Chào mừng bạn đến với Giesu.asia ! Ơn Chúa ở cùng bạn. Bạn hãy đăng ký làm THÀNH VIÊN và góp phần mình làm giàu đẹp, phong phú Giesu.asia mỗi ngày bạn nhé !

Đăng nhập để Post bài

Lưu ý khi Post bài :

01. Bạn hãy đăng ký Thành viên để Post bài thành công. Bài viết nên ghi rõ xuất xứ, nguồn, Tác giả, sưu tầm, ...

02. Tại trang chủ : hiện tại đã mở 4 mục để thành viên tự Post ! Sắp tới sẽ mở toàn bộ (sẽ có thông báo).

      Bài viết tại trang chủ sẽ được kiểm duyệt trong vòng 24h bởi Biên tập viên phụ trách từng chuyên mục !

03. Tại diễn đàn : Thành viên được phép Post tự do.

Giesu Asia

Liên hệ Giêsu Asia

Email:
Chủ đề:
Nội dung:
Con gà thường có mấy chân ?

Ai đang Trực tuyến

Đang có 430 khách và no member đang online

Google Search

    

truyen-dai

Điệp viên 007 ( Tử chiến với gã NO ) - Chương 16-18

Điệp viên 007 ( Tử chiến với gã NO ) - Chương 16-18

Share

 

Chương 16
 
VIỄN CẢNH CỦA ĐAU KHỔ
 
Ngay đằng sau James, vang lên một giọng nói:
 
- Thưa ông, bữa ăn đã dọn xong.
 
Quay đầu lại, anh chàng thầy tên vệ sĩ cùng một tên khác dáng dấp y hệt
 
như nó đứng chực sẵn. Chà, hai tên hộ pháp cơ bắp cuồn cuộn, tay bỏ hẳn
 
trong chiếc kimônô, mắt nhìn thẳng về tên No.
 
Rời khỏi bàn viết, tên No đứng dậy, miệng nó giả lả:
 
- Ồ, mới đây đã 9 giờ rồi à? Vừa ăn chúng ta vừa tiếp tục câu chuyện.
 
Rồi cánh cửa đôi mở ra, hai người lẳng lặng theo gót tên No bước vào một
 
phòng ăn có cái bàn dọn sẵn cho ba người.
 
Ngồi sát bên trái của nó, tay chân James ngứa ngáy. Anh chàng muốn nhét
 
một cái khăn bàn vào họng nó, dộng cho nó một đấm vào giữa mặt. Cơn giận
 
cứ bừng bừng dâng lên. Anh chàng cố nén lại. Hai tên đồ tể túc trực gần
 
đấy dễ gì để yên. Phải chờ đợi thời cơ chín mùi. Chả thể manh động.
 
Nhìn sang cô nàng, James thầm lo lắng. Chẳng biết Honey nghĩ sao? Có sợ
 
hãi hay không? Hình như anh chàng đã lầm. Mặt cô nàng hớn hở lắm. Hệt như
 
đi dự tiệc cưới không bằng. Thỉnh thoảng, chân cô nàng bị tưng quá! Lòng
 
dạ nào mà nghĩ tới mấy chuyện khều qua, quẹt lại.
 
Chà, trên bàn có vài thứ hữu dụng. Ngó cây dao xắt bánh mì, anh chàng thầm
 
tính toán. Vừa ăn, anh chàng vừa kéo cây dao sát lại gần ...
 
Vung tay phải ra làm bộ hơi vướng víu, anh chàng kéo dổ ly sâm banh. Ngay
 
lập tức, tay trái chộp con dao nhét vào tay áo kimônô rộng thùng thình.
 
Giả vờ chấp tay xin lổi, anh chàng giơ tay cao lên. Con dao trợt qua nách
 
rồi rơi ngay bên hông anh chàng. Trong lúc mấy tên vệ sĩ lo dọn dẹp lại
 
chút bừa bãi trên bàn, James thắt dây lưng lại một tí, điều chỉnh con dao
 
sát bụng. Tuyệt vời. Thêm một thứ vũ khí là thêm chút hy vọng.
 
Bữa ăn lại tiếp tục cho tới khi mâm cà phê được dọn lên. Hai thằng cốt dột
 
giờ đứng ngay sau lưng James và Honey. Cánh tay chúng bắt chéo ngang ngực,
 
vẻ mặt vô hồn, ánh mắt lầm lì.
 
Rồi tên No lên tiếng:
 
- Thế nào ông James, bữa ăn có vừa miệng không?
 
Chả thèm đáp lại, anh chàng thò tay lấy điếu thuốc trong cái hộp trước
 
mặt. Mồi lửa với cái hộp quẹt zipo, đầu anh chàng tính toán. Bằng mọi giá
 
phải chôm cái hộp quẹt. Lửa có thể là thứ vũ khí lợi hại trong những lúc
 
cần thiết.
 
Mỉm cười, anh chàng hơi ngả về phía trước.
 
