Chào mừng bạn đến với Giesu.asia ! Ơn Chúa ở cùng bạn. Bạn hãy đăng ký làm THÀNH VIÊN và góp phần mình làm giàu đẹp, phong phú Giesu.asia mỗi ngày bạn nhé !

Đăng nhập để Post bài

Lưu ý khi Post bài :

01. Bạn hãy đăng ký Thành viên để Post bài thành công. Bài viết nên ghi rõ xuất xứ, nguồn, Tác giả, sưu tầm, ...

02. Tại trang chủ : hiện tại đã mở 4 mục để thành viên tự Post ! Sắp tới sẽ mở toàn bộ (sẽ có thông báo).

      Bài viết tại trang chủ sẽ được kiểm duyệt trong vòng 24h bởi Biên tập viên phụ trách từng chuyên mục !

03. Tại diễn đàn : Thành viên được phép Post tự do.

Giesu Asia

Liên hệ Giêsu Asia

Email:
Chủ đề:
Nội dung:
Con gà thường có mấy chân ?

Ai đang Trực tuyến

Đang có 477 khách và no member đang online

Google Search

    

truyen-dai

CUỘC SỐNG KHÔNG GIỚI HẠN - Phần I.2

Hãy để chính mình là điều kỳ diệu

Share

 

HÃY HĂNG HÁI LÊN

 

Tất nhiên tôi không có tất cả mọi câu trả lời. Tôi không biết những nỗi đau riêng hay những thách thức bạn đang phải đối mặt là gì. Tôi sinh ra trên đời này, chịu thiệt thòi về hình thể, nhưng chưa bao giờ biết đến nỗi đau của người bị xâm hại hoặc bị bỏ mặc. Tôi chưa bao giờ chịu cảnh gia đình ly tán. Tôi không phải trải qua nỗi đau của đứa con mồ côi cha hoặc mẹ, đứa em mất chị mất anh. Tôi không phải chịu đựng một số trải nghiệm tồi tệ. Xét theo cả ngàn cách, tôi chắc chắn rằng mình còn may mắn hạnh phúc hơn nhiều người.

 

Trong cái khoảnh khắc có tính thay đổi cuộc đời, cái khoảnh khắc tôi thấy Daniel được nâng bổng lên khỏi đám đông ở nhà thờ hôm đó, tôi hiểu rằng tôi đã trở thành một điều kỳ diệu mà tôi luôn cầu nguyện được trở thành. Chúa đã không mang đến cho tôi một điều kỳ diệu như thế. Thay vì thế, Người biến tôi thành điều kỳ diệu của Daniel.

 

Tôi gặp Daniel khi tôi 24 tuổi. Cuối buổi sáng hôm đó, mẹ cậu bé, chị Patty, bước tới ôm tôi, nói rằng được gặp tôi chị có cảm giác như đang bước vào tương lại, như đang ôm đứa con trai đã trưởng thành của chị.

 

