Chào mừng bạn đến với Giesu.asia ! Ơn Chúa ở cùng bạn. Bạn hãy đăng ký làm THÀNH VIÊN và góp phần mình làm giàu đẹp, phong phú Giesu.asia mỗi ngày bạn nhé !

Đăng nhập để Post bài

Lưu ý khi Post bài :

01. Bạn hãy đăng ký Thành viên để Post bài thành công. Bài viết nên ghi rõ xuất xứ, nguồn, Tác giả, sưu tầm, ...

02. Tại trang chủ : hiện tại đã mở 4 mục để thành viên tự Post ! Sắp tới sẽ mở toàn bộ (sẽ có thông báo).

      Bài viết tại trang chủ sẽ được kiểm duyệt trong vòng 24h bởi Biên tập viên phụ trách từng chuyên mục !

03. Tại diễn đàn : Thành viên được phép Post tự do.

Giesu Asia

Liên hệ Giêsu Asia

Email:
Chủ đề:
Nội dung:
Con gà thường có mấy chân ?

Ai đang Trực tuyến

Đang có 3597 khách và no member đang online

Google Search

    

truyen-dai

Điệp viên 007 ( Tử chiến với gã NO ) - Chương 19 - 20 (Hết)

Điệp viên 007 ( Tử chiến với gã NO ) - Chương 19 - 20 (Hết)

Share

 

Chương 19
 
MỒ CHÔN TÊN NO
 
Vâng, ngay chỗ cua quẹo, không hơn mười thước, là chiếc xe cần cẩu, ca bin
 
không có phần lưng sau. Bên trong có một tên cầm vô lăng.
 
Trước mặt nó là một con đê chắn sóng, khoảng hai chục thước chạy dài về
 
phía biển và tận cùng với hình chử T. Cạnh đấy là chiềc tàu dầu cũ kỹ,
 
trọng tải cỡ mười ngàn tấn. Boong của nó cao hơn cầu cảng cũng đến sáu
 
thước. Trên thân tàu có hàng chữ Blanche to tướng và chữ Antwerp hiện ra ở
 
ngay đuôi tàu. Không có một bóng người trên boong. Chỉ một tên nào đấy thơ
 
thẩn ngay chỗ trục cuốn. Tất cả thuỷ thủ đoàn chắc đang bận túi bụi sắp
 
xếp các bao phân dưới hầm tàu.
 
Bên phải cái xe cần cẩu là một băng chuyền vận chuyển mấy bao phân, lớp
 
bụi phân bay ra mù mịt. Mắt anh chàng mở to ra. Ngay trên con đê, đứng
 
dưới gió là bóng dáng thật cao, ốm nhom của tên No.
 
Về một bên sườn núi, đám công nhân liên tục chất mấy bao phân lên băng
 
chuyền. Đầu anh chàng đang căng ra. James tính toán đến khoảng cách, góc
 
độ, vị trí của tên lái xe cần cẩu đang đặt tay lên vô lăng và chân lên bàn
 
đạp.
 
Đột nhiên, trên gương mặt rám nắng, bơ phờ nở một nụ cười thật dễ ghét.
 
Vâng, chúng mày chờ đấy. Thời điểm trả thù đã đến. Cái giá mày phải trả
 
không nhỏ đâu. Giơ gót chân và bàn tay lên, anh chàng quan sát. Không sao,
 
vẫn còn linh hoạt. Thò tay ra sau thử chạm vào cán dao, anh chàng nhét nó
 
sâu xuống một chút. Nhỏm người lên, hít thở vài hơi thật sâu rồi anh chàng
 
miết hai bàn tay lên mớ tóc ướt có lẫn vị mặn của nước biển. Chà xát mặt
 
mấy lần cho thật tỉnh táo, James quyết định hành động.
 
Bước vài bước lên phía trước, mắt anh chàng vẫn tiếp tục theo dõi. Không
 
có gì thay đổi. Tên tài xế xe cần cẩu đang chăm chú nhìn về phía trước.
 
Chà, cái cổ bên trên chiếc áo kaki hình như mời gọi cây dao trong tay của
 
anh chàng. Được, chờ chút xíu. Cách đó hai mươi thước, lưng tên No vẫn bất
 
động, hướng ngay mặt James. Trên sống mũi, có một tên đang mồi thuốc. Dừng
 
lại nghe ngóng vài giây, anh chàng lao vút về bên phải của xe cần cẩu. Chỗ
 
này thật lý tưởng. Nó che được tầm nhìn của tên lái xe và cả tên No đứng
 
trên con đê. Ngừng lại, anh chàng núp xuống nghe ngóng ...
 
Tiếng động cơ vẫn gầm rú. Băng chuyền đang túi bụi vận chuyển. Không có gì
 
thay đổi. Cách mặt anh chàng vài tấc là hai chỗ đặt chân bước lên bằng
 
sắt. Thật tuyệt. Tiếng động cơ nổ giòn giã. Quyết định, James đưa tay ra
 
sau, nắm lấy con dao. Đặt chân lên chỗ bậc thang sắt, anh chàng cử động
 
uyển chuyển như một con báo. Rồi James lẻn lên cabin thật nhẹ nhàng, nấp
 
ngay sau lưng tên tài xế.
 
Chà, nó hoàn toàn không hay biết. Không chút chậm trễ, anh chàng lướt
 
nhanh con dao ngay cái cổ của nó. Nó ngã bật ra rồi lăn xuống sàn xe.
 
Miệng nó há hốc, chỉ kịp nấc lên một tiếng.
 
Ngồi ngay lên ghế, anh chàng thử kéo cần gạt và đạp ga. Nó hoạt động ngon
 
lành. Trong lúc ấy, tên No đang nhìn lên, miệng la hét om sòm. Anh chàng
 
thử nhấc cái cần cẩu. Tuyệt, không có gì trục trặc. Mắt James dán vào cái
 
bóng cao cao trên con đê.
 