- Vâng, bữa ăn tuyệt vời.
 
Giả vờ ngó Honey, anh chàng bắt chéo tay lên bàn, che lấy cái hộp quẹt.
 
- Thế nào cô em? Bữa ăn tuyệt lắm phải không?
 
- Ồ, vâng. Bụng tôi căng cứng. Eo co chẳng còn chút nào.
 
Anh chàng hút thuốc phì phèo rồi làm bộ đưa tay gãi gãi vào lỗ tai. Mấy
 
giây sau, cái hộp quẹt chui thẳng vào nách trái của anh chàng. Thẳng người
 
lên, James lên tiếng.
 
- Sao ông bạn, có chấp nhận lời đề nghị của tôi không?
 
- Ông định doạ tôi à? Bao nhiêu năm lăn lộn trên chốn giang hồ, tôi đâu có
 
tè thằng nào. Nói đến luật pháp, phải có bằng chứng. Chả thể nói suông
 
bằng mớ nước bọt. Ông có bằng chứng không? Thằng nào làm nhân chứng? Nếu
 
quả chuyện ấy có xảy ra, tôi chấp nhận chơi tới cùng. Ngu dại gì thả không
 
hai con mồi quá ngon ăn. Mỗi người chỉ chết có một lần. Tôi đã bước qua
 
ngưỡng cửa của tử thần. Chả còn ngán thằng nào! Thời gian không còn sớm
 
nữa. Tôi phải đi ngủ đây. Đêm nay hai người có khối chuyện phải làm. Có
 
hỏi thêm gì nữa không? Ngày mai, chiếc tàu cập bến, tôi bận cả ngày lu bu
 
ngoài cảng.
 
Anh chàng nhìn sang Honey. Hình như cô nàng đang chờ đợi một phép lạ cứu
 
rỗi.
 
- Thế ông sẽ làm gì chúng tôi?
 
- Nhanh nhẹn đấy ông James. Từ khi chết đi sống lại, tôi khoái trò cảm
 
giác mạnh. Tôi muốn biết khả năng chịu đựng đau khổ của con người là bao
 
nhiêu. Bộ dạng cường tráng như ông và cô gái này thích hợp đấy.
 
Một tên dở hơi với đầu óc điên loạn trong tấm thân tàn phế. Giết người làm
 
trò vui? Lạ thật. Trên thế gian lúc nào cũng có những tên điên khùng,
 
hoang tưởng như thế này. Nó còn sống nghĩa là lớp lớp người phải chết.
 
Bằng mọi giá phải tiêu diệt nó. Nhưng giết chết nó như thế nào đây? Tính
 
mãi không ra, anh chàng đành chờ đợi.
 
Vẫy hai tên cốt đột lại gần, tên No nói nhỏ vài câu với chúng. Ngay lập
 
tức, hai thằng tới, khoá chặt tay hai người ra sau ghế. Cánh tay của chúng
 
như sắt nguội. Dùng sức thì không thể nào chống cự lại hai con trâu cui.
 
Phải tuỳ cơ ứng biến thôi.
 
- Xin thưa quý ông, quý bà. Nhắc lại lần nữa, tôi rất khoái mấy trò bạo
 
lực. Tôi muốn biết giới hạn chịu đựng đau khổ của con người. Các người đã
 
đem lại cho tôi biết bao nhiêu phiền toái. Đổi lại, tôi sẽ cho mấy người
 
nếm mùi đau khổ cùng cực. Tôi đã từng làm thí nghiệm với một cô em gái da
 
đen. Thật tệ. Chỉ ba giờ sau, cô ả xí lắc léo. Chết trong sợ hãi. Tiếc
 
quá. Nhưng trời đất mang tới cho tôi cô em đây. Phải làm một thí nghiệm so
 
sánh.
 
Chồm người tới, đôi mắt xếch của nó dán chặt vào người Honey. Còn cô nàng
 
như bị kích động, muốn nói điều gì đó nhưng chẳng thốt nên lời. Hệt như
 
một con chuột nằm phục trước con rắn hổ.
 
Răng anh chàng cắn chặt. Đôi mắt long lên sòng sọc.
 
- Cô sống ở Jamaica thừa biết tại sao người ta gọi đảo này bằng Crab Key?
 
Vâng, đây là lãnh địa của đám cua đen, to bằng cái dĩa, nặng cỡ nửa ký. Từ
 
trong hang, chúng bò ra hàng trăm con đi kiếm ăn vào những đêm tối trời.
 
Lũ lượt kéo Nhau qua các hẻm núi, chúng chén sạch bất cứ thứ gì trên
 
đường. Chà, da thịt mơn mởn như cô em quả là món mồi tuyệt diệu. Giơ mấy
 
cái càng to tướng lên, ôi chúng xé cô em ra từng mảnh ... từng mảnh ...
 