”Cậu không biết đâu. Tôi đã cầu xin Chúa gửi cho tôi một tín hiệu để tôi biết rằng Người không quÔi, em không biết phải bắt đầu từ đâu. Em nghĩ rằng mình nên bắt đầu bằng việc tự giới thiệu bản thân. Năm nay em mười sáu tuổi. Em viết thư cho anh bởi vì em đã xem DVD có tựa ”Không tay, không chân, không lo âu”. DVD này đã tạo ra tác động tích cực lớn lao nhất đối với cuộc sống và quá trình phục hồi của em. Em nói đến phục hồi bởi em đang phải điều trị chứng bệnh biếng ăn, anh ạ. Trong vòng một năm trở lại đây em đã phải vào bệnh viện nhiều lần, và đây là giai đoạn tồi tệ nhất trong cuộc đời em. Em vừa được một trung tâm điều trị nội trú ở California cho xuất viện, trong thời gian nằm viện, em đã xem DVD của anh. Trong đời em chưa bao giờ cảm thấy được khích lệ, được tiếp thêm sức mạnh như thế. Anh khiến em kinh ngạc. Mọi điều về anh đều thật tuyệt vời, thật tích cực. Mỗi từ anh nói đều lay động em. Em chưa bao giờ cảm thấy được an ủi và biết ơn cuộc đời đến thế. Có không ít lần em nghĩ mình đã bị dồn vào đường cùng, rằng cuộc sống của em không có lối thoát, nhưng giờ đây em hiểu ra rằng ai sống trên cõi đời này cũng có mục đích, và rằng mọi người đều nên trân trọng bản thân. Ôi, em nói thực lòng – em không biết cảm ơn anh thế nào cho đủ vì sự khích lệ mà DVD này đã mang đến. Em ước một ngày nào đó có thể gặp được anh; đó là điều em ước ao thực thiện được khi em rời khỏi cõi đời này. Anh có tính cách tốt đẹp và cao thượng nhất mà một con người có thể có – anh làm em cười rất nhiều (mà cười được trong khi đang phải nằm viện là điều khó khăn lắm). Nhờ có anh mà giờ đây em cảm thấy mình mạnh mẽ hơn và nhận thức được một cách sâu sắc hơn mình là ai và em không còn bị ám ảnh bởi những gì người khác nghĩ về em nữa, không lúc nào cũng tự hạ thấp mình nữa. Anh đã dạy em cách biến những ý nghĩ tiêu cực thành tích cực. Cảm ơn anh vì đã cứu vớt cuộc đời em và hướng cuộc sống của em tới những ngày tươi sáng hơn. Viết bao nhiêu cũng không thể nào bày tỏ hết lòng biết ơn của em đối với anh – anh là người anh hùng của em!ên đứa con trai tội nghiệp của tôi”, chị nói. ”Cậu là một điều kỳ diệu. Cậu là điều kỳ diệu của chúng tôi”.

 

Một trong những điều tuyệt vời của cuộc gặp gỡ ấy là, sáng chủ nhật đó cha mẹ tôi đang trên đường từ Australia sang Mỹ lần đầu tiên kể từ khi tôi chuyển đến Mỹ một năm trước. Hai ngày sau, cha mẹ tôi đến gặp Daniel và cha mẹ cậu bé. Khỏi phải nói bạn cũng có thể đoán được họ có biết bao điều để chia sẻ.

 

ÁNH SÁNG SOI ĐƯỜNG

 

Chris và Patty có lẽ đã coi tôi như một diễm phúc dành cho Daniel, nhưng cha mẹ tôi còn là một diễm phúc lớn hơn đối với họ. Còn ai khác có thể hướng dẫn họ cách làm cha mẹ của một đứa con không chân tay tốt hơn cha mẹ tôi chứ? Chúng tôi không chỉ mang đến cho họ niềm hy vọng mà còn mang đến bằng chứng vững chắc và rõ ràng rằng Daniel có thể sống một đời sống hoàn toàn bình thường, và rằng cậu bé cũng sẽ khám phá ra những diễm phúc mà cậu được Chúa và cuộc đời ban cho để chia sẻ với mọi người. Chúng tôi đã rất vui khi chia sẻ những trải nghiệm với họ, để khích lệ họ và để cung cấp bằng chứng thuyết phục rằng không có giới hạn nào đối với cuộc đời của một con người không có chân tay.

Tôi có thể là một điều kỳ diệu đối với Daniel, đồng thời cậu bé lại là một con người đầy năng lượng và sức mạnh, một diễm phúc đối với tôi, người cho tôi nhiều hơn những gì tôi có thể cho cậu bởi vì năng lượng và niềm vui của cậu là một phần thưởng hoàn toàn bất ngờ đối với tôi.

 

MỘT CUỘC ĐỜI ĐỂ SẺ CHIA

 

Helen Keller bị mất thị lực và thính lực khi chưa đầy hai tuổi do một căn bệnh cấp tính, nhưng bà đã vươn lên trở thành một tác giả, một nhà diễn thuyết, một nhà hoạt động xã hội nổi tiếng thế giới. Người phụ nữ phi thường đó nói rằng hạnh phúc thực sự bà đạt được là từ ”sự trung thành với một mục đích cao đẹp”.

 

Điều đó có nghĩa là gì? Đối với tôi, điều đó có nghĩa là trung thành với những quà tặng của cuộc sống mà bạn có được, phát triển chúng, chia sẻ chúng với người khác, và đón nhận niềm vui từ những quà tặng đó. Điều đó có nghĩa là bạn phải chiến thắng sự tự mãn, phải vượt ra khỏi nó để tiến tới một cuộc tìm kiếm ý nghĩa sâu sắc của cuộc sống, sự toại nguyện cho bản thân và cho những người xung quanh.

 

Những phần thưởng lớn nhất, ý nghĩa nhất đến với bạn khi bạn cống hiến bản thân mình cho những mục đích cao đẹp. Đó là những phần thưởng bạn nhận được khi bạn cố gắng làm cho cuộc sống của người khác trở nên tốt đẹp hơn, khi bạn phấn đấu để trở nên lớn lao hơn cả bản thân bạn, khi bạn tạo ra những ảnh hưởng tích cực đối với cuộc đời. Không nhất thiết cứ phải là Mẹ Teresa bạn mới có thể tận hiến. Thậm chí là một người ”khuyết tật” bạn cũng vẫn có thể tạo được ảnh hưởng tốt đối với cuộc sống xung quanh. Bạn cứ thử hỏi cô gái trẻ, người đã gửi cho tôi bức thư này qua trang Cuộc sống của những người không có chân tay mà xem.

 

Nick thân mến,

Ôi, em không biết phải bắt đầu từ đâu. Em nghĩ rằng mình nên bắt đầu bằng việc tự giới thiệu bản thân. Năm nay em mười sáu tuổi. Em viết thư cho anh bởi vì em đã xem DVD có tựa ”Không tay, không chân, không lo âu”. DVD này đã tạo ra tác động tích cực lớn lao nhất đối với cuộc sống và quá trình phục hồi của em. Em nói đến phục hồi bởi em đang phải điều trị chứng bệnh biếng ăn, anh ạ. Trong vòng một năm trở lại đây em đã phải vào bệnh viện nhiều lần, và đây là giai đoạn tồi tệ nhất trong cuộc đời em. Em vừa được một trung tâm điều trị nội trú ở California cho xuất viện, trong thời gian nằm viện, em đã xem DVD của anh. Trong đời em chưa bao giờ cảm thấy được khích lệ, được tiếp thêm  Ôi, em không biết phải bắt đầu từ đâu. Em nghĩ rằng mình nên bắt đầu bằng việc tự giới thiệu bản thân. Năm nay em mười sáu tuổi. Em viết thư cho anh bởi vì em đã xem DVD có tựa ”Không tay, không chân, không lo âu”. DVD này đã tạo ra tác động tích cực lớn lao nhất đối với cuộc sống và quá trình phục hồi của em. Em nói đến phục hồi bởi em đang phải điều trị chứng bệnh biếng ăn, anh ạ. Trong vòng một năm trở lại đây em đã phải vào bệnh viện nhiều lần, và đây là giai đoạn tồi tệ nhất trong cuộc đời em. Em vừa được một trung tâm điều trị nội trú ở California cho xuất viện, trong thời gian nằm viện, em đã xem DVD của anh. Trong đời em chưa bao giờ cảm thấy được khích lệ, được tiếp thêm sức mạnh như thế. Anh khiến em kinh ngạc. Mọi điều về anh đều thật tuyệt vời, thật tích cực. Mỗi từ anh nói đều lay động em. Em chưa bao giờ cảm thấy được an ủi và biết ơn cuộc đời đến thế. Có không ít lần em nghĩ mình đã bị dồn vào đường cùng, rằng cuộc sống của em không có lối thoát, nhưng giờ đây em hiểu ra rằng ai sống trên cõi đời này cũng có mục đích, và rằng mọi người đều nên trân trọng bản thân. Ôi, em nói thực lòng – em không biết cảm ơn anh thế nào cho đủ vì sự khích lệ mà DVD này đã mang đến. Em ước một ngày nào đó có thể gặp được anh; đó là điều em ước ao thực thiện được khi em rời khỏi cõi đời này. Anh có tính cách tốt đẹp và cao thượng nhất mà một con người có thể có – anh làm em cười rất nhiều (mà cười được trong khi đang phải nằm viện là điều khó khăn lắm). Nhờ có anh mà giờ đây em cảm thấy mình mạnh mẽ hơn và nhận thức được một cách sâu sắc hơn mình là ai và em không còn bị ám ảnh bởi những gì người khác nghĩ về em nữa, không lúc nào cũng tự hạ thấp mình nữa. Anh đã dạy em cách biến những ý nghĩ tiêu cực thành tích cực. Cảm ơn anh vì đã cứu vớt cuộc đời em và hướng cuộc sống của em tới những ngày tươi sáng hơn. Viết bao nhiêu cũng không thể nào bày tỏ hết lòng biết ơn của em đối với anh – anh là người anh hùng của em!

Trong thế giới ngày nay, dù nhận thức một cách đầy đủ về lỗ hổng giá trị tinh thần trong cuộc tìm kiếm vật chất, chúng ta vẫn cần được nhắc nhở rằng sự thoả mãn không phụ thuộc vào việc bạn giàu hay nghèo. Không ít người thường thử những sự lựa chọn lạ lùng nhất để đạt được sự thoả mãn. Có người uống chìm đắm trong bia rượu. Có người quên đời bằng ma tuý. Có người sẵn sàng sửa đổi hình thể để đạt được một tiêu chuẩn tuỳ tiện nào đó về sắc đẹp. Có người làm việc cả đời để đưa mình tới đỉnh cao thành công, để rồi thấy thành tựu ấy bị cưỡng đoạt trong nháy mắt. Nhưng hầu hết những người nhạy cảm đều biết rằng không có con đường nào dễ dàng dẫn chúng ta tới hạnh phúc bền lâu. Nếu bạn đặt cược bản thân vào trò vui trước mắt, bạn sẽ chỉ tìm thấy sự thoả mãn chóng vánh và tạm thời. Bạn sẽ phải trả giá cho những thú vui rẻ tiền – nay còn đó mà mai đã rã nát.

 

Cuộc sống không quan trọng ở sự tự sở hữu, mà quan trọng ở sự tồn tại. Bạn có thể chất đầy quanh mình tất cả những thứ mà tiền có thể mua được, nhưng chắc gì làm như thế bạn đã hạnh phúc. Có khi với tất cả núi vật chất ấy thì bạn vẫn cứ khổ sở như bất cứ người nào. Tôi từng biết những người có cơ thể hoàn hảo mà chẳng có nổi một nửa niềm vui hạnh phúc như tôi. Trong các chuyến đi, tôi đã được thấy nhiều niềm vui tại khu ở chuột ở Mumbai và trại trẻ mồ côi ở châu Phi hơn là ở những cộng đồng của người giàu và những khu bất động sản rộng mênh mông trị giá hàng triệu đôla.

 

Tại sao vậy?

 

Bạn sẽ có được cảm giác thoả mãn khi tài năng và niềm đam mê của bạn được sử dụng một cách có hiệu quả. Hãy nhìn nhận sự tự thoả mãn tạm thời theo đúng bản chất của nó. Hãy chống lại cám dỗ vật chất, chẳng hạn chiếc xe hơi đời mới nhất. Hội chứng nếu tôi có X, tôi sẽ hạnh phúc là ảo tưởng của đa số. Khi bạn tìm kiếm hạnh phúc trong những đối tượng vật chất thuần tuý, thì vật chất chẳng bao giờ là đủ cả.

 

Hãy nhìn ra xung quanh. Hãy nhìn vào bên trong.

 

Khi tôi còn là một đứa trẻ, tôi cứ nghĩ rằng nếu Chúa cho tôi tay và chân thì tôi sẽ hạnh phúc suốt đời. Nghĩ như thế dường như không ích kỷ chút nào bởi hầu hết mọi người ai mà chẳng có chân tay. Tuy nhiên, như bạn biết đấy, tôi khám phá ra rằng không có những bộ phận phụ mà hầu hết ai cũng có ấy, tôi vẫn có thể sống hạnh phúc và mãn nguyện. Daniel đã giúp tôi khẳng định điều đó. Những trải nghiệm khi tìm đến với cậu bé ấy và gia đình cậu để giúp đỡ và khích lệ họ vượt lên nghịch cảnh đã nhắc tôi nhớ tại sao mình có mặt trên cõi đời này.

 

Khi cha mẹ tôi đến California, chúng tôi gặp gia đình Daniel và tôi đã chứng kiến một điều thật đặc biệt. Cha mẹ và tôi dành nhiều thời gian trò chuyện với cha mẹ cậu bé, so sánh những trải nghiệm, thảo luận về cách đương đầu với thách thức đang đợi cậu ở phía trước. Ngay từ những ngày đầu ấy, hai gia đình đã hình thành một mối dây gắn bó thân thiết và tồn tại đến tận hôm nay.

 

Khoảng một năm sau cuộc gặp đầu tiên của tôi với Daniel, chúng tôi gặp nhau lần nữa, và trong một buổi tâm sự, cha mẹ Daniel cho chúng tôi biết rằng các bác sĩ cảm thấy rằng cậu có vẻ ngại, không sẵn sàng sử dụng xe lăn được thiết kế riêng cho cậu, một chiếc giống xe của tôi.

 

”Tại sao?”, tôi hỏi. ”Khi bằng tuổi Daniel, anh đã bắt đầu tự điều khiển xe lăn để di chuyển rồi đấy”.

Để chứng minh điều đó, tôi di chuyển ra khỏi xe và để cho Daniel ngồi vào chỗ của tôi. Bàn chân cậu bé rất vừa vặn để sử dụng cần điều khiển. Cậu thích lắm! Cậu đã thực hiện một cuộc diễn tập sử dụng xe lăn rất ấn tượng. Bởi có mặt chúng tôi ở đó, Daniel được dịp chứng minh cho cha mẹ thấy rằng cậu hoàn toàn có thể điều khiển một chiếc xe lăn được thiết kế phù hợp. Đó là một trong nhiều cách mà tôi biết tôi có thể ở bên cậu, giúp soi sáng con đường của cậu dựa trên những trải nghiệm của chính mình. Tôi không thể nào diễn tả nổi cảm giác vui sướng khi được hướng dẫn, giúp đỡ Daniel vượt qua khó khăn và trở ngại. 

Ngày hôm đó chúng tôi đã mang đến cho Daniel một món quà hiếm hoi, nhưng cậu bé cho tôi món quà còn lớn hơn. Đó là cảm giác mãn nguyện, vui sướng khi tôi cảm nhận được niềm vui của cậu. Không một chiếc xe hơi sang trọng nào, không một ngôi biệt thự nào, không gì có thể so sánh được với cảm giác mãn nguyện khi bạn thực hiện được sứ mệnh của mình.

 

Quà tặng đó cứ tiếp tục được trao. Trong chuyến thăm tiếp theo tới gia đình Daniel, cha mẹ tôi đã chia sẻ với họ cảm giác lo lắng mà cha mẹ tôi đã trải qua khi tôi mới chào đời, rằng tôi có thể dễ dàng đuối nước trong bồn tắm bởi tôi không có tay chân để giữ cho người khỏi bị chìm. Lo lắng như vậy nên khi tôi còn là một đứa trẻ, cha mẹ rất thận trọng khi tắm cho tôi, và lúc tôi lớn hơn, cha tôi thường đỡ tôi dưới nước, chỉ cho tôi cách giữ cơ thể khỏi bị chìm. Qua thời gian, tôi trở nên tự tin và thích mạo hiểm, và tôi đã học được cách giữ cho người nổi trên mặt nước một cách dễ dàng miễn sao tôi giữ được không khí trong phổi. tôi thậm chí còn biết sử dụng bàn chân bé xíu như một cái chân vịt để di chuyển dưới nước. Thử nghĩ xem, cha mẹ tôi đã sửng sốt như thế nào khi tôi trở thành một tay bơi đầy háo hức, sẵn sàng nhảy xuống bất cứ bể bơi nào tôi nhìn thấy! 

 

 

Sau khi chia sẻ câu chuyện của tôi với gia đình Daniel, chúng tôi vui mừng được biết rằng một trong những cụm từ đầu tiên cậu bé nói với cha mẹ mình khi cậu đủ lớn để nói một cách rành rọt là: “Bơi giống như Nick!”. Bây giờ Daniel cũng là một tay bơi hăng hái lắm. Việc nhận thấy mình có thể giúp được Daniel thông qua cách chia sẻ những trải nghiệm càng khiến cho cuộc sống của tôi có ý nghĩa sâu sắc. Nếu câu chuyện cuộc đời tôi không giúp được gì cho ai thì chỉ riêng quyết tâm ”Bơi được như Nick” của Daniel cũng đã đủ khiến cuộc sống và tất cả những khó khăn mà tôi gặp phải trở thành có ý nghĩa.

 

Nhận ra mục đích sống của bạn là điều cực kỳ quan trong. Tôi xin cam đoan rằng bạn cũng có điều gì đó để đóng góp cho cuộc đời này. Lúc này bạn có thể chưa nhận ra điều đó, nhưng tôi khẳng định rằng nếu điều ấy không đúng thì bạn đã không tồn tại trên hành tinh này. Tôi biết chắc chắn rằng Chúa không sai lầm đâu.  Người tạo ra những điều kỳ diệu. Tôi là một điều kỳ diệu. Bạn cũng là một điều kỳ diệu của cuộc sống.

 

 
 
Share

Bài viết liên quan

Những khoảnh khắc quanh ta
  • Prev

Giêsu Asia chuyên chủ đề Giáo dục, Công Giáo : Truyện hay, Thơ hay, Tùy bút, Sách quý, Danh bạ Website, Nhạc Thánh ca, Phim đạo, Suy niệm Tin Mừng hàng ngày, ...

Bạn cần liên hệ với Giêsu Asia, hãy gửi email về : giesu.asia@gmail.com

Với mục đích đơn sơ, luôn cố gắng Tôn vinh, Phát huy tính giàu đẹp, trong sáng của ngôn ngữ Tiếng Việt, Văn hoá Việt Nam

Website Giesu.asia được phát triển theo hướng mở của Web 2.0 : Toàn bộ nội dung đăng trên Website và Diễn đàn được mọi người (tự chịu trách nhiệm) đóng góp với mục đích chia sẻ những cái hay, cái đẹp trong cuộc sống --> Nhằm nhận ra Chân Thiện Mỹ trong mỗi câu chuyện, mỗi bài viết, ... hoặc chỉ nhằm mục đích thư giãn sau những ngày làm việc mệt mỏi, ... Không mục đích Chính trị, Không mục đích chia rẽ mối đại đoàn kết Dân tộc, Không đi ngược lại luật Pháp của Việt Nam, Không đi ngược với thuần phong mỹ tục của người Việt Nam, Văn hoá Việt Nam.

Mặc dù nội dung đã được qua khâu kiểm duyệt khá kỹ càng nhưng không thể tránh khỏi những thiếu xót, nếu có bất kì ai phát hiện bài viết nào đi ngược lại với những mục đích trong sáng trên ---> Xin vui lòng liên hệ ngay với Ban Quản trị (BQT) để xử lý kịp thời ==> Luôn giữ gìn và phát triển Giesu.asia theo con đường mà Chúa Giêsu muốn và đã dạy, đồng thời luôn giữ gìn sự đơn sơ, trong sáng, giàu đẹp, ... của Tiếng Việt, của Văn hoá Việt Nam.

Nguyện xin Thiên Chúa tuôn đổ mọi hồng ân trên tất cả mọi người tham gia Website này để cùng nhau phát triển Giesu.asia theo hướng Chúa muốn nhằm mang lại những hoa trái tốt đẹp và bình an trong tâm hồn mỗi người ! Thay mặt BQT Xin chân thành cảm ơn tất cả mọi người.

Lưu ý :

Tất cả các Website với tên miền con của Giesu.asia (subDomain) được Giesu.asia phát triển với mục đích Phi lợi nhuận cho các Giáo xứ, Đoàn thể, ... trên toàn lãnh thổ Việt Nam --> Buộc tuân thủ nghiêm ngặt với những mục đích trong sáng đã nêu trên.

Bất cứ ai phát hiện ra Website nào vi phạm, xin vui lòng liên hệ với BQT để xử lý kịp thời ! Xin chân thành cảm ơn.

Template Settings
Select color sample for all parameters
Orange Dark_Green Crimson Green_Yellow Indigo Maroon Medium_Violet_Red tomato
Background Color
Text Color
Select menu
Google Font
Body Font-size
Body Font-family
Direction
Background Color
Scroll to top