Hình như tên No di chuyển về cái cột thẳng đứng. Cái nhíp sắt bên dưới
 
cánh tay đang cầm cái phôn. Nó vẫn không hay biết gì. Được, chờ đấy con ạ!
 
Gạt cần số, đạp ga,anh chàng xoay vô lăng. Còn cách nào nhanh hơn không?
 
chỉ cẫn trễ vài giây, cơ hội ngàn năm có một này đi tong.
 
Cái mỏ của cần cẩu đang di chuyển trên bầu trời chầm chậm ... Rồi nó bắt
 
đầu lướt qua con đê.
 
Năm thước ... bốn thước ... ba thước ... hai ...
 
Lạy Chúa, mày cứ đứng yên đấy nhé No. Đừng xoay lưng lại.
 
Arrhhh ...
 
Chộp được nó rồi. Anh chàng nhấc cao cái cần cẩu trở lại rồi ấn nút cho
 
hai cái mỏ khép chặtlại.
 
Ahhhh ...
 
Ten No rống lên từng hồi. Mặt nó tái mét, không còn giọt máu. Chà, vĩ đại
 
cỡ nó mà cũng biết sợ chết? Miệng nó la to hốt hoảng. Trong đầu nó giờ
 
đang nghĩ đến điều gì? Có chút ăn năn, sám hối? Hay chỉ là những giấc mộng
 
không tưởng? Những tên như thế này không thể nào tồn tại trên thế gian.
 
Chúng còn sống ngày nào, bàn dân thiên hạ còn đau khổ ngày đó.
 
Nghiến chặt răng, mặt anh chàng đỏ rần. Trước mắt anh chàng, hình như có
 
bóng dáng của Strangsway, Trueblood bước qua. Rồi thân người cháy đen của
 
Quarrel nữa. Vâng, nợ máu phải trả bằng máu.
 
Xoay vô lăng, anh chàng điều khiển cho cái cần cẩu đập mạnh vào cây cột
 
thép cạnh đó.
 
Bang ...Bang ... Bang ...
 
Cái đầu bóng lưỡng của nó vỡ ra. Óc văng tung tóe. Xoay vô lăng lần nữa,
 
cái cần cẩu chuyển động. Giờ nó đang lướt qua đống phân rời cao hơn cả
 
chục thước.
 
Ấn cái nút, hai mỏ mở ra. Xác tên No với cái đầu nát bét rơi sâu vào đống
 
phân. Lớp bụi bốc lên. Vâng, có lẽ chưa bao giờ nó nghĩ: Mồ chôn của nó là
 
đống phân chim khổng lồ. Ngay lúc ấy, ba tiếng còi hụ trên tàu vang lên
 
lanh lảnh.
 
Huuuu ... Huuuu ... Huuuu ...
 
Tên ngồi trên mũi tàu chạy lúp xúp xem chuyện gì. Đã tới giờ phải dông.
 
Nhảy ra khỏi ghế, anh chàng chồm người qua xác thằng tài xế rồi lục trong
 
người nó. Ồ, khẩu Smith & Wesson 38 ly. May quá, anh chàng lận nó vào lưng
 
quần.
 
Đằng sau xe cần cẩu, có một cái thang sắt chạy ngược lên bờ cát đến cái
 
nhà kho chứa cái băng chuyền. Ở đấy có cánh cửa nhỏ. Anh chàng quyết định
 
nhanh. Phải thoát theo lối ấy.
 
Không chút chần chờ, chân anh chàng đặt nhanh lên đấy...
 
Một lúc sau, James đưa tay đẩy cánh cửa. Bên trong, cạnh cái băng chuyền
 
là một lối đi nhỏ dọc theo sườn núi. Phải dọt thật nhanh trước khi bọn
 
chúng phát hiện.
 
Không còn thời gian nghĩ ngợi, James lao nhanh theo lối ấy, cắm đầu chạy
 
hết ga. Bỗng, đầu anh chàng chạm vào cái gì thật mềm mại. Ôi lạy Chúa, đôi
 
bàn tay của tên nào chẹn lấy cổ mình.
 
Rút súng không còn kịp nữa rồi. Đành phải liều thôi. Lao mình thật mạnh
 
vào vách.
 
Ahhhhhh ...
 
Có tiếng la thất thanh. Kẻ nào kẹp cổ anh chàng không gãy xương chắc cũng
 
bị liệt. Ngay lúc đó, hàm răng của tên đó cắn chặt vào bắp vế James. Cùi
 
chỏ của nó dọng liên tiếp vào hạ bộ.
 
Kêu lên một tiếng rồi anh chàng hất nó ra. Quay đầu nhìn lại, mắt anh
 
chàng mở to, miệng há hốc:
 
- Ôi lạy Chúa, Honey!
 
Ủa, mà cô nàng có nghe thấy gì đâu. Honey lại dọng cùi chỏ vào anh chàng
 
tiếp tục. Trời, chả lẽ cô nàng bị tửng rồi? Chỉ còn cách ném cô ta vào
 
băng chuyền. James vội đứng lên.
 
Chân Honey kẹp chặt vào vai anh chàng.
 
- Ngưng ngay Honey. Tôi đây!
 
Như tỉnh giấc mộng, cô nàng hét lên:
 
- Ôi James.
 
Hai tay cô ta ôm chặt lấy chân của James. Anh chàng cúi người xuống dìu cô
 
ta đứng lên.
 
- Cô có việc gì không? Có trúng đâu không?
 
- Không? – Cô nàng đáp lại rồi oà khóc.
 
- Này, Honey. Chúng ta không còn nhiều thì giờ. Nghe đây. Tên No đã chết.
 
Chúng ta phải thoát khỏi đây nhanh lên.
 
Mặt mũi tèm lem đầy bụi phân, cô nàng mỉm cười:
 
- Một bên đường hầm sẽ dẫn tới gara và phân xưởng cơ khí. Chúng nó đuổi
 
theo à?
 
Không phải lúc dài dòng cắt nghĩa, James nắm vội tay cô ta rồi hối:
 
- Nào, theo tôi.
 
Mãi một lúc sau tới ngã ba, anh chàng chẳng biết phải theo hướng nào.
 
Tiếng bước chân sầm sập phía sau càng lúc càng rõ. Kéo cô nàng sát lại
 
gần, anh chàng nói nhanh:
 
- Tình hình rất căng thẳng. Bọn chúng sắp tới đây. Trước khi thoát, phải
 
hạ chúng thôi.
 
- Vâng, tuỳ anh.
 
Chả phải anh chàng có máu lạnh nhưng tình thế thật cấp bách. Mình không hạ
 
chúng, dễ gì bọn này cho mình thoát khỏi đây. Bọn chúng là một lũ găng tơ.
 
Strangsway, Trueblood và cả Quarrel từng chết bi thảm trong tay chúng. Vài
 
giờ trước đây, nếu số phận không mỉm cười, chắc anh chàng chỉ còn là cái
 
xác. Hay làm mồi cho con thuỷ quái.
 
Rút khẩu súng ra khỏi lưng quần, anh chàng xoay ổ đạn. Vẫn còn tốt chán,
 
thừa sức bước vào cuộc chạm trán quyết liệt.
 
Tiếng động càng lúc càng gần. Hình như có ba tên. Vừa chạy, chúng vừa cãi
 
Nhau thật kích động. Có lẽ cái chết khủng khiếp của tên No làm chúng hoảng
 
sợ. Tiếng chân bước vọng lại với khoảng cách thật gần.
 
Rồi từng tên một bước vào tầm ngắm của anh chàng. Bàn tay phải của mỗi tên
 
lăm lăm một khẩu súng. Ba tên quay một vòng quan sát. Hàm răng trắng dã
 
hiện ra trong mấy cái miệng rộng toang hoác.
 
ĐOẰNG ... ĐOẰNG ...
 
Khẩu Smith & Wesson trên tay James nã vào đầu tên cuối cùng, bụng tên thứ
 
nhì.
 
Tên đầu tiên bắn trả.
 
ĐOẰNG ... ĐOẰNG ... ĐOẰNG ... ĐOẰNG ...
 
Trật lất. Mấy viên đạn lướt qua người anh chàng rồi bay dọc theo đường
 
hầm.
 
Nó ngoài sáng, mình trong tối, làm gì mà nói chuyện ăn thua.
 
ĐOẰNG ... ĐOẰNG ..
 
Ngón tay trỏ của James gạt tiếp cò súng ... Thật chính xác. Tên kia ôm
 
ngực ngay chổ trái tim, lải đảo vài bước rồi té nhào vào băng chuyền.
 
Tiếng va chạm vang vọng trong đường hầm. Tên trúng bụng nằm rên rỉ, lăn
 
lộn ... Đáng đời bọn giết người không gớm tay. Có lẽ chưa bao giờ chúng
 
nghĩ ngày tận số lại thê thảm thế này.
 
Bỏ cây súng vào lưng, anh chàng kéo Honey đứng lên.
 
- Nào, chúng ta đi.
 
Tiếng chân không của họ chạy sầm sập trên nền đá.
 
Không khí giờ đây thông thoáng hơn. Đột nhiên, anh chàng cảm thấy các cơ
 
co cứng. Mệt mỏi, James cố nén nỗi đau. Phải thoát nhanh ra phía bờ biển.
 
Một lúc sau, hai người chạy đến trước một cánh cửa gỗ nằm ngay vách của
 
đường hầm. Nó hơi hé ra. Chung quanh thật yên lặng. Không có một tiếng
 
động nào ở phía sau cánh cửa. Rút vội cây súng bên hông, anh chàng dùng
 
chân đá nó ra.
 
Không một bóng người. Bên dưới ánh đèn neon, chiếc xe bọc thép mang hình
 
dáng con rồng đang nằm đấy. Chả biết nó có đủ nhiên liệu không. Có nó
 
trong tay, hàng trăm tên lâu la cũng không ăn nhằm gì.
 
Bất chợt, từ phía bên ngoài, có tiếng ồn ào. James nắm tay cô gái rồi quay
 
đầu nhìn quanh. Không có ma nào núp ngoại trừ chiếc xe có thể băng qua đầm
 
lầy. Ngay lập tức, hai người nhào lên, đóng cửa xe lại. Ngồi chồm hổm, họ
 
chờ đợi. Vội quá rồi quên. Mình chỉ còn ba vòng đạn. Hàng đống vũ khí đang
 
nằm sát vách giờ làm sao lấy được. Thôi cứ tuỳ cơ ứng biến. James tự mình
 
ra lệnh.
 
Tiếng động càng lúc càng gần.
 
RẦM ...
 
Một tên đóng mạnh cửa.
 
- Sao mày biết bọn chúng bị bắn?
 
- Không phải là thằng chó chết đó thì là ai bây giờ?
 
- Joe, cầm lấy cây súng trường và vài trái lựu đạn nữa. Trong cái hộp dưới
 
bàn.
 
Có tiếng gạt chốt an toàn vang lên.
 
- Theo tao, không phải tên người Anh hạ chúng đâu. Mấy cái thằng ngu đó
 
sụp bẫy của ngài No. Mà nè, con nhỏ da trắng ấy sáng nay tỉnh chưa? Tụi
 
bây có thấy ả đâu không?
 
- Không, thưa sếp.
 
- Không.
 
- Hahaaaa ... Tao ngạc nhiên đấy. Cái thân thể mỹ miều lại bị cua kẹp.
 
Tiếc quá.
 
- Thôi chúng ta đi. Đi hàng ngang bên trong đường hầm. Gặp chúng là bắn
 
ngay vào chân. Ngài No còn muốn giỡn với thằng người Anh thêm chút nữa.
 
- Hahaaa ...
 
Rồi tiếng động càng lúc càng nhỏ dần. Đưa ta lên miệng ra dấu im lặng,
 
James đứng lên đi về phía cửa, lắng nghe. Tất cả đều vắng lặng. Chỉ có mùi
 
thức ăn bốc ra ngào ngạt từ dãy nhà tiền chế gần đấy. Lẫn vào đó là tiếng
 
chó sủa văng vẳng. À, lũ chó săn khốn kiếp.
 
Gài cửa ngay lối ra đường hầm thật chặt, anh chàng trở lại đống vũ khí
 
chất sát vách. Chọn thêm một khẩu Smith & Wesson và khẩu cạc bin
 
Remington, anh chàng mở ổ đạn xem kỹ. Quá tốt, đạn dược đầy đủ. Bỏ chúng
 
lên xe bọc thép, James chạy tới mở bung cửa trước.
 
Ngay lập tức, anh chàng nhảy lên xe, ngồi sau vô lăng. Vừa mở công tắc,
 
anh chàng vừa bảo cô nàng:
 
- Honey, đóng cửa lại.
 
 
 
Chương 20 (Hết) ›
 
 
 
 
 
 
 
Vài phút sau, hai người trên chiếc xe bọc thép xuôi theo lối mòn.
 
- Có ai theo chúng ta không? Anh chàng phải hét thật to để át tiếng máy ồn
 
ào.
 
- Hình như có một tên vừa chạy ra khỏi dãy nhà tiền chế. Rồi thêm một tên
 
nữa. Chúng la hét om sòm. Một tên chạy vào nhà xách ra khẩu súng trường
 
rồi nã đạn.
 
- Đóng khe hở lại đi. Nằm dài xuống sàn.
 
Đồng hồ tốc độ chỉ con số hai mươi. Rồi chiếc xe xuôi theo sườn núi, đổ
 
dốc nhanh. Nó dằn qua xốc lại khá mạnh. Anh chàng phải kềm chặt vô lăng.
 
- Honey, hé cái khe một chút xem chúng làm gì?
 
- Bây giờ chúng xúm lại với nhau. Không còn bắn nữa. Chúng thả bầy chó
 
đuổi theo chúng ta.
 
- Thế là đủ rồi. Đến đây ngồi bên cạnh tôi. Tựa đầu vào thành xe đi.
 
Nhả bớt ga, anh chàng nhìn Honey mỉm cười:
 
- Không sao đâu. Mọi việc ổn cả rồi. Khi chúng ta đến cái hồ, tôi sẽ hạ
 
một con. Thế là cả lũ xúm quanh giành nhau cái xác.
 
Mãi một lúc sau, chiếc xe đáp xuống hồ nước với tốc độ năm mươi dặm một
 
giờ. Để chiếc xe chạy không tải, James với lấy khẩu Remington. Lũ chó đang
 
nhảy ùm xuống nước, bơi theo. Để ngón tay lên cò, anh chàng hướng họng
 
súng ngay giữa đàn.
 
Đoành ... Đoành ... Đoành ... Đoành ... Đoành ... Đoành ...
 
Cả lũ kêu oẳng oẳng. Một con trúng đạn. Một con nữa. Rồi thêm hai con lăn
 
quay. Máu nhuộm đỏ mặt nước. Ngay lập tức, một con chồm tới ngoạm cổ con
 
bị thương. Chúng tru tréo inh ỏi. Cả bọn vật nhau trên mặt nước đỏ ngầu.
 
Ngồi xuống, anh chàng tiếp tục tăng tốc về phía rừng đước ngay miệng sông.
 
- Tôi nghĩ giờ này cũng hơn 10 giờ. Đợi đến trời tối, chúng ta hảy lấy
 
chiếc xuồng. Nghĩ ngơi một chút ở bãi biển rồi chúng ta chuẩn bị cho
 
chuyến vượt đại dương. Dường như trăng đêm nay sáng hơn. Thời tiết trông
 
cũng ổn.
 
Giọng cô nàng thiết tha, thân mật.
 
- Tuỳ anh thôi. Ôi lạy Chúa. Người anh đầy thương tích. Mấy vết đỏ trên
 
bụng là gì vậy?
 
- Chừng nào có thời gian tôi sẽ kể. Mà này, chuyện gì sảy ra với cô tối
 
qua? Làm sao cô thoát được mấy con cua khốn kiếp đó? Nghĩ tới cô, tôi cứ
 
lo sợ phập phồng cả đêm.
 
Đột nhiên, cô nàng cười to. Đôi mắt thâm quầng lộ lên vẻ hớn hở.
 
- Thằng già đó cứ tưởng nó biết hết tất cả. Đồ ngu xuẩn.
 
Chà, hệt như cô nàng đang phê bình một gã giáo viên dốt nát lại mang họ
 
“sĩ”.
 
Chửi xong, cô nàng nói tiếp:
 
- Làm sao nó rành mấy con cua đen hơn tôi được. Mấy con cua đâu có khoái
 
thịt người. Chúng thích nhất là cây cỏ và mấy con côn trùng nhỏ. Nếu có
 
lần nó giết chết một cô gái da đen theo cách này, chẳng qua cô ta sợ quá
 
vỡ tim. Hay há miệng ra để chúng chui vào. Trong bữa ăn tôi cố nhịn, không
 
cãi lại. Chỉ e sơ xuất điều gì sẽ gây bất lợi cho anh.
 
- Tôi chứ tưởng cô bị phân thành trăm mảnh.
 
- Thật ra chả có chút hứng thú nào khi bị lột trần rồi bị trói vào mỏm đá.
 
Bọn thủ hạ lão già không dám làm trái lệnh. Chúng chỉ đứng xa, dòm ngó,
 
chọc ghẹo rồi bỏ đi.
 
Nằm đấy, tôi chứ nghĩ về anh. Không biết anh thoát được nanh vuốt của tên
 
No như thế nào? Một lát sau, chúng bò ra hàng trăm con. Xúm quanh, bò lổn
 
ngổn lên mình tôi. Có con còn đưa càng lôi tóc tôi đi. Có con chọt cù léc
 
tôi. Tôi cứ nằm yên chịu trận, suy nghĩ về anh. Chắc chúng tưởng tôi là
 
cục đá. Đánh hơi mãi chẳng thấy gì, chúng đâm ra chán nản. Đến gần sáng,
 
chúng bò lại vào hang.
 
Một lát sau, tôi cạ dây vào một mép nhọn. Vài phút sau, tội nghe ngóng
 
chung quanh. Không có một bóng người ở đấy. Cũng may, tôi tìm thấy bộ quần
 
áo này gần đó. Rồi cái băng chuyền hoạt động. Tôi tưởng là anh bị giết
 
rồi. Lục lọi trong ga ra, tôi kiếm được cái tuộc nơ vít. Tôi định dùng nó
 
giết chết tên No, trả thù cho anh.
 
Khi tìm thấy cánh cửa sau của xưởng, tôi chạy một mạch vào đường hầm. Rồi
 
đụng trúng anh. Thế là chúng ta choảng nhau. Lúc ấy cái tuộc nơ vít còn
 
nằm trong túi. Nếu không, hẳn anh phải lãnh mấy cú.
 
Vòng tay qua cổ anh chàng, giọng cô nàng thì thầm:
 
- Bà vú luôn dạy tôi đánh như thế với mấy gã đàn ông khốn kiếp.
 
Anh chàng cười to:
 
- Thế ư? Tôi có phải là tên đàn ông khốn kiếp không?
 
Chẳng đáp lại, Honey nhìn không chớp vào ánh mắt đa tình trên gương mặt
 
điển trai. Đôi môi hé mở, mời gọi ...
 
Bất chợt, chiếc xe dằn xốc dữ dội. Nó bắt đầu lao vào khu rừng đước đầu
 
tiên trong cánh đầm lầy ngay cửa sông.
 
Chương kết
 
KẺ NÔ LỆ CỦA THỜI GIAN
 
Ông dám chắc như thế à? - Đôi mắt của lão quyền Thống đốc láo liên, vẻ
 
phẫn nộ.
 
Chuyện động trời thế kia lại diễn ra ngay trước lỗ mũi của lão ta? Trên
 
đất nước có chủ quyền như Jamaica? Lẽ nào... Rồi còn Bộ Thuộc địa nữa? Lão
 
đã nhận được cái phong thư màu xanh, thật to với dòng chữ ngoài bìa: THƯ
 
CÁ NHN. TUYỆT MẬT.
 
Lạy Chúa. Chỉ nhìn hàng chữ to ở đầu trang không cũng đã rởn tóc gáy: Ngài
 
Bộ trưởng đã lịnh cho tôi gởi đến ông mối quan tâm, lo lắng của ông ta ...
 
- Vâng, thưa ngài. Hoàn toàn chính xác - Giọng James thản nhiên.
 
Bỗng anh chàng nhớ lại lần gặp gỡ trước đây. Nhìn cái bản mặt của lão là
 
anh chàng muốn văng tục. Đồ chết tiệt quan liêu cửa quyền. Ăn lương Nhà
 
nước mà chỉ có ngồi không chỉ tay năm ngón. Láo thật. Chưa nói đến chuyện
 
dư hơi quá rồi tưởng tượng bao nhiêu chuyện bậy bạ. Đào nhiệm vì tình.
 
Cuối cùng chuyện đã rõ mười mươi. Giờ đã rõ: Xác của Strangsway và
 
Trueblood đang nằm dưới đáy hồ Mona. Thế là chả thằng nào còn dư sức cãi
 
chày, cãi cối nữa. Quá vô lý. Hy sinh vì công vụ lại bị mang tiếng xấu.
 
Nếu không dằn được, chắc anh chàng móc ngay một đấm váo mặt lão.
 
Bản mặt lão giờ ỉu xìu:
 
- Này, ông James. Chúng ta không nên để báo chí làm rùm beng vụ này. Thế
 
nhé. Ông thông cảm giùm tôi. Càng to chuyện, càng ê mặt. Rồi tôi sẽ gởi
 
ngay báo cáo về cho ngài Bộ trưởng. Tất nhiên trên lời kể của ông ...
 
Viên Trung tướng Tư lệnh trưởng tại quần đảo Caribê ngắt lời ông ta:
 
- Xin lỗi ngài. Chúng ta thừa biết ngài đặc sứ James Bond đây chỉ thừa
 
hành mệnh lệnh của Cục Phản gián. Tôi có ý kiến thế này. Chúng ta phải mở
 
cuộc càn quét Crab Key. Không cần chờ mệnh lệnh của London. Nó nằm trong
 
khu vực quản lý của chúng ta. Tối nay, tôi sẽ điều một trung đội đổ bộ lên
 
đó.
 
Chiếc tàu H.M.S Narvik vừa cập cảng hôm qua. Chương trình hành động phải
 
tiến hành trong vòng bốn mươi tám giờ tới... Đánh trận không cần thiết
 
phải lễ tiết rườm rà - Vẻ mặt hắn châm biếm thấy rõ.
 
Còn lão già sượng sùng thấy rõ.
 
Tay cảnh sát trưởng cau có:
 
- Tôi cũng đồng ý với ngài Tư lệnh trưởng.
 
Không đồng ý sao được. Nếu không kết thúc sớm vụ này, hắn chỉ còn nước từ
 
chức.
 
- Vâng. Tôi sẽ cho đám cảnh sát lùng sục khắp Jamaica tim cho bằng được
 
bọn đồng đảng. Ngày mai, tôi cho người xuống hồ Mona mò lấy xác của họ. Sự
 
việc rất khẩn cấp. Không thể chờ lệnh của London. Quyền hạn của chúng ta ở
 
đâu? Sao hơi một chút phải xin lịnh trung ương? Theo lời ngài đặc sứ James
 
Bond, bọn này là một lũ găng tơ, giết người không gớm tay. Đầu đảng đã
 
chết. Giờ đến lượt bọn tay chân. Không để sót một tên.
 
Rồi căn phòng chìm trong vẻ im lặng. Làn không khí khá dịu mát. Ánh sáng
 
xuyên qua những cánh cửa sổ dài, to phản chiếu lên trần nhà.
 
Đột nhiên, James như người mộng du. Tâm hồn anh chàng đang phiêu diêu trở
 
lại đảo Crab Key. Làn gió nóng rát như vắt nước da thịt, mùi phân chim
 
tanh ói. Chắc giờ này bọn chúng tìm được xác của tên No. Chúng có cử hành
 
tang lễ linh đình, trọng thể? Hay là mặc tên nào tên nấy dông mất? Còn
 
linh hồn của tên No nữa, giờ nó đang ở đâu? Chìm sâu dưới hoả ngục? Hẳn là
 
như thế. Chả biết giấc mộng hoang tưởng có theo nó cùng xuống đấy?
 
Rồi hình ảnh của Quarrel đang lướt qua mặt của anh chàng. Thật tội nghiệp.
 
Có lẽ chẳng bao giờ anh chàng quên được gã thanh niên cao to, hồn nhiên,
 
trung thành tuyệt đối. Dù vô cùng sợ hãi quyền uy của tên No, nhưng
 
Quarrel đặt hết niềm tin vào James. Nhìn thân hình cháy xém, cái chết tức
 
tưởi làm James cảm thấy hổ thẹn. Chẳng lẽ đó là số phận?
 
Vâng, có cuộc chiến nào mà không mất mát, hy sinh? James còn nợ gã một ân
 
tình. Cầu Chúa dẫn dắt linh hồn gã đến cõi vĩnh hằng.
 
Rồi giọng của lão quyền Thống đốc làm anh chàng tỉnh mộng. Cái lão già
 
chết tiệt!
 
- Ông nghĩ sao, ông Trưởng ban Bộ phận Thuộc địa:
 
Tằng hắng mấy cái, Pleydell-Smith bắt đầu lên tiếng:
 
- Rời khỏi đấy được quả là điều mầu nhiệm. Theo tôi chúng ta nên bày tỏ
 
tầm lòng biết ơn đối với ngài đặc sứ James Bond và Cục Phản gián. Ngài ấy
 
đã làm xong ba phần tư công việc. Phần còn lại thuộc về trách nhiệm của
 
chúng ta.
 
Rùng mình mấy lượt, lão già chết tiệt cảm thấy run sợ. Chúa ơi, làm sao
 
tin được mấy tay phản gián. Còn lão Miệng, Cục trưỏng nữa, có hàng kho vũ
 
khí Whitehall. Lão ấy à, không được đụng tới. Lão có cả khối dây mơ rễ má
 
trong chính quyền London. Sờ vào chỉ có thiệt thân. Ôi vận xui đang đổ ập
 
xuống đầu mình.
 
Khi gởi chiếc Navik đi là tin tức lộ ra. Rồi mấy tờ báo nhân chuyện thổi
 
phồng lên. Tên mình xuất hiện ngay trên hàng tìt lớn đầu trang: VIÊN QUYỀN
 
THỐNG ĐỐC HÀNH ĐỘNG KHẨN CẤP ... HÒN ĐẢO CRAB KEY CÓ DÍNH LÍU ... HẢI QUN
 
ĐANG TÚC TRỰC Ở ĐẤY ...
 
Vâng, không còn cách nào khác. Năm người ngồi đây đã có ba thằng về phe
 
của nó. Ôi, lạy Chúa. Muốn yên thân cũng chẳng được. Đành phải vậy thôi.
 
Vỗ bàn tay nhè nhẹ lên mặt bàn, lão miễn cưỡng đầu hàng.
 
- Thưa quý ngài, tôi chấp nhận ý kiến của đa số. Ông Trưởng ban Phụ trách
 
Thuộc địa sớm liên lạc với Chỉ huy trưởng trên tàu Navik. Ông giãi thích
 
cho ông ta rõ tình hình. Còn ngài Tư lệnh trưởng hẳn biết phải làm gì rồi.
 
Vừa nói xong, lão ta đứng dậy, nghiêng đầu về phía James.
 
- Tôi xin Chân Thành Cảm Kích sự đóng góp quý báu của ngài, ngài James
 
Bond à. Ngay trong báo cáo gởi về cho ngài Bộ trưởng tôi sẽ ghi công đầu
 
cho ngài đấy.
 
Láo thật. Nhìn điệu bộ đầy kịch tính của lão, James muốn nôn. Nếu anh
 
chàng phơi xương trắng ngoài Crab Key, chắc lão sẽ đổi chữ Chân Thành Cảm
 
Kích thành bốn chũ Thành Kính Phân Ưu ...
 
***
 
Ánh mặt trời đang quét ngang qua hàng sỏi trứng trên lối đi. Nóng bức, oi
 
ả. Ngồi bên trong chiếc Hillman Minx mà y như trong phòng tắm hơi. Người
 
James ướt đẫm mồ hôi. Hai bàn tay của anh nhức buốt khi chạm vào vô lăng.
 
Nghiêng mình qua cửa sổ, Pley-Smith nhìn anh chàng:
 
- Tôi có thể giúp gì nào? Ông thấy cần thiết phải trở về Beau Desert? Đám
 
bác sĩ muốn ông nằm viện một tuần
 
- Cám ơn lòng tốt của anh. Tôi phải về đấy xem qua cô gái. Theo anh, cô ta
 
có thể làm việc cho Viện Nghiên cứu của Jamaica không? Dù không có bằng
 
cấp, nhưng cô nàng biết rất nhiều thứ. Vâng, nhiều thứ không có trong sách
 
vở. Nếu như họ chịu nhận cô gái thì quá tốt. Tôi sẽ đưa cô ta đi New York
 
làm phẫu thuật. Khi trở về, khoảng hai tuần sau, cô ta có thể bắt tay vào
 
công việc.
 
Bất chợt, gương mặt của anh chàng đỏ bừng.
 
- Cô ấy được đấy chứ. Tôi có lời này, không biết ý của anh ra sao? Nếu anh
 
và bà xã có thể trông nom giùm cô ta...
 
Pleydell-Smith mỉm cười. Mấy tay điệp viên, cha nào mà chả đa tình. Em út
 
cứ bám theo như đỉa đói. Lạ thật.
 
- Không thành vấn đề. Tôi rất sẵn lòng. Còn Betty nhà tôi ấy à, cô ta rất
 
khoái công việc trông nom. Còn gì nữa không? Hẹn gặp lại ông vào cuối
 
tuần. Mà này, ông có thể ghé chơi nhà tôi một hai hôm trước khi đi New
 
York không? Rất mong gặp lại cả hai người.
 
- Cám ơn rất nhiều. Tạm biệt.
 
Gạt cần số, anh chàng rồ ga. Chiếc xe xuôi theo đại lộ nóng bỏng như cái
 
lò thiêu...
 
***
 
Đêm vượt biển chừng như chả có sự cố gì. Không tên nào dám đuổi theo.
 
Honey cầm chèo suốt đêm. Còn anh lăn ra ngủ như chết. Rồi cơn sóng bạc đầu
 
đánh thức anh chàng dậy. Mãi khi đến Beau Desert, cô nàng phải gồng mình
 
dìu anh chàng qua bãi cỏ vào trong nhà. Đầu óc cứ nặng trịch, hai chân lảo
 
đảo, James phải bám chặt vào cô ta. Tỉnh bơ, Honey dùng kéo cắt cái quần
 
trên người James thành mảnh vụn rồi đưa anh chàng vào nhà tắm.
 
Như người bị thôi miên, anh chàng cứ mặc cô ta muốn làm gì thì làm. Cô
 
nàng chả thốt lên tiếng nào khi thấy thân thể đầy thương tích, sưng vù của
 
anh chàng.
 
Sau cái màn tắm gội, chà xát như muốn lột da, cô nàng dùng cái chăn bông
 
to lau người anh ta thật khô. Chưa hết, khi cô nàng đổ nguyên cái chai
 
thuốc sát trùng lên người, mắt anh chàng như thấy hàng vạn ông sao. Cắn
 
răng chịu đựng, anh chàng rên khe khẽ. Cô nàng lên giọng đàn chị.
 
- Nào, James ngoan. Ráng chút xíu đi. Không sao đâu.
 
Mãi đến khi trời sáng, James mới lái chiếc xe đến phòng cấp cứu của bệnh
 
viện. Rồi gã Pleydell-Smith xuất hiện. Sau cái màn xức thuốc, băng bó,
 
tiêm ngừa, tay bác sĩ da đen phê vào phiếu chuẩn đoán: phỏng và giập xương
 
diện rộng. Hắn còn dặn anh chàng ngày mai đến tái khám.
 
Nhún vai phớt lờ, James theo chân Pleydell-Smith về dinh Thống đốc họp
 
cùng với quan chức đầu não của Jamaica. Rồi thông qua tay Trưởng ban phụ
 
trách vấn đề thuộc địa, anh chàng có vài dòng ngắn ngủi gởi cho ông
 
M: RẤT TIẾC PHẢI XIN THÊM THỜI GIAN NGHỈ BỆNH – BÁO CÁO XÉT NGHIỆM SẼ
 
NHANH CHÓNG GỞI VỀ - THỨ SÚNG SMITH & WESSON CHẲNG AN THUA GÌ VỚI CÁI MÁY
 
PHUN LỬA.
 
Giờ chiếc xe đang lướt qua cua tay áo trên con đường hướng về bờ biển phía
 
Bắc. Anh chàng chợt ân hận về câu chế nhạo rẻ tiền. Ông M đâu có thích ba
 
cái chuyện đùa dai này. Anh chàng chỉ mong ông ta hiểu đó là phút nông nổi
 
của tuổi trẻ. Chút háo thắng, kiêu hãnh. Trong bản báo cáo chi tiết, chắc
 
anh chàng phải viết vài dòng xin lỗi.
 
Chà, phòng ngủ của anh chàng sao ấm cúng dễ sợ. Một dĩa bánh sandwich với
 
bình cà phê còn nóng hổi nằm sẵn trên bàn cạnh giường. Còn một mảnh giấy
 
nữa chứ. Cô nàng viết nguệch ngoạc bằng bút chì:
 
Tối nay, em sẽ đến với anh. Lúc 7 giờ. Em phải về chăm sóc mấy con thú.
 
Anh còn nhớ gì không? Một lời hứa làm kẻ nô lệ thời gian. Không được xù
 
nghe! - Honey.
 
Khi anh chàng vừa hớp xong ngụm cuối cùng của ly rượu thứ ba ngoài bãi cỏ,
 
cô nàng hiện ra trong bóng tối. Chà, cô ta xinh đáo để.
 
Bước tới nắm tay cô nàng, đôi môi James hé mở, ánh mắt tình tứ.
 
- Honey, cô thật tuyệt. Thu xếp công việc xong, chúng ta đi New York làm
 
phẫu thuật.
 
- Đừng nói ba cái chuyện nghiêm túc vào đêm nay. Em không muốn nghe. Đêm
 
nay là đêm của tình yêu. Anh nhớ mình hứa gì không?
 
- Vâng.
 
Đôi môi của Honey khao khát, mọng ướt vẻ gợi tình. Rất tự nhiên, không
 
chút e ngại như những tiểu thư khuê các muốn chồng mà cứ ấp a, ấp úng. Bờ
 
ngực săn chắc của cô nàng nhấp nhô, nhấp nhô. Cặp mắt mở to ánh vẻ hoan
 
lạc.
 
- Vâng ... vâng ... vâng. Anh không thể vừa ăn vừa nói chuyện tình yêu với
 
em.
 
- Ngày mai anh đến Kingston rồi. Tha hồ mà ăn. Đêm nay, mình nói chuyện
 
tình yêu.
 
Rồi đôi mắt anh chàng bừng sáng lên. Nâng bàn tay của Honey, James mân mê
 
phần thịt nhô lên của gò Vệ nữ. Chừng như không cưỡng nổi gương mặt điển
 
trai đầy nam tính, Honey vội áp môi vào đấy. Thời gian như ngừng trôi…
 
Ngọn gió cứ vờn nhè nhẹ…
 
Bước lùi ra, vẻ mặt tỉnh bơ, Honey đưa tay lên mấy hàng nút trên chiếc áo
 
rồi cởi …
 
Với tay đỡ anh chàng đứng lên, tay Honey thoăn thắt tháo rời số quần áo
 
trên người James. Dưới ánh trăng, đống quần áo càng lúc càng nhô cao …
 
Không một tiếng động, hai người cùng bước vào chiếc giường có túi ngủ mở
 
sẵn. Buông tay anh chàng ra, Honey chui vào trước.
 
- Em mới mua sáng nay đấy. Loại dùng cho hai người. Anh còn nhớ lời hứa
 
không? Kẻ nô lệ thời gian?
 
- Nhưng mà …
 
- Không nhưng nhị gì hết. Nói được thì phải làm được.
 
Khẽ nhún vai, James thở dài, thật dài, theo đúng nghĩa mà chỉ anh chàng
 
mới biết.
 
Hết
 
 

 

Share

Bài viết liên quan

Những khoảnh khắc quanh ta
  • Prev

Giêsu Asia chuyên chủ đề Giáo dục, Công Giáo : Truyện hay, Thơ hay, Tùy bút, Sách quý, Danh bạ Website, Nhạc Thánh ca, Phim đạo, Suy niệm Tin Mừng hàng ngày, ...

Bạn cần liên hệ với Giêsu Asia, hãy gửi email về : giesu.asia@gmail.com

Với mục đích đơn sơ, luôn cố gắng Tôn vinh, Phát huy tính giàu đẹp, trong sáng của ngôn ngữ Tiếng Việt, Văn hoá Việt Nam

Website Giesu.asia được phát triển theo hướng mở của Web 2.0 : Toàn bộ nội dung đăng trên Website và Diễn đàn được mọi người (tự chịu trách nhiệm) đóng góp với mục đích chia sẻ những cái hay, cái đẹp trong cuộc sống --> Nhằm nhận ra Chân Thiện Mỹ trong mỗi câu chuyện, mỗi bài viết, ... hoặc chỉ nhằm mục đích thư giãn sau những ngày làm việc mệt mỏi, ... Không mục đích Chính trị, Không mục đích chia rẽ mối đại đoàn kết Dân tộc, Không đi ngược lại luật Pháp của Việt Nam, Không đi ngược với thuần phong mỹ tục của người Việt Nam, Văn hoá Việt Nam.

Mặc dù nội dung đã được qua khâu kiểm duyệt khá kỹ càng nhưng không thể tránh khỏi những thiếu xót, nếu có bất kì ai phát hiện bài viết nào đi ngược lại với những mục đích trong sáng trên ---> Xin vui lòng liên hệ ngay với Ban Quản trị (BQT) để xử lý kịp thời ==> Luôn giữ gìn và phát triển Giesu.asia theo con đường mà Chúa Giêsu muốn và đã dạy, đồng thời luôn giữ gìn sự đơn sơ, trong sáng, giàu đẹp, ... của Tiếng Việt, của Văn hoá Việt Nam.

Nguyện xin Thiên Chúa tuôn đổ mọi hồng ân trên tất cả mọi người tham gia Website này để cùng nhau phát triển Giesu.asia theo hướng Chúa muốn nhằm mang lại những hoa trái tốt đẹp và bình an trong tâm hồn mỗi người ! Thay mặt BQT Xin chân thành cảm ơn tất cả mọi người.

Lưu ý :

Tất cả các Website với tên miền con của Giesu.asia (subDomain) được Giesu.asia phát triển với mục đích Phi lợi nhuận cho các Giáo xứ, Đoàn thể, ... trên toàn lãnh thổ Việt Nam --> Buộc tuân thủ nghiêm ngặt với những mục đích trong sáng đã nêu trên.

Bất cứ ai phát hiện ra Website nào vi phạm, xin vui lòng liên hệ với BQT để xử lý kịp thời ! Xin chân thành cảm ơn.

Template Settings
Select color sample for all parameters
Orange Dark_Green Crimson Green_Yellow Indigo Maroon Medium_Violet_Red tomato
Background Color
Text Color
Select menu
Google Font
Body Font-size
Body Font-family
Direction
Background Color
Scroll to top