền, rất khâm phục sếp!”.

 

Sếp Cù muốn khiêm tốn nhưng không làm được, ông ta nói: “Chuyện bé bằng con muỗi! Tôi đã bao năm hành nghề, nhận ra dễ ợt. Dù không đọc bia cũng có thể xem cây cỏ ở trước mộ mà đoán ra, nhưng sẽ mất thì giờ để phân tích.”

 

Phàn Uyên nói: “Đã đến lúc cần phân thích rồi!”.

 

Cả hai đều bước lên phía trước một bước, Na Lan đoán gã vai rộng đã đào thấy vật gì đó quan trọng. Phàn Uyên nói: “Mở ra đi!”

 

Lẽ nào là quan tài?

 

Tất cả im lặng.

 

Sếp Cù ngồi xổm xuống, nhô đầu, rọi đèn pin LED, ánh sáng trắng lóa mắt hắt xuống huyệt mộ.

 

Phàn Uyên lặng người, tay không ngớt day day huyệt thái dương, rồi nói: “Xem ra, chúng ta đoán không sai, Quảng Diệc Tuệ đã chết thật rồi. Hoặc ít ra là ông Quảng đã rất khẳng định nên mới… mới cho đắp ngôi mộ chôn áo mũ thế này. Rốt cuộc đã hiểu được mấy chữ ‘mộ thân nhân viễn’ là gì.”

 

Sếp Cù nói: “Có một búp bê vải, một tệp giấy khen sinh viên ba tốt, một mũ bơi nữ. Ngôi mộ chôn vài vật kỷ niệm, gọi là y quan chủng. Người cho đắp mộ đương nhiên là ông Quảng Cảnh Huy, chắc ông ấy có lý do để tin rằng Quảng Diệc Tuệ đã chết nên mới làm thế này.”

 

Phàn Uyên lẩm bẩm: “Nhưng thi thể cô ta ở đâu? Tại sao ở đây chỉ đắp y quan chủng?”

 

Sếp Cù cười nhạt: “Đơn giản thôi: ông Quảng không muốn cho ai biết con gái mình đã chết, nên mới cho khắc bia kiểu bí ẩn và đắp y quan chủng.”

 

Phàn Uyên bỗng quay đầu lại, nói to: “Tiểu thư Na Lan đã nghe rõ chưa?”

 

Na Lan bị đưa lên xe Lincoln chở về khách sạn, dọc đường cô không nói một câu.

 

“Hình như cô không muốn biết tại sao chúng tôi phải thực hiện hạ sách là đào mộ kiểm tra này, tuy chỉ được một việc là xác nhận đó là y quan chủng?” Phàn Uyên gợi chuyện, vì muốn phá tan sự im lặng.

 

Na Lan nói: “Vốn dĩ chẳng liên quan gì đến tôi cả. Nhưng tôi cũng suy đoán được lý do.”

 

“Thế ư?”

 

“Các vị muốn xác nhận Quảng Diệc Tuệ đã chết, như thế, công tử Đặng Tiêu sẽ thật sự tắt lửa lòng. Tuy ông và ông Đặng không nói ra nhưng tôi nghĩ, hai năm nay Đặng Tiêu phiêu bạt đó đây, chủ yếu là đi tìm Diệc Tuệ. Nếu biết chắc Diệc Tuệ đã chết thì anh ta sẽ nghĩ lại, từ bỏ ý định, rồi trở về Quảng Đông để kế tục nghiệp nhà cũng nên.”

 

Phan Uyên nói: “Cô Na Lan đúng là người trời!”

 

Na Lan: “Ông quá khen. Tôi chỉ là người bình thường, thậm chí khờ dại, nếu không tôi đã chẳng đi sâu vào cái chuyện thị phi này.”

 

“Điều đáng sợ nhất là ta không biết rõ đâu là đúng đâu là sai.”

 

“Mọi người đều có dự định của mình, kể cả tôi.”

 

“Cô chẳng qua chỉ muốn thoát khỏi mối nguy hiểm bỗng dưng chuốc lấy, chúng tôi không nhầm đâu. Hiện cô làm việc ở đâu?”

 

Na Lan hiểu rằng, một buổi chiều là quá đủ để Phàn Uyên điều tra rõ về cô vốn chẳng có gì phức tạp, chắc lúc này ông ta giả vờ ngu ngơ, nên cô chiều ý luôn: “Tôi vừa tốt nghiệp đại học, chuẩn bị làm nghiên cứu sinh.”

 

“Nếu cô có hứng thú với miền nam, thì tập đoàn Đặng Thị vốn chuộng nhân tài, sẽ dành cho cô một vị trí thích hợp. Cô muốn làm nghiên cứu sinh thì sau này vẫn có thể tiếp tục. Cô là người tài hiếm có. Tôi chưa bao giờ gặp một cô gái xuất sắc như thế này đến dự ‘phỏng vấn’.”

 

Các người giữ được tôi tức là giữ được bí mật. Na Lan cười: “Cảm ơn ông trọng thị, tôi không dám để cho thầy giáo hướng dẫn tôi phải bực mình. Nhưng tôi xin hứa sẽ quên sạch những gì hôm nay mắt thấy tai nghe.”

 

Phàn Uyên thở dài, có ý tiếc nuối, và chìa ra tấm danh thiếp: “Thật đáng tiếc, nhưng nếu cô thay đổi ý kiến thì cứ liên hệ với tôi bất cứ lúc nào.”

 

Cô nói cảm ơn, rồi im lặng. Cô có cảm giác chuyến đi Lĩnh Nam này là một sai lầm.

 

“Na Lan, tôi vừa là thầy vừa là bạn cô, tôi khuyên cô hãy ngừng điều tra chuyện đó!” Ba Du Sinh khẩn khoản trả lời điện thoại của Na Lan.

 

“Nhưng nếu em không điều tra cho rõ thì em vẫn bị người ta theo dõi thậm chí muốn lấy mạng em.”

 

“Tôi sẽ cử người bảo vệ, vì cô là người phát hiện ra thi thể Ninh Vũ Hân, đương nhiên được cảnh sát bảo vệ đặc biệt.”

 

“Nhưng sẽ tiếp diễn như thế trong bao lâu? Và, dù em được bảo vệ nhưng kẻ kia vẫn giữ thế chủ động và bí mật, coi chừng cảnh sát sẽ bỏ mạng cũng nên.” Na Lan nhớ đến cú chạm trán trong khu nhà ở trường cấp III, kẻ truy sát cô là một tay chuyên nghiệp.

 

“Nếu cô còn làm thế nữa thì sẽ rơi vào tình thế nguy hiểm hơn. Cô phải tỏ ra có trách nhiệm với chúng tôi mới đúng.”

 

Na Lan định nói: “Đọc báo, đủ thấy các anh rất bận rộn, hết xóa sổ xã hội đen lại đến giết người, cướp ngân hàng, rồi côn đồ cầm hung khí xông vào trường tiểu học… Các anh quá mệt mỏi để xử lý các vụ án liên tiếp xảy ra, dù anh không ngủ suốt ngày đêm thì cũng chưa chắc đã có sức xem xét vụ án Ninh Vũ Hân, anh còn thì giờ nào để đi tìm cô bạn gái mất tích chục năm nay?”.

 

Nhưng cô chỉ nói: “Gần đây, với tư cách không chuyên, em phát hiện ra một vài tình hình đặc biệt.” Rồi cô kể về ngôi y quan chủng của Quảng Diệc Tuệ.

 

Ba Du Sinh trầm ngâm một lát, nói: “Đó là một đầu mối không thể bỏ qua. Nó chứng tỏ ông Quảng Cảnh Huy ít nhiều biết về vụ mất tích của con gái, và đó không thể là tin tốt lành gì. Nhưng cô kể chuyện này với tôi, cô không sợ ông Đặng Kỳ Xương trách cô bép xép à? Thậm chí ông Quảng Cảnh Huy sẽ…”

 

“Em có sợ. Ngay từ khi ở Giang Kinh em đã sợ, trước khi Ninh Vũ Hân vị sát hại em đã sợ, nên em phải hóa trang khuôn mặt, đến nỗi hiện giờ hễ soi gương thì lại choáng váng.”

 

Ba Du Sinh thở dài: “Cô thật là…”

 

“Nếu chưa làm rõ vụ án Ninh Vũ Hân thì em không thể sống tự do thoải mái như bình thường.”

 

“Nếu tôi buộc cô phải chấp nhận được bảo vệ thì sao?”’

 

“Thì anh sẽ hối không kịp! Em bắt đầu có cảm giác rằng bên trong còn quá nhiều điều phức tạp không sao tưởng tượng nổi. Em nghĩ mình cứ ở thế bị động và bí mật thì lại càng có ưu thế hơn.”

 

Ba Du Sinh lại trầm ngâm một hồi rồi nói: “Tôi vẫn nghĩ mình là người cố chấp nhất trên đời…”

 

“Em mới là người như thế!” Na Lan cúi nhìn mảnh giấy trên bàn. “Nay mới biết mình chỉ là ếch ngồi đáy giếng.”

 

Những chữ trên mảnh giấy khiến cô cảm thấy mình là ếch ngồi đáy giếng, gồm: Quảng Cảnh Huy, Đặng Kỳ Xương, Đặng Tiêu, Phàn Uyên, Ninh Vũ Hân, Quảng Diệc Tuệ.

 

Cách ra một quãng, cuối cùng là hai chữ Tần Hoài.

 

Tần Hoài, không ngừng hại người, đương nhiên cũng là một kiểu cố chấp.

 

----------------------------------------

 
 
 

Chương 15: Nếu chỉ như lúc mới gặp

 

Chuyến tàu đi suốt từ Quảng Châu đến Giang Kinh, đến nơi lúc 6 giờ 30 tối. Mùa hè ngày dài, gọi là sẩm tối thực ra mặt trời vẫn xiên chênh chếch ngó nhìn thế gian với bao nỗi thăng trầm. Na Lan xuống tàu, lại đeo kính râm lên tuy cô không cho rằng có ai đó bám theo từ huyện Mai, mà dù có thì cũng chỉ là người do ông Đặng Kỳ Xương hoặc Phàn Uyên sai bảo. Ở Quảng Đông họ là ma bản địa, nếu định gây rắc rối cho cô thì đã ra tay rồi, khỏi cần chờ đến Giang Kinh mới làm.

 

Bên ngoài lối ra phía nam nhà ga, người đông nghịt như mọi ngày, họ ra đón người nhà, Phía xa một chút cũng là biển người. Có nhiều tấm biển giơ cao, viết tên người hoặc viết tên công ty lữ hành, họ muốn lôi kéo khách. Trước đám người như thế, lẽ ra Na Lan cảm thấy rất an toàn, nhưng cô vẫn cúi đầu bước đi, chỉ mong mình càng ít gây chú ý càng tốt.

 

Vào lúc soát vé để ra khỏi ga, có một tấm biển đung đưa trước mặt cô, giấy trắng viết ba chữ đỏ, tên người thì phải. Cô không cần ai đón, nên không để ý nhìn các tấm bảng, cô chỉ rảo bước.

 

Lại một người khác giơ tấm bảng, cũng giấy trắng ghi chữ đỏ.

 

Cô vẫn không để ý, chỉ vừa đi vừa lấy máy di động ra định gọi cho người anh họ Thành Tuyền. Và cô ngẩng nhìn, thì ra là một người khác cầm tấm bảng cũng khác, giấy trắng viết ba chữ đỏ, đón người có tên là “Quảng Vũ Lan”.

 

Na Lan chững lại, cảm thấy đó là một tập hợp đáng cười, đáng ghét và đáng buồn. “Quảng Vũ Lan”, gói trọn cả Quảng Diệc Tuệ, Ninh Vũ Hân và Na Lan! Quảng Diệc Tuệ mất tích đã ba năm, biến thành nấm mồ ở Lĩnh Nam. Ninh Vũ Hân vị hại năm ngày trước, hương hồn đã đi qua cầu Nại Hà, còn Na Lan thì sao? Lần đầu gặp xác chết ở khu chung cư, lần sau liều mạng đi xa, lần ba thì nửa đêm gió rít đi đào mộ. Liệu có còn trò gì hay ho nữa không? Liệu có bỏ mạng như hai cô gái kia không? Nỗi ấm ức biến thành phẫn nộ, cô bước đến trước mặt người cầm tấm biển: “Ai bảo anh ra đón người? Hắn cứ việc ra đây, hoặc các người cứ việc bám theo taxi tôi ngồi. Cái trò mèo vờn chuột lý thú lắm à?”.

 

Người cầm biển là một thanh niên để râu, hắn nhún vai, lấy di động ra nói vài câu rồi bảo: “Cô chờ một lát.” Ít ra hắn cũng lễ độ.

 

Kinh nghiệm của Na Lan cho thấy “chờ một lát” thường nghĩa là sẽ lãng phí cuộc đời một cách vô ích, nhưng không ngờ “một lát” này chỉ không đến hai mươi giây. Một chiếc Audi Q7 màu ghi sáng dừng ngay bên đường, bất chấp anh dân phòng la hét phản đối. Tên để râu cầm biển nói: “Nào, lên xe!”.

 

“Tôi nói là hắn có thể tự ra đây, chứ không bảo xe hắn lại đây.” Na Lan bấm di động nhắn tin cho Ba Du Sinh biết số xe này.

 

“Xe đã đến, người cũng ra rồi.” Cửa xe mở ra, một thanh niên bước xuống, từ xa đã chìa tay định bắt tay Na Lan. “Cứ tra biển số xe thì biết là người tử tế. Cây ngay không sợ chết đứng.”

 

Na Lan bất giác cũng đưa tay ra bắt tay anh ta. Đó là một thanh niên rất gân guốc, sống mũi cao, hốc mắt trũng sâu, trong tựa hai vùng tối dưới cặp lông mày, đậm vẻ ưu tư bẩm sinh, mái tóc đen bù xù do thợ cắt tóc cố ý làm rối tung như thế, sơ mi trắng, quần trắng. Phong độ rất khác thường. Lúc này Na Lan còn chưa thôi nghĩ về mấy phen mạo hiểm, anh ta không có ý chớt nhả chòng ghẹo nhưng cô vẫn hơi sửng sốt.

 

Cho đến khi anh ta mở miệng thì Na Lan hoàn toàn rối trí.

 

“Tôi là Đặng Tiêu.”

 

“Bây giờ chúng ta đi đâu?” Na Lan hỏi. Cô ngồi hàng ghế giữa phía sau là hai thanh niên, chắc là tùy tùng. Cô không hề vùng vằng kháng cự, thậm chí lên xe rất tự nhiên. Có lẽ vì cô căn bản không có ý định phải đi đâu lẩn tránh. Cuộc gặp gỡ với Đặng Kỳ Xương và Phàn Uyên cũng khiến cô bớt cảnh giác với người lạ của nhà họ Đặng cử ra.

 

Xe từ từ chạy, lách qua đám đông người và xe cộ đang rất lộn xộn bên ngoài nhà ga.

 

“Đi đến chỗ nào tiện nói chuyện.” Đặng Tiêu ngồi bên cạnh anh lái xe, ngoảnh lại nói. Nhìn nghiêng, thấy khuôn mặt anh ta vuông vức sắc sảo chứ không có vẻ một anh chàng đa cảm, ủy mị như ông Đặng Kỷ Xương nói.

 

“Sẽ là nơi nào?”

 

Trong xe Đặng Tiêu chăm chú nhìn Na Lan. Anh ta có ánh mắt sắc lẹm như của ông Đặng Kỷ Xương, có thể nhìn thấu tim gan người khác. Thế mà ngày trước anh ta không nhìn ra sự thay đổi của Quảng Diệc Tuệ.

 

Vì đã trải nghiệm ánh mắt của Đặng Kỷ Xương nên Na Lan không mấy lo lắng, vẫn cười thản nhiên: “Có vẻ như anh rất hiểu tình thế của tôi?”

 

“Không. Chỉ hiểu sơ sơ.”

 

“Cha anh nói không thể liên lạc với anh, không rõ anh đang thế nào, nhưng nói thế thật không đúng.” Na Lan biết, Đặng Tiêu “đón” được cô là nhờ nhận tin từ Quảng Đông.

 

Anh ta hơi sa sầm nét mặt, hốc mắt càng sâu hơn: “Cô cho rằng cha tôi nói dối à? Tuy ông ấy là thương nhân nhưng không nói dối.”

 

Na Lan không xin lỗi: “Đó là cách nghĩ của anh, anh cũng hiểu ý tôi: tôi chỉ nhìn vào sự việc.”

 

Đặng Tiêu hơi kinh ngạc nhìn Na Lan một hồi, hình như là “nhận thức lại” về cô. “Đúng là cha tôi không thể liên lạc với tôi, vì tôi không bao giờ bắt chuyện, nhưng ông ấy có thể nhắn tin vào di động. Nói đúng hơn là thư ký của ông ấy thường liên lạc với tôi.”

 

“Phàn Uyên?”

 

“Chắc chắn cô đã gặp ông ta.” Đặng Tiêu nói, dù có nét châm biếm, người khác cũng không dễ nhận ra.

 

“Ít ra tôi cũng hiểu được học vấn và bản lĩnh của ông.” Na Lan cố không tỏ rõ thái độ.

 

Đặng Tiêu lại nhìn cô, chỉ thoáng nhìn, rồi nói: “Họ tưởng cô là Ninh Vũ Hân, là lỗi ở tôi, tôi chưa nói để họ biết các biến cố đã xảy ra.”

 

Một ý nghĩ lướt nhanh, Na Lan hỏi: “Anh đã từng tiếp xúc với Ninh Vũ Hân… Cô ấy chủ động hẹn gặp cha anh chắc chắn vì anh đã nói vài chuyện gì đó?”.

 

Đặng Tiêu không trả lời, chỉ nói: “Thảo nào Tần Hoài tìm đến cô…”

 

Na Lan lạnh lùng nói: “Không có ai tìm đến tôi cả, tôi chỉ làm thuê cho anh ta vài hôm, thông qua quy tắc phỏng vấn tuyển dụng.”

 

Đặng Tiêu cười nhạt: “Tôi trả lời câu hỏi vừa nãy của cô: cô đoán đúng, tôi đã tiếp xúc với Ninh Vũ Hân. Tôi cho cô ấy biết tôi là ai, cũng như quá khứ giữa tôi và Diệc Tuệ. Tại sao cô ấy lại đi huyện Mai, thì đến giờ tôi vẫn không hiểu.”

 

Na Lan định nói anh không thấy ngẫu nhiên là rất khéo à, cha anh phát hiện ra ngôi mộ Diệc Tuệ ở đó. Nhưng cô lại nghĩ có lẽ Đặng Tiêu chưa biết cái tin quái dị ấy, vả lại cô cũng không có trách nhiệm thông tin cho anh ta. Huống chi, những lời của ông Đặng và Phàn Uyên đáng tin đến đâu? Họ nói Ninh Vũ Hân chủ động hẹn gặp họ, nay cô ấy đã chết, không thể kiểm chứng.

 

Xe dừng ở bãi đỗ xe dưới tầng hầm quảng trường Đằng Long. Ngay từ bên ngoài bãi đỗ xe, Na Lan đã nhìn thấy đám đông tràn vào trung tâm mua sắm: trẻ em nghỉ học, điều hòa mát rượi, lại là ngày cuối tuần. Na Lan xuống xe, đủ thứ âm thanh từ bốn phía ập đến.

 

“Tôi nhớ anh nói là tìm chỗ nào tiện lợi để nói chuyện kia mà?” Cô dường như phải cất cao giọng mới nghe thấy tiếng mình nói.

 

“Cô có nghe nói đại ẩn ẩn ư thị không?” Đặng Tiêu hỏi.

 

Lúc này Na Lan mới biết chỗ anh ta đỗ xe là vị trí chuyên biệt, xuống xe là có thể vào ngay một cánh cửa nhỏ không mấy ai để ý. Cả bốn người xuống xe bước vào, Na Lan lập tức cảm thấy nhẹ nhõm. Họ đi qua một hành lang trống trải rồi đến cửa cầu thang máy, cũng vắng tanh. Đặng Tiêu ấn nút mở cửa thang máy, nói: “Đây là lối đi dành cho các ngôi sao và người nổi tiếng muốn tránh không bị ai ‘đánh hơi’. Phải có thẻ VIP mới lên xuống được. Hiện nay có nhiều nơi ‘thấu hiểu dân tình’ nên đã thiết kế lối đi bí mật như kiểu này. Một kẻ tầm tầm như tôi may sao cũng được dự phần.” Lần này anh ta nói năng thể hiện rõ nét châm biếm.

 

Thang máy dừng ở tầng 17. Đứng trong thang máy Na Lan đã đọc thấy mấy chữ “Long Phong trà thất”.

 

Ít ra, anh con trai kế nghiệp cha ở chỗ cùng uống trà.

 

Phòng trà cũng có cửa nhỏ thông ra hành lang, họ vào thẳng một gian mà không cần đi qua đại sảnh. Nói đúng ra là chỉ có Đặng Tiêu và Na Lan vào, hai tùy tùng kia chờ bên ngoài.

 

Phòng xinh xắn, có cửa sổ để ngắm nhìn toàn cảnh đêm của Giang Kinh. Đồ dùng rất ít, ở giữa kê một bàn trà chữ nhật, ở cửa đặt một chiếc kệ gỗ, Đặng Tiêu và Na Lan ngồi xuống chiếu trải hai bên bàn trà. Trên tường treo hai bức tranh Trà cụ thập vịnh đồ của Văn Chinh Minh và Đình cầm phẩm danh đồcủa Trần Hồng Thụ.

 

Lúc này đến lượt Đặng Tiêu “dốc bầu tâm sự”.

 

“Chắc cha tôi đã kể với cô không ít, hai chúng tôi thanh mai trúc mã… cùng lớn lên bên nhau, cùng vào học Đại học Giang Kinh?”

 

Na Lan gật đầu: “Đã nói cả.”

 

“Nhưng có một điểm ông ấy không biết… tôi và Diệc Tuệ… đã sớm yêu nhau… không phải từ khi trung học… mà là từ hồi học mẫu giáo.”

 

Na Lan nói: “Tôi chỉ biết gọi ngày đó là rất hồn nhiên trong sáng.”

 

“Hồi sáu tuổi tôi đã nói mình chỉ lấy cô ấy mà thôi.”

 

“Phần lớn mọi người khi lên sáu đi ngủ vẫn tè dầm… Tôi hiểu ý anh: tình cảm đã vun trồng từ nhỏ rồi đơm hoa kết trái, cả hai gắn bó rất sâu nặng, bọn phàm phu tục tử chúng tôi không thể hình dung được.”

 

“Ai bảo cô là phàm phu tục tử?” Đặng Tiêu nhìn Na Lan, khẽ lẩm bẩm “Giống thật!”.

 

Rất giống Quảng Diệc Tuệ. Câu nhận xét nghe trăm lần không chán.

 

Na Lan nói: “Tôi ít nhiều cũng hiểu được nỗi buồn của anh khi mất Diệc Tuệ, nhưng tôi lấy làm lạ tại sao anh không gắng để cho chuyện quá khứ trôi đi…”

 

“Có biết họ quen nhau thế nào không?”

 

“Họ, là ai?”

 

“Diệc Tuệ và Tần Hoài.” Giọng Đặng Tiêu trầm hẳn xuống đến nỗi Na Lan cảm thấy bị ức chế. Kể từ lúc gặp, cô chỉ thấy anh ra có nét u uẩn, cô không nghĩ anh chàng mạnh mẽ này đã từng hóa điên, nhưng lúc này cô bỗng thấy chứng trầm cảm của anh ta đã ngấm vào máu rồi thì phải.

 

“Khi nhắc đến hai cái tên này, anh rất đau khổ. Anh đã từng đi tư vấn tâm lý chưa?”

 

“Thì tôi đang làm đây! Con người cô, tuy cô mới vào nghề nhưng năng khiếu thì không ai sánh kịp.”

 

Na Lan ngẩn người, nhớ ra mình vừa mới được nhận Chứng chỉ cấp 3 Nhà tư vấn tâm lý, rất gần với chuyên gia nhà nghề. Cô nói: “Anh quá khen, tôi chỉ là một sinh viên chăm học mà thôi, không đáng gọi là có năng khiếu gì cả. Anh nói đi, Tần Hoài và Diệc Tuệ gặp nhau như thế nào?”.

 

“Vào năm cuối đại học, thực tập, làm đồ án tốt nghiệp túi bụi đủ bề nhưng không cảm thấy bị áp lực gì. Diệc Tuệ thực tập ở hai ngân hàng Trung Tín và Công Thương, rất có thu hoạch và cả thu nhập nữa. Nhưng rồi ma xui quỷ khiến, cô ấy nhìn thấy một quảng cáo tuyển người rất không chuyên nghiệp, và cảm thấy hay hay. Sau đó đến phỏng vấn và trở thành trợ lý sáng tác cho Tần Hoài.” Đặng Tiêu dừng lại nhìn Na Lan.

 

Cô hơi chột dạ, gượng cười: “Xem ra, nhân vật ‘Quảng Vũ Lan’ chẳng phải chuyện hão huyền.” Ba đời trợ lý sáng tác thì hai đời đã tiêu mà, đời thứ ba đang ngắc ngoải. Cô cười trừ: “Xin lỗi, anh nói tiếp đi!”.

 

“Xong rồi. Đó là điều tôi định nói hôm nay, mọi chuyện cũ giữa tôi và Diệc Tuệ.”

 

Na Lan thấy khó hiểu, cô nhẹ nhàng nói: “Anh đừng hiểu lầm mấy câu tôi nói lúc trước, thực ra, nếu có điều vướng mắc gì anh cứ nói ra thì sẽ tốt hơn. Tôi không ngại nghe thêm…”

 

“Các vấn đề khác, cha tôi đã nói tỉ mỉ cả rồi, tôi không muốn làm phí thì giờ của cô. Dù có tình tiết ông ấy chưa nói, thì chắc cô cũng thừa trí tuệ để đoán ra. Ví dụ ba năm trước thì tôi làm gì…”

 

Na Lan nói: “Đi tìm tung tích Diệc Tuệ.”

 

Đặng Tiêu gật đầu: “Chủ yếu là xung quanh Giang Kinh, nơi cô ấy mất tích, nhất là những nơi liền kề với Tần Hoài. Cho nên khi tôi biết Ninh Vũ Hân trở thành niềm vui mới của hắn…”

 

“Nói thế không sát lắm. Theo tôi biết, thì Vũ Hân có yêu Tần Hoài nhưng thái độ của anh ta lại ỡm ờ lấp lửng, cho nên hai người không mấy gắn bó.”

 

Đặng Tiêu nói: “Tôi đã nghiêm túc tìm hiểu Vũ Hân, biết cô ấy cũng rất có bản lĩnh, định đề nghị cô ấy giúp tôi một việc.”

 

Na Lan dần hiểu ra: “Anh luôn luôn nghi ngờ Tần Hoài. Vũ Hân thì đang thân với Tần Hoài, nên anh định bụng nhờ cô ấy khai thác bí mật xem có phải anh ta là tên đầu sỏ trong vụ Diệc Tuệ mất tích không?”

 

“Chắc cô đã nghe đồn đâu đó về vụ bồi thường bảo hiểm? Tôi đã nghiên cứu, thấy rằng chuyện đó về tình về lý đều không xuôi. Nhưng vẫn tồn tại vấn đề này: Tại sao sau khi Diệc Tuệ mất tích không lâu, Tần Hoài lại trong chớp mắt lắc mình biến thành phú ông? Và chính trong giai đoạn ấy hắn giao du với Tư Không Tình. Cô đã nghe nói đến Tư Không Tình chưa?”

 

Na Lan gật đầu. Đâu chỉ là nghe nói mà thôi.

 

“Cô đoán xem ai là môi giới giúp Tần Hoài mua nhà ở đảo Hồ Tâm?”

 

“Tư Không Tình à?”

 

Đặng Tiêu thở dài: “Trò hề! Trò bẩn! Thủ đoạn!”.

 

Na Lan nói: “Cảnh sát cũng đã nghiên cứu kỹ nhưng không tìm ra chứng cứ gì.”

 

“Cho nên, tôi trong chờ ở Vũ Hân, chỉ những ai sớm hôm cặp kè với Tần Hoài thì mới có cơ phát hiện ra các dấu vết. Một ai đó có thể ngụy trang, nhưng không thể nguy trang từng phút từng giây. Ví dụ, trong tòa nhà sang trọng của Tần Hoài, cô có thấy một vật gì hoặc một tấm ảnh của Diệc Tuệ không? Nói chung, nếu thương tiếc một người đã khuất thì ít ra trong nhà cũng treo tấm ảnh người ấy, nhất là Diệc Tuệ… mới chỉ mất tích ba năm ngắn ngủi, nhưng cô ấy dường như tuyệt đối bị loại ra khỏi cuộc đời của Tần Hoài!” Đặng Tiêu càng nói càng gay gắt, mấy tiếng cuối cùng gần như gầm lên, khuôn mặt vuông vức của anh ta biến dạng thành hình quả trám rất dữ tợn. Na Lan chợt thấy tim mình đập nhanh.

 

Ít ra cũng chứng tỏ Đặng Tiêu thật sự đau khổ chứ không cố ý làm ra vẻ như thế.

 

“Xem chừng Ninh Vũ Hân cũng đã giúp anh lưu ý một vài điều.” Na Lan gắng giữ bình tĩnh.

 

Đặng Tiêu thở dài, anh cũng đang cố tự kiểm soát để bình tĩnh trở lại: “Tôi thất lễ quá. Rất xin lỗi cô… Nhưng khi tôi tìm đến Ninh Vũ Hân thì đã muộn, cô ấy đã yêu Tần Hoài, yêu như bị ma ám, như bị bỏ bùa. Cô ấy thậm chí cho rằng hắn vẫn nhớ nhung Diệc Tuệ. Còn cái lối ra vẻ ta đây cao nhã của hắn đều là ngụy trang giả dối cả…”

 

Na Lan bỗng nhớ đến cú phôn của Vũ Hân khi còn sống gọi cho cô, cô nói: “Như anh vừa nói, Vũ Hân là cô gái rất cừ, trước khi mất cô ấy đã gọi điện nhắc tôi rằng Tần Hoài là người rất nguy hiểm.” Có lẽ cô ấy đã phát hiện ra tình tiết rất xấu xa của Tần Hoài, cho nên cô ấy đã hẹn gặp ông Đặng Kỳ Xương và bắt đầu điều tra vụ mất tích của Quảng Diệc Tuệ.

 

“Thế ư?” Cặp lông mày rậm của Đặng Tiêu giật giật. “Chứng tỏ cô ấy đã phát hiện ra manh mối gì đó, tiếc rằng chưa kịp nói ra. Rất có thể bàn tay của Tần Hoài đã nhuốm máu Ninh Vũ Hân.”

 

------------------------------------

 
 

Chương 16: Quảng, Vũ, Lan

 

Na Lan nói: “Hình như cảnh sát cơ bản đã loại trừ khả năng anh ta gây án.”

 

Đặng Tiêu cười nhạt: “Thời nay cái gì cũng chuyên nghiệp hóa rồi, kể cả giết người. Tần Hoài thừa tiền để thuê sát thủ.”

 

Na Lan chợt hỏi: “Hôm đầu tiên tôi sang nhà Tần Hoài đi làm, bữa trưa ăn hải sản ở quán Loa Cư, thấy có người gọi điện cho anh ta…”

 

“Chính là tôi.” Đặng Tiêu thẳng thắn một cách đáng kinh ngạc.

 

“Anh đang giám sát, theo dõi anh ta hay theo dõi tôi?”

 

“Tôi chưa vô duyên đến mức ấy đâu. Muốn biết hắn đang ăn ở đâu, quá dễ. Đảo Hồ Tâm có ngần ấy nhà hàng, ai cũng biết hắn hay ăn ở quán nào, tôi chỉ gọi điện hỏi chủ quán là biết ngay hắn đã đến chưa.”

 

“Vậy thì, anh là địch thủ công khai của Tần Hoài?”

 

“Nhưng tôi chưa từng phạm pháp, trái lại, tôi đang đi tìm chính nghĩa, thu thập chứng cứ để bắt những tên nham hiểm bất nhân như Tần Hoài hiện nguyên hình.”

 

“Tôi không biết ba năm qua anh đã thu thập được bao nhiêu chứng cứ, nhưng anh dốc sức vào Tần Hoài như thế, liệu có bỏ qua những khả năng khác không?” Có vẻ như Na Lan đang “nói đỡ” cho Tần Hoài.

 

Đặng Tiêu gật đầu: “Đương nhiên là có thể. Cô thử nêu ví dụ xem?”.

 

“Ví dụ Tư Không Tình. Tôi có thể chứng minh cô ta rất ngưỡng mộ Tần Hoài, hậm hực với Ninh Vũ Hân…”

 

“Và cả cô nữa.”

 

“Thậm chí cả Quảng Diệc Tuệ.” Na Lan không muốn giải thích thêm, thực ra Tư Không Tình không cần thiết coi cô là tình địch. Nhưng Tư Không Tình đã “soi” đến cả tình cảm của Tần Hoài ba bốn năm về trước, thì cô ta cũng có thể liên quan đến vụ mất tích của Diệc Tuệ. Nhất là vì cô ta có cái mác “bất chấp thủ đoạn”.

 

Đặng Tiêu gật đầu: “Đây cũng là một cách nhìn mới, tuy nhiên, yêu và ghen đến nỗi giết người thì e quá ư kịch tính.”

 

Na Lan thầm nghĩ: mọi tình tiết vẫn chưa đủ kịch tính hay sao?

 

Đặng Tiêu nói: “Cô cứ nghe tôi nói thêm, rồi sẽ biết kẻ đáng để cô nghi ngờ nhất chính là Tần Hoài.”

 

Lúc này Na Lan mới chú ý đến một cái phong bì đặt bên Đặng Tiêu. Anh ta mở phong bì lấy ra một tấm ảnh rồi đặt lên bàn. Na Lan nhận ra cô gái xinh đẹp duyên dáng mặc áo bơi này là Ninh Vũ Hân. Bên lề tấm ảnh là bài báo cắt ra, nhìn biết ngay là tờ báo đã cũ, có tiêu đề là “Kết thúc cuộc thi bơi mùa xuân, Ninh Vũ Hân đoạt ba huy chương vàng độ tuổi thiếu niên”. Kề với nó là tấm ảnh Vũ Hân trẻ trung đang tươi cười, kính bơi đeo lật lên trán dưới mũ bơi.

 

Đặng Tiêu nhìn phản ứng của Na Lan, cô vẫn thản nhiên.

 

Anh lại lấy ở phong bì ra một tấm ảnh người đẹp mặc áo bơi khác, vẻ tươi tắn làm sáng cả phòng trà âm u. Na Lan thấy tay anh run run khi cầm tấm ảnh, đôi mắt sâu rớm lệ. Cô hỏi: “Chắc là Quảng Diệc Tuệ?”.

 

Đặng Tiêu lại lấy ra một mẩu báo cũng rất cũ, đầu đề là “Ngôi sao mới của đường đua xanh”, tiêu đề phụ là “Cúp Đường đua Dương Thành, nhóm học sinh cấp III có năm đóa hoa vàng mới nở”. Một tấm ảnh chụp chung năm thiếu nữ tốp đầu, chú thích “Năm đóa hoa vàng đã giành toàn bộ giải Nhất nhóm vận động viên học sinh cấp III. Từ trái sang phải: Tuân Mỹ Tĩnh, Đổng Khiết, Quảng Diệc Tuệ, Lý Hải Cầm, Dương Nhạc”.

 

Đặng Tiêu lại cầm phong bì lên nhưng hơi dừng lại và chú ý nhìn Na Lan. Cô lắc đầu nói: “Thôi, tôi không muốn ôn lại quá khứ huy hoàng của tôi làm gì.” Cha cô cũng từng thu thập những mẫu báo như thế về cô, tiếc rằng ông không có cơ hội xem lại nữa.

 

“Những cái này có ích để thuyết phục cô không?” Đặng Tiêu hỏi. “Và, cô thử nhớ lại quá trình cô tìm được việc làm trợ lý sáng tác ấy, ví dụ quảng cáo tuyển dụng, có ý nhằm vào cô hay không?”

 

Thì ra Tần Hoài tìm người làm trợ lý sáng tác đều đã có thành tích tốt về bơi lội, tại sao? Na Lan nghĩ không ra. Ngoại trừ lần đầu sang gặp, anh ta đã hỏi cô có mang theo quần áo bơi không. Lúc đó cô chỉ có cảm giác anh ta rất chớt nhả. “Đúng, khi đó quảng cáo đã dán tận cửa phòng ký túc xá của chúng tôi, cả hộp thư của tôi nữa.”

 

“Có thấy là rất đáng nghi? Hay là rất nghiêm túc? Thực ra Tần Hoài đang làm gì? Tại sao các cô gái giỏi bơi lội lại phải chịu nỗi bất hạnh?”

 

“Anh định thuyết phục tôi quay lại chỗ Tần Hoài để làm cái việc mà Ninh Vũ Hân chưa hoàn thành, chứng minh Tần Hoài đã đạo diễn vụ mất tích của Quảng Diệc Tuệ, thậm chí sát hại Ninh Vũ Hân, phải không?”

 

“Nếu cô chưa yêu hắn!”

 

Na Lan cố gượng cười, rồi nhẹ nhàng nói: “Tôi hiểu anh luôn rất khổ tâm, nhưng anh có nghĩ rằng tại sao anh cứ phải tự làm khổ mình? Anh có thể gác lại, dù chỉ là tạm thời, trở về Quảng Đông với cha mẹ, chị gái và những người yêu thương anh, và cảm nhận sự đầm ấm của gia đình.”

 

Đặng Tiêu nói: “Nếu cô bỗng nhiên mất đi người mà cô rất yêu, mất đi người mà cô từ bé đã cảm nhận đời mình không thể thiếu người ấy, thì cô có dễ dàng gác sang một bên không?”

 

Đặng Tiêu nói rất bình thản nhưng chẳng khác gì có sức nặng ngàn cân đè nặng cõi lòng Na Lan.

 

“Bài tập anh đang làm rất trọn vẹn.” Na Lan nhìn ánh mắt Đặng Tiêu đang hạ nhiệt rất rõ rệt. Cha cô đột ngột qua đời đã làm thay đổi cuộc đời cô, cô nhớ đến lời hứa của mình trước mộ cha, rồi nghĩ đến lúc này mình đang thu mình trong quán trà và chơi vơi trong xoáy nước đầy rắc rối của người khác, thật đáng buồn, rất đáng buồn.

 

Đặng Tiêu nói: “Cho nên tôi mới nói cô rất có năng khiếu làm chuyên gia tư vấn tâm lý, cô đã trải qua đau khổ, cô có sự cảm thông, cô có tình yêu thương.”

 

Na Lan môi mấp máy, định khuyên Đặng Tiêu hãy chuyên tâm mà làm chàng công tử, đứng có đánh giá nhà tư vấn tâm lý nữa, nhưng cô lại nén lại vì anh ta nói không phải không có lý.

 

Đặng Tiêu không có ý dừng lại: “Chưa thật thân với Ninh Vũ Hân, nhưng cô đã đi nghiên cứu cái chết của cô ấy, chứng tỏ cô rất thông cảm với người đã mất, hơn hẳn những người chỉ biết than thở mấy câu.”

 

“Cảm ơn anh quá khen, nhưng cụ thể nên làm những gì thì tôi cần suy nghĩ kỹ và tự quyết định.” Na Lan thấy Đặng Tiêu là người thật sự có năng khiếu về tiêu thụ và thị trường, anh ta diễn đạt say sưa, có sức thuyết phục, thảo nào ông Đặng Kỳ Xương luôn rất muốn con trai mình kế nghiệp nhà, mở mang tập đoàn Đặng Thị.

 

“Tại sao cô đột nhiên cắt tóc ngắn?” Đặng Tiêu hỏi thật bất ngờ, ánh mắt nhìn thẳng vào đôi vòng đeo tai khá to mà cô đang đeo.

 

Na Lan trầm ngâm nhìn về phía chiếc phong bì, chắc hẳn mọi tấm ảnh về cô mà Đặng Tiêu đang có trong tay, cô đều để tóc dài, không son phấn. Nghĩ ngợi một lát, cô nói: “Chắc anh có thể đoán ra… tôi nói thật vậy: có người đang theo dõi tôi. Kể từ ngày tôi làm trợ lý cho Tần Hoài, nhất là sau khi tôi phát hiện ra Ninh Vũ Hân chết, hầu như mỗi bước đi của tôi đều có người để ý.”

 

Đặng Tiêu hơi sửng sốt: “Thật là quá quắt! Thế này vậy: mấy năm qua sống ở Giang Kinh, tôi ít nhiều cũng thạo đường đi nước bước, nếu cô bằng lòng giúp tôi, tôi có thể giúp cô mai danh ẩn tích thậm chí thay đổi hẳn danh phận, cô sẽ có chứng minh thư mới, thẻ ngân hàng mới, có chỗ ở thoải mái ra vào mà không phải nơm nớp lo sợ… cho đến khi cô… cùng chúng tôi làm rõ mọi sự thật. Ít ra cô cũng tán thành phân tích này của tôi: Diệc Tuệ mất tích, Vũ Hân Chết, cô bị theo dõi, đều liên quan chặt chẽ với nhau. Chỉ khi nào làm rõ những sự liên quan này, xóa bỏ mọi hiểm họa, thì cô mới có thể trở về cuộc sống như trước, mới được tự do thật sự.

 

Và tôi… cũng mới được tự do thật sự.”

 
 
 

Chương 17: Bí mật sang đảo

 

“Mấy hôm nay cô cứ như bốc hơi mất rồi?” Nói chuyện điện thoại với Na Lan, Tần Hoài tỏ ra không mấy ngạc nhiên.

 

“Anh đang tìm tôi à? Tôi đã viết đơn xin thôi việc gửi cho ông Hải Mãn Thiên. Cũng tức là giữa chúng ta không còn quan hệ ông chủ và người lao động nữa.”

 

“Nhưng vẫn có thể là bạn bè. Nếu không cô đã chẳng gọi điện cho tôi.”

 

Na Lan thở dài, chắc Tần Hoài có nghe thấy. “Tôi muốn hợp tác với anh.”

 

“Hợp tác? Hoan nghênh cô đã trở về với chính nghĩa, trợ lý sáng tác vẫn thuộc về cô.”

 

Na Lan quá ngán, vì mặt Tần Hoài còn dày và trơ hơn cả đá ngầm ở đảo Hồ Tâm. “Tôi tin rằng bất cứ lúc nào anh cũng có thể nhờ ông Thiên cung cấp cho một người đẹp làm trợ lý, chứ tôi thì kiên quyết về hưu! Tôi hợp tác với anh, mục đích là tìm ra kẻ phải chịu trách nhiệm về cái chết của Ninh Vũ Hân.”

 

“Tôi nghĩ cô cứ hợp tác với Ba Du Sinh thì sẽ hiệu quả hơn.”

 

“Anh nghĩ thế thật à?”

 

“Không. Ba Du Sinh là sư phụ cô, là một cảnh sát giỏi nhưng anh ta sẽ không hợp tác, vì trách nhiệm sẽ rất lớn.”

 

“Anh là một trong những người quan trọng đối với Vũ Hân ngày trước, nếu anh muốn thể hiện tình nghĩa với người đã mất thì chúng ta sẽ cùng bàn bạc.”

 

Lần này thì Tần Hoài thở dài. Anh ta nhìn vào tấm bia mới dựng, im lặng hồi lâu. Anh ta dang đứng trong nghĩa trang Vạn Quốc, hôm qua là ngày hỏa thiêu và chôn bình tro của Ninh Vũ Hân. Người ấy đang nằm đây, người ấy đã bao phen rơi nước mắt vì anh ta, hôm nay đã thành tro bụi, liệu nước mắt nàng đã cạn chưa?

 

Na Lan chờ một lúc, rồi nói: “Coi như anh đã đồng ý, đúng không? Anh vẫn còn chút tình với cô ấy, hoặc ít ra cũng hơi cắn rứt.”

 

Tần Hoài lại im lặng một hồi. “Thế này vậy, tôi đổi chức vụ cho cô, cô đến làm bác sĩ cho tôi.”

 

“Không cần làm bác sĩ tâm lý cũng nhận ra, nếu anh thật sự bạc tình thì anh sẽ không đến đứng trước mộ Vũ Hân hai tiếng đồng hồ.”

 

Tần Hoài kinh ngạc ngó nhìn bốn phía, nhưng không thấy bóng Na Lan. “Cô đang ở đâu?”

 

“Xin lỗi, tôi không thể xuất hiện. Nhưng ở chỗ tôi đang đứng ít nhất có hai ống nhòm cự ly cực xa ngắm vào anh. Anh hãy chờ mà đọc tin trang nhất tờ Giải Trí ‘Tần Hoài thăm mộ bạn gái đầy tai tiếng, tình cũ vẫn còn đây’. Nếu tôi xuất hiện thì tin đó lập tức biến thành ‘Hẹn gặp niềm vui mới trước mộ bạn gái cũ đầy tai tiếng’, lúc ấy mùi vị sẽ khác hẳn. Theo tôi, vẫn nên giữ cho anh hình ảnh tương đối thuận lòng người thì hơn.” Na Lan không hề khoa trương, ngoài phóng viên Giải Trí ra, cô cảm thấy còn có những cặp mắt khác đang chăm chú theo dõi gã đàn ông đang gây rất nhiều tranh cãi ở Giang Kinh này.

 

Tần Hoài nói: “Vậy sẽ gặp nhau như thế nào?”.

 

“Sao anh biết tôi muốn gặp anh?”

 

“Cô vốn chỉ muốn tránh xa tôi cho thật nhanh, mà cô lại chủ động gọi điện cho tôi, chắc phải có việc.”

 

“Tôi đang cần chỗ ẩn nấp… tôi bị theo dõi… Sau khi phát hiện ra thi thể Vũ Hân, tôi có ý muốn biết tại sao cô ấy bị hại. Tôi đi hỏi khắp, nhưng có người không muốn tôi biết quá nhiều.”

 

“Nhưng cô lại không muốn từ bỏ ý định… Đúng, tôi vẫn là người rất hiểu cô.”

 

“Cho nên tôi muốn trốn sang đảo Hồ Tâm.”

 

Giọng Tần Hoài có phần kinh ngạc: “Chốn đầy thị phi, cái từ này cô có nghe nói chứ? Đó là biệt hiệu của căn nhà tôi ở.”

 

“Chốn nguy hiểm nhất lại là nơi an toàn nhất. Anh có bằng lòng giúp tôi không?”

 

Tần Hoài trầm ngâm hòi lâu, rồi nói: “Điều này… hơi khó. Nhưng, đời không việc gì khó, chỉ sợ riêng mỹ nhân, tôi sẽ sang đón. Cứ cho tôi biết cô ở đâu?”

 

“Anh biết quảng trường Đằng Long không?”

 

“Ngay tôi là người ngoài mới đến cũng thừa biết.” Tần Hoài mượn ý câu nói hồi nọ của Na Lan.

 

“Đối diện quảng trường Đằng Long có một khách sạn bốn sao…”

 

“Khách sạn Cao Đăng.”

 

“Đúng. Quảng trường ấy tiếp nối khách sạn Cao Đăng bởi tầng hầm để xe. Anh đến quảng trường, đi thang máy sang tầng 18, rẽ sang nhà ăn xoay tròn, vòng qua nhà ăn nửa vòng, sẽ nhìn thấy một thang máy khác ở một góc khuất chỉ dành cho khách VIP. Anh đến gặp trực ban nhà ăn, bảo họ đưa thẻ VIP của cô Đàm cho anh, cô Đàm là ai, anh không cần biết. Cầm thẻ rồi, anh xuống thang máy, đi vào tầng hầm để xe, xuyên qua nó thì đến khách sạn Cao Đăng, đừng vào cửa. Anh vòng qua bên phải đi chừng ba mươi mét sẽ thấy một cửa nhỏ, quẹt thẻ là mở được; thẻ VIP có hai tác dụng. Cứ vào cửa, sẽ thấy một thang máy, anh lại dùng thẻ. Tôi ở trên tầng 15, phòng 1510.”

 

Tần Hoài nói: “Cô không phải người đẹp đặc công nằm vùng ở nước ta đấy chứ?”

Share

Bài viết liên quan

Những khoảnh khắc quanh ta
  • Prev

Giêsu Asia chuyên chủ đề Giáo dục, Công Giáo : Truyện hay, Thơ hay, Tùy bút, Sách quý, Danh bạ Website, Nhạc Thánh ca, Phim đạo, Suy niệm Tin Mừng hàng ngày, ...

Bạn cần liên hệ với Giêsu Asia, hãy gửi email về : giesu.asia@gmail.com

Với mục đích đơn sơ, luôn cố gắng Tôn vinh, Phát huy tính giàu đẹp, trong sáng của ngôn ngữ Tiếng Việt, Văn hoá Việt Nam

Website Giesu.asia được phát triển theo hướng mở của Web 2.0 : Toàn bộ nội dung đăng trên Website và Diễn đàn được mọi người (tự chịu trách nhiệm) đóng góp với mục đích chia sẻ những cái hay, cái đẹp trong cuộc sống --> Nhằm nhận ra Chân Thiện Mỹ trong mỗi câu chuyện, mỗi bài viết, ... hoặc chỉ nhằm mục đích thư giãn sau những ngày làm việc mệt mỏi, ... Không mục đích Chính trị, Không mục đích chia rẽ mối đại đoàn kết Dân tộc, Không đi ngược lại luật Pháp của Việt Nam, Không đi ngược với thuần phong mỹ tục của người Việt Nam, Văn hoá Việt Nam.

Mặc dù nội dung đã được qua khâu kiểm duyệt khá kỹ càng nhưng không thể tránh khỏi những thiếu xót, nếu có bất kì ai phát hiện bài viết nào đi ngược lại với những mục đích trong sáng trên ---> Xin vui lòng liên hệ ngay với Ban Quản trị (BQT) để xử lý kịp thời ==> Luôn giữ gìn và phát triển Giesu.asia theo con đường mà Chúa Giêsu muốn và đã dạy, đồng thời luôn giữ gìn sự đơn sơ, trong sáng, giàu đẹp, ... của Tiếng Việt, của Văn hoá Việt Nam.

Nguyện xin Thiên Chúa tuôn đổ mọi hồng ân trên tất cả mọi người tham gia Website này để cùng nhau phát triển Giesu.asia theo hướng Chúa muốn nhằm mang lại những hoa trái tốt đẹp và bình an trong tâm hồn mỗi người ! Thay mặt BQT Xin chân thành cảm ơn tất cả mọi người.

Lưu ý :

Tất cả các Website với tên miền con của Giesu.asia (subDomain) được Giesu.asia phát triển với mục đích Phi lợi nhuận cho các Giáo xứ, Đoàn thể, ... trên toàn lãnh thổ Việt Nam --> Buộc tuân thủ nghiêm ngặt với những mục đích trong sáng đã nêu trên.

Bất cứ ai phát hiện ra Website nào vi phạm, xin vui lòng liên hệ với BQT để xử lý kịp thời ! Xin chân thành cảm ơn.

Template Settings
Select color sample for all parameters
Orange Dark_Green Crimson Green_Yellow Indigo Maroon Medium_Violet_Red tomato
Background Color
Text Color
Select menu
Google Font
Body Font-size
Body Font-family
Direction
Background Color
Scroll to top