Honey khẽ rên rỉ. Đầu cô nàng gục xuống. Anh chàng định xông tới đập vào
 
mặt cái tên điên loạn. Nhưng tay khoá của tên trâu cui chặt quá, chẳng thể
 
nhúc nhích một phân. Hàm anh chàng bạnh ra, miệng rít lên:
 
- Thằng súc vật. Rồi mày sẽ nếm mùi đau khổ.
 
- Làm gì mà giận dữ thế ông James?
 
Tên No nói vài ba tiếng Tàu cho tên đang giữ cứng Honey. Khẽ gật đầu, tên
 
này xốc cô nàng lên vai rồi đẩy cửa bước ra ngoài.
 
Căn phòng bỗng chìm trong im lặng. Sự im lặng đầy vẻ chết choc. Anh chàng
 
đang nghĩ tới cây dao và cái hộp quẹt đang nằm sát hông. Liệu mình có thể
 
chuyện bại thành thắng không?
 
Miệng tên No bắt đầu nhóp nhép:
 
- Tôi muốn dùng ông làm thí nghiệm. Vâng, tôi quan tâm đến lòng can đảm
 
của con người. Nó có thể cân, đong, đo, đếm được hay không? Chả phải khùng
 
mà tôi đãi ông một bữa ăn như thế này. Tôi muốn ông có đủ sức khoẻ trước
 
khi bước vào cuộc thử thách. Ông phải tự hào về điều này. Bệnh nhân đầu
 
tiên của một bác sĩ, dù là bác sĩ khai thác phân chim. Hahaaaaa ...
 
Chả thèm đáp lại, anh chàng đang thầm lo cho số phận của Honey. Không biết
 
cô nàng có thể tồn tại cho tới khi mình kịp đền giải cứu?
 
Tên No đứng lên, bước ra khỏi ghế rồi bước tới cửa. Trước khi nó bỏ đi, nó
 
ngoảnh mặt lại, cái miệng nhúc nhích:
 
- Hy vọng gặp lại ông, ông James bond.
 
Vừa nói xong, nó đưa móc sắt khều cánh cửa, vẻ mặt đắc thắng.
 
 
Chương 17
 
ĐAU ĐỚN CÙNG CỰC
 
Cánh cửa thang máy mở ra. Chà, có một tên trong đó. Hai tay để ngang hông,
 
James bước vào. Phòng ăn giờ vắng tanh. Chừng nào mấy tên bảo vệ trở lại?
 
Khi dọn bàn ăn, chúng biết mất thứ gì không?
 
Rồi cửa thang máy khép lại. Cái thằng chết tiệt đứng che khuất bảng điều
 
khiển. Chả biết nó bấm lên tầng mấy? Anh chàng cố đoán thử khoảng cách.
 
Chả mấy chốc nó dừng lại. Hình như ngắn hơn khoảng thời gian ban nảy James
 
cùng cô gái đi xuống . Bên ngoài cửa là một hành lang không trải thảm, dài
 
chừng hai mươi thước với vách đá sơn nham nhở màu xám.
 
- Thôi được rồi, Joe – Tên canh giữ James nói với tên trong thang máy.
 
Chả thèm để ý, anh chàng bước dọc theo hành lang, băng qua các cánh cửa có
 
đánh số theo vần ABC.
 
Văng vẳng trong không khí có tiếng vo ve của cái máy gì đó. Hình như sau
 
một cánh cửa có tiếng liên lạc vô tuyến. Chăng lẽ đây là phòng cơ khí nằm
 
trong lòng núi? Rồi anh chàng đi tới cánh cửa cuối cùng với chữ Q màu đen.
 
Tên cánh giữ đẩy mạnh James về phía cánh cửa đang mở hé.
 
Bên trong chả có gì đặc biệt. Chỉ là một phòng giam bằng đá sơn xám khoảng
 
hai thước vuông với chiếc ghế gỗ. Trên đấy, chiếc quần jean và cái áo sơ
 
mi của anh chàng được giặt kỹ và xếp gọn ghẽ. Khi tên gác buông tay ra,
 
anh chàng quay lại nhìn thẳng vào bản mặt bành da vàng với mái tóc quăn
 
tít. Vẻ mặt nó khoái trá lắm. Vừa nắm cái chốt cửa, nó vừa nói:
 
- Đây chỉ mới là bắt đầu. Mày có thể ngồi đây hoặc thối rữa ra. Chúc vui
 
vẻ.
 
Hahahahahaha ...
 
Nhìn qua vai nó, anh chàng thấy tên giữ thang máy đang quan sát họ. giọng
 
thì thầm, James dụ dỗ:
 
- Này anh bạn. Anh bạn có muốn mười ngàn đô và cái vé đi bất cứ nơi nào
 
trên thế giới?
 
Toét miệng ra cười, nó đáp lại:
 
- Tao chỉ muốn sống. Không cần gì hết.
 
Khi nó định đóng cửa, anh chàng nói nhanh:
 
- Chúng ta sẽ rời khỏi đây.
 
- Đếch thèm.
 
Nó mạnh tay đóng cửa lại.
 
Rầmmm ...
 
Nhún vai, anh chàng thừa biết không thể dùng sức tông cửa. Nó bằng sắt tấm
 
dày. Bên trong lại không có tay nắm. Trong một góc sát trần có tấm lưới
 
sắt thông gió. Ngay trên cánh cửa cái là một ô cửa sổ bằng kính dày, to cỡ
 
đầu anh chàng. Rồi ánh sáng từ hành lang hắt theo hướng ấy váo buồng giam.
 
Có lẽ đã hơn 10 giờ 30. Bên ngoài kia, một nơi nào đó trên sườn núi, Honey
 
chắc đã nằm chỏng cẳng ra dưới sao trời chờ lũ cua khốn kiếp. Anh chàng
 
nghiến chặt răng, người bốc hoả. Ngay lập tức, anh chàng nhỏm dậy. Phải
 
làm điều gì đi chớ. Chẳng lẽ xuôi tay chịu chết. Không. Còn nước còn tát.
 
Cái lỗ lưới kia có thể là chút hy vọng.
 
Lấy con dao và cái hộp quẹt ra, James cởi bỏ bộ kimônô kịch cỡm. Xỏ ngay
 
chiếc quần jean và áo sơ mi trên ghế rồi anh chàng bỏ hộp quẹt vào túi
 
hông.
 
Ướm thử con dao, anh chàng thấy nó rất bén. Phải làm nó nhỏ hơn một tí mới
 
dể dùng. Quỳ xuống sàn, James mài nó vào mép tròn của khối đá. Vâng, chỉ
 
mười lăm phút sau, trông nó như ý. Chưa mài nổi thành con dao găm nhưng
 
đâm chém gì cũng tiện tay.
 
Đưa hai hàm răng cắn chặt nó, kéo cái ghế về phía tấm lưới thông gió rồi
 
anh chàng trèo lên. Chà, khung sắt vuông này nếu duỗi thẳng cũng có thể
 
trở thành ngọn dáo. Thêm một thứ vũ khí là có thêm hy vọng. Phấn chấn, anh
 
chàng đưa các ngón tay lên. Đột nhiên, anh chàng cảm thấy đau rần nơi cánh
 
tay.
 
Xet xẹt xẹt xẹt ...
 
Có tia lửa xanh loé lên. Trợt chân té xuống, đầu James va trúng sàn đá.
 
Dáo dác, anh chàng nhìn lên. À, tụi chó chết câu điện vào lưới sắt. Nhỏm
 
người lên, khẽ lắc đầu, đưa bàn tay phải lên xem. Ồ, một vết bỏng đỏ ngay
 
trong các ngón tay. Cáu gắt, anh chàng văng tục mấy câu. Chó chết thật! Mà
 
sao mình sơ ý quá. Được thôi. Tao cũng có cách trị.
 
Nhặt cây dao lên rồi anh chàng cắt cái kimônô ra thành mấy mảnh cột vào
 
các ngón tay. Trèo lên ghế trở lại, anh chàng đưa tay lên vịn tấm lưới.
 
Chà, cú chạm vừa rồi gây ra đoản mạch. Dùng hết sức, anh chàng kéo mạnh nó
 
xuống. Lưới sắt hở ra mấy phân. Rồi cạnh đấy là hai sợi dây điện thòng
 
xuống, một đầu dính vào cái lỗ trong vách đá. Anh chàng giựt mạnh tấm lưới
 
một lần nữa ...
 
Tuyệt quá. Nó sút ngay lập tức.
 
Bước xuống ghế, dùng cái ghế, anh chàng đập nó thẳng ra. Mười phút sau,
 
anh chàng có thêm một cây dáo một đầu gồ ghề nhọn, dài cỡ thước hai. Thứ
 
này không thể đâm thủng quần áo nhưng chơi một cú vào mặt, vào cổ dư sức
 
sát thương. Đút một đầu dáo vô khe hở của cái cửa sắt, anh chàng dùng hết
 
sức uốn cong thành cái móc. Chà, xem nó còn dài quá. Mang theo khá bất
 
tiện. Anh chàng gấp đôi nó lại rồi móc vào lưng quần.
 
Leo lên ghế lần nửa, anh chàng bắt đầu trèo qua cái ống thông gió. May
 
quá, đường kính của nó đủ chổ cho anh chàng chui vào. Thò tay vô túi lấy
 
ra cái hộp quẹt, James bật nó lên quan sát chung quanh. Ống thông gió còn
 
mới tinh. Nó thẳng về phía trước một đoạn rồi tẻ nhánh.
 
Đút cái hộp quẹt vào túi, anh chàng trườn chầm chậm. Không khí lạnh phà
 
vào mặt James. Chà, không có mùi biển. Thế là nó đi từ một phân xưởng điều
 
hoà không khí. Tên No thiết lập hệ thống này để làm gì? Không thể nào hiểu
 
nổi một tên điên loạn như thế. Vâng, nó có thừa gian trá, xảo quyệt. Giờ
 
anh chàng đang trườn tới cuối đoạn thẳng.
 
Rồi có tia sáng yếu ớt phát ra ở phía trước. Càng lúc càng tỏ hơn. Vài
 
phút sau, đầu anh chàng cạm vào khúc nối. Xoay lưng lại, anh chàng nhìn
 
lên. Phần cuối của ống thẳng đứng có ánh sáng mờ mờ. Ít nhất đoạn này cũng
 
hơn năm mươi thước. Giờ mình phải leo lên theo chiều đứng mà không có chỗ
 
bám. Phải thử thôi. Khẽ nhún vai, anh chàng bỏ giày ra.
 
Rồi vài tấc một, vai tựa vào thành ống, chân bám chặt thành đối diện,
 
người anh chàng nhích dần. Thỉnh thoảng, anh chàng dừng lại, thở sâu. Thời
 
gian trôi qua thật chậm. Có đôi lần, mồ hôi tươm ra ướt cả bàn chân. Anh
 
chàng trượt xuống một phân. Kiểu này không ổn rồi. Giữ nhip thở, James
 
hong bàn chân vào không khí lạnh cho khô, rồi nhích người tiếp. Chà, hai
 
bờ vai tê rần, mấy đầu ngón chân nhức nhối. Một lúc sau, đầu anh chàng
 
đụng trúng cái gì. Mình đến nơi rồi à?
 
Chợt anh chàng trượt chân. Chúa ơi, cũng còn may, bờ vai rắn chắc ép sát
 
váo thành ống. Ngẩng đầu lên, anh thấy mình tới đoạn cuối. Ngọn gió tạt
 
thẳng vào lỗ tai bên trái. Chút ánh sáng chói chang bắt đầu xuất hiện. Vẫn
 
chưa hết, còn một đoạn ống thẳng đứng nữa. à, luồng ánh sáng đó phát ra từ
 
một cửa sổ dày bên trên. Đến nước này không thể dừng lại. Ráng hết sức,
 
anh chàng leo tiếp. Chừng bao lâu sau? Chả rõ. Mắt mở to ra định vị. Thân
 
mình nhích từng tấc một. Điểm đến là cái cửa sổ trên đầu. Cứ thế vai anh
 
chàng cọ xát vào thành ống...
 
Rồi anh chàng cũng tới được chỗ ấy. Xuyên qua làn kính dầy, ánh sáng ngã
 
vàng. Dày thế này làm sao đập vỡ được nó? Đột nhiên anh chàng thấy có cái
 
gì chuyển động sau tấm kính. Một cặp mắt bẹn dưới cái đèn mỏ đang dõi theo
 
từng cử chỉ mình?
 
Cắn chặt răng, anh chàng chửi đổng. Đồ chó chết. Thì ra tên No cho người
 
giám sát. Mặc xác chúng đi. Phải thoát ra khỏi chổ này. Không thể treo lơ
 
lửng mãi được. Ngẩng đầu lên, James thấy khoảng trống tối hù. Chả còn cách
 
nào khác, anh chàng lết từng tấc một. Rồi thỉnh thoảng dừng lại, James bật
 
hộp quẹt lên.
 
Vâng, chỉ là khoảng không tối đen. Chà, không khí trong thành ống bắt đầu
 
ấm lại. Càng về phía trên nó càng nóng. Mồ hôi tươm ra khắp người. Chiếc
 
áo dính vào da thịt thật khó chịu. Đôi lúc anh chàng dừng lại, đưa tay lên
 
quẹt mắt. rồi thành ống nóng dần lên. Sức nóng lướt ngang da thịt. May
 
thay, ngay lúc đó có một ngã tẽ về bên phải. Ráng thêm vài tấc, anh chàng
 
tới được chỗ ấy.
 
Nằm ngửa ra thở dốc, anh chàng bật hộp quẹt. Chỉ là một khoảng đen tối
 
tăm. Giờ phải đương đầu với sức nóng khắc nghiệt? Nó tính quay chín mình
 
sao? Liệu mình có vượt qua nổi thử thách này không? Xét cho cùng, với độ
 
nóng này chả thể làm mình chết được. Bất quá chỉ gây số thương tật. Các
 
vết phỏng giờ xuật hiện khằp người anh chàng. Hay mình đành trở lại cái
 
buồng giam? Không đời nào. Rồi hình ảnh của cô gái đang nằm chờ cực hình
 
lướt qua mắt. Vâng, không thể dừng lại được.
 
Lấy con dao giữa hai hàm răng, anh chàng cởi áo ra rồi cắt thành nhiều sợi
 
nhỏ. Quấn chúng vào những chỗ trên cơ thể tiếp xúc với thành ống: đầu gối,
 
cùi chỏ, bàn tay, bàn chân, mắt cá ...
 
Sau đó, anh chàng trườn người tới trước, cố khống chế sức nóng ... Vừa
 
nhúc nhích, anh chàng vừa thay đổi liên tục cái vị trí chạm vào thành.
 
Không được để chúng tiếp xúc qua lâu với nhiệt. Ậy, vết bỏng cứ tiếp tục
 
hiện ra, gây đau đớn, nhức nhối.
 
Đột nhiên, không khí loảng dần. Hai lồng ngực như muốn nổ tung ra.. Hàm
 
răng nghiến chặt lại. James cố nén nỗi đau đang giày vò thân xác. Lỡ phóng
 
lao rồi phải theo lao. Chỉ còn vài tấc nữa, mình tới được điểm dừng. Tự an
 
ủi, anh chàng vẫn trườn người tới trước. Mồ hôi tuôn ra ướt đẫm cả người.
 
Các cơ bắp như nhão ra. Một lúc lâu sa đó, bàn tay phải anh chàng chộp
 
trúng vật gì.
 
Rồi luồng khí lạnh từ đâu đổ tới. Hình như lưng anh chàng chạm phải vách
 
ngăn đổi hướng. Chà, không khí cứ lạnh dần lên rồi buốt giá. Hệt như ngàn
 
mũi kim đâm vào lồng ngực. Các vết bỏng lại còn buốt hơn khi nãy. Da thịt
 
như co rút lại. Ngay phía trên, hình như có chút ánh sáng xuyên qua cửa
 
sổ. Qua lớp quần áo rách tả tơi, cơn lạnh bắt đầu tấn công. Vết lở loét
 
nứt ra. Máu cùng chất dịch rỉ quanh các vết thương. Hình như anh chàng bị
 
choáng rồi ngất đi. Khá lâu sau đó, cũng chả biết bao lâu nữa. James tỉnh
 
dậy. Cả người ê ẩm. Các vết thương dường như bớt đau. Mệt mỏi, anh chàng
 
bật hộp quẹt lên. Vẫn là khoảng không tối đen. Hình như phía trước có vài
 
đốm đỏ di chuyển. giẻ rách nơi cùi chỏ. đầu gối phần rách te tua, phần
 
cháy xém. Từng mảng da thịt đỏ rát lộ ra. Anh chàng 007 huyền thoại thế
 
kia đang lâm vào nguy hiểm cùng cực. Không thể nhún bước, James nhoài
 
người tới trước. Thời gian trôi qua thật chậm ..
 
Mãi một lúc sau, anh chàng cũng đến được đầu kia. Một tấm lưới sắt chặn
 
kín. Ngay chỗ ấy, những đốm đỏ chuyển động qua lại nhanh hơn. bầy nhện
 
độc? Dám bò cạp? Hay lũ rắn?
 
Phân vân chẳng biết chúng là gì, anh chàng bật lại hộp quẹt. À, một con
 
nhện đen thật to, lông lá đầy mình, thường thấy ở Nam u, đang cọ quậy cái
 
đầu ngó anh chàng trân trân. Một con nhỏ xíu dư sức giết chết một con
 
ngựa, nói gì tới mấy con này.
 
Rồi anh chàng nhớ lại con rết hôm nọ ở khách sạn. Chả lẽ mình sắp rời vùng
 
tử địa của thằng chó No điên loạn? Mặc kệ. Muốn ra sao thì ra. Trước hết
 
phải thoát khỏi cái lồng sắt này.
 
Điều chỉnh hộp quẹt ở mức tối đa, anh chàng bật thẳng vào cái đầu con
 
nhện. Ánh lửa loé lên đột ngột thiêu rụi lông lá của nó. Hoảng hồn, nó lui
 
ra khỏi tấm lưới. Giờ cũng tạm ổn rồi.
 
Đưa bàn tay quấn đầy ghẻ rách năm vào ô lưới, anh chàng lung lay nó. Thật
 
không ngờ. Chỉ sau cái giựt nhẹ, nó sút ra hẳn. Nghe động, bầy nhện độc bu
 
lại quanh mép ống. Rút cây lao ra, anh chàng chĩa mũi nhọn vào chúng. Chưa
 
đầy một phút, cả chục con chết ngắt. Mùi của chúng bốc lên hôi rình. Một
 
tay bật quẹt, một tay cầm lao, anh chàng quyết không cho con nào chạy
 
thoát. Ngồi nghỉ một tí cho lại sức, anh chàng lê mình tiếp về khoảng đen
 
tối tăm. Đường ống hình như xuôi xuống. Lòng của nó rộng hơn. Cả người anh
 
chàng trượt dài theo nó. Trượt mãi, trượt mãi đến một đoạn cong.
 
Bang ...
 
Đầu anh chàng va vào thành ống. Cũng may, không đến nỗi nghiêm trọng. Chỉ
 
sưng lên một tí. Cú cọ xát nãy giờ như muốn lột lớp da trần ra từng mảng.
 
Ráng chịu đau, mắt James nhìn xuống bên dưới. Chà, có vòng sáng lấp lánh.
 
Mặt biển ư? Hít một hơi thật sâu. Đúng rồi, có vị mặn lẫn trong không khí.
 
Mình vẫn còn sống. Nghĩa là còn đủ sức chiến đấu. Hồ hỡi, nhấc đầu lên,
 
anh chàng nhày ra khỏi thành ống, lao mình xuống mặt biển mấy chục thước
 
bên dưới.
 
 
Chương 18
 
TỬ ĐỊA
 
Ummm ...
 
Cả thân người James phóng xuống mặt nước như quả bom. Nước bắn lên tung
 
toé. Lực rơi khá mạnh làm anh chàng chìm xuống mấy thước.
 
Rồi từ từ James nổi lên, người thả ngửa ra. Chân tay như rã rời. Nước tràn
 
vào miệng. Anh chàng lại chìm xuống. Hoàn toàn bản năng, hai chân của anh
 
chàng vẫy nhè nhẹ. Đầu nhô lên trở lại. Thò tay vào cây lao sắt bên hông,
 
anh chàng cảnh giác với từng động tịnh chung quanh. Vâng, mười lăm phút
 
sau đó, anh chàng vẫn đứng ở tư thế đạp nước. Thỉnh thoảng, cơn buồn nôn
 
lại kéo đến.
 
Ráng kiểm soát hơi thở đôi mắt của anh chàng luôn đảo quanh quan sát. Đây
 
là một cái lạch nhỏ, nước sâu giữa hai bờ đá dốc thẳng đứng. Ngay phía
 
trước là một lưới sắt treo cao khỏi mặt nước chừng hai thước rồi kéo dài
 
tới đáy biển.
 
Bất chợt, có bầy cá nhỏ xúm quanh chân, bên dưới thắt lưng. Bọn chúng làm
 
gì? Thoáng trong làn nước tối đen, anh chàng thấy chúng lượn đảo vòng
 
vòng, nhẩy bổ vào rỉa cái gì đó rồi bơi ra xa. Có gì rút rỉa dưới chân.
 
Ôi, lạy Chúa. Chúng đang rỉa thịt, uống máu từ các vết thương.
 
Vâng, từ vai, đầu gối, chân, cùi chỏ, máu ứa ra, lan vào nước. Rồi chất
 
mặn của muối biển thấm qua chúng gây cảm giác thật khó chịu. Nhức buốt,
 
xót đau và tê rần. Cũng may là bầy cá nhỏ, chớ gặp lũ cá mập chắc 007 chỉ
 
còn lại bộ xương. Tên No dùng lưới sắt này để giữ chân bọn cá ăn thịt
 
người? Hẳn rồi. Không thể chần chờ, mình phải leo qua nó mới thoát được lũ
 
quỷ uống máu tươi.
 
Mệt mỏi, James bám vào ô lưới. Từng bước chân một, anh chàng leo tới đầu
 
lưới, vòng qua, rồi lại leo xuống. Cú nhảy cuối cùng vào làn nước mênh
 
mông thật tuyệt. Anh chàng cảm thấy nhẹ nhõm. Thả người trên sóng nước,
 
đầu óc anh chàng thư giãn. Bỗng bầy cá bên kia nhảy lưng tưng. James chợt
 
tỉnh giấc mộng. Chuyện gì thế?
 
Trong làn nước đằng kia có vật gì đó đang chuyện động, Đúng rồi, ngay mép
 
lưới gần bờ đá, một con gì cựa quậy chầm chậm. Toàn thân căng thẳng, Đôi
 
mắt anh chàng mở to ra. Nguy hiểm không chịu dừng lại. Tính mạng của James
 
như sợi chỉ mành treo chuông. Một tay cầm dao, tay còn lại thủ cây lao,
 
hai chân vẫn đạp nước, ánh sáng tiếp tục hướng thẳng về phía trước.
 
Vùng nước xao động từng chút một nhanh dần. Rồi có cái gì như làn roi quất
 
mạnh vào cánh tay của James. Ánh sáng nhá nhem không thể trông rõ vật gì.
 
Một loại quỷ biển thèm máu tươi?
 
Như để đáp lại, hai cặp mắt khổng lồ to bằng trái banh da nhắm ngay chỗ
 
anh chàng tiến tới. Cách James chừng sáu thước, đột nhiên nó dừng lại. Ôi
 
lạy Chúa, con bạch tuộc khổng lồ. Thứ quái vật trong tiền sử có thể lật úp
 
chiếc tàu giữa sóng nước. Với chiều dài hơn mười ăm thước, to như đầu máy
 
xe lửa, con thuỷ quái này thừa sức đánh nhau với lũ cá mập.
 
Thận trọng, anh chàng nhấc từng bước chân một, áp lưng vào hàng rào sắt.
 
Liếc nhìn qua hai bên, anh chàng chỉ cách mỏm đá nhô ra khoảng hai mươi
 
thước. Làm sao thoát khỏi con thuỷ quái? Chỉ cần nhúc nhích là nó chụp
 
liền. Đôi mắt mở to, tay nắm chặt con dao, anh chàng chờ đợi ...
 
Cặp mắt của nó vẫn ngó anh chàng trừng trừng, kiên nhẫn. Rồi đột nhiên,
 
một cái vòi của nó chộp vào chân của James. Đầu vòi áp chặt vào chân. Anh
 
chàng vẫn bất động. Tay nắm chặt vào hàng rào. Phải chờ thời cơ thích hợp
 
nhất. Không nên manh động.
 
Cái đầu vòi di chuyển dần lên. Nó đang thăm dò lớp cơ bắp cuồn cuộn đầy
 
vết thương của anh chàng rồi dừng lại ngay chỗ đầu gối sưng phồng, rỉ máu.
 
Có lẽ nó ướm thử từng mớ thịt của con mồi đang tuyệt vọng. Sau đó, cái tua
 
quấn quanh bắp đùi, Anh chàng quyết định: Phải đợi nó ngang tầm tay. Từng
 
giây trôi qua thật căng thẳng.
 
Giờ cái vòi mò tới ngang bờ hông hẹp. Chất sừng của cái tua chạm vào thật
 
rát. Phải chịu đựng thêm chút nữa. Đôi mắt anh chàng vẫn không rời khỏi
 
cặp mắt của con bạch tuộc. Ngay lập tức, cái tua thứ hai chĩa thẳng vào
 
mặt James. Xoay đầu thật nhanh, anh chàng tránh được cú nốc ao. Chỉ chậm
 
trễ vài giây, dám cái tua ấy bám cứng vào vai hay cánh tay. Lúc ấy là hết
 
đường chống cự. Căng thẳng cứ thế lại tiếp diễn.
 
Rồi cái tua đầu tiên lướt qua mạn sườn. Không bỏ lỡ cơ hội, James vung con
 
dao ra. Cú va chạm làm cánh tay tê rần. Bị thương, con bạch tuộc tung cái
 
vòi khác vào ngay bụng James.
 
Oahhhh ...
 
Cũng may, lớp cơ bụng săn cứng như thép nguội. Chớ gặp người khác, lòi
 
phèo, lủng ruột là cái chắc. Hàng rào sắt rung lên. Vũng nước chung quanh
 
nổi bọt. Chà, hình như nó bị đau, mất cảnh giác. Còn chờ gì nữa. Hơi khom
 
người lại ráng chịu đau, tay cầm dao của anh chàng vung ra ngay lớp trong
 
của cái tua.
 
Xoẹt ... Xoẹt ... Xoẹt ... Xoẹt ...
 
Anh chàng chẳng biết là bao nhiêu cái. Trúng rồi. Bị thương, con bạch tuộc
 
khổng lồ giờ nhô cái đầu ra khỏi mặt nước. Nó quậy vùng nước chung quanh
 
nổi sóng. Hàng chục cái tua bám chặt vào đùi, vào chân của James rồi rứt
 
từng mảnh vải của cái quần jean. Xương sống của anh chàng đang bị keo căng
 
ra. Nếu cứ tiếp tục kiểu này, James có thể bị gãy thành hai khúc.
 
Từng chút từng chút một, cặp mắt và cái miệng của con thuỷ quái tiến lại
 
gần. Không thể chần chờ. Phải chơi nó một vố mới được.
 
Cắn con dao giữa hai hàm răng, anh chàng chuyển ngọn lao sang tay phải rồi
 
đâm thẳng về phía trước. Tiếc thật, hụt mất rồi. Anh chàng thử thêm mấy
 
cái nữa. Lớp da nó trơn quá, lại không trúng.
 
Tập trung vào khoảng giữa cặp mắt đen to như trái banh, toàn bộ sức lực
 
dồn lên mũi lao, anh chàng vung thẳng ...
 
Ồ. Một vòi mực đen vọt ra và bắn vào mắt James. Chung quanh tối đen. Mình
 
bị mù rồi chăng? Miệng anh chàng nếm phải mùi mực tanh rình. Cái lưới sắt
 
rung lên từng hồi. Chuyện gì thế?
 
Mò mẫm trên lưới sắt, anh chàng nhón chân leo lên. Vài phút sau, hình như
 
nó có ánh sáng lấp lánh. Đưa tay quẹt ngang mặt, anh chàng thấy mình mẩy
 
đen thui, tanh ói. Còn vũng nước bên dưới cũng đen thẫm một khoảng hai
 
mươi thước.
 
À, con thuỷ quái bị thương ngay túi mực. Mà nó đâu rồi? Chả còn thấy bóng
 
dáng của nó đâu nữa. Mặc xác nó, mình phải thoát khỏi nơi này. Bám vào
 
hàng rào, anh chàng men về phía bờ đá. Toàn thân rã rời. Cánh tay, bắp
 
chân như sắp đứt ra từng đoạn. Nhiều lúc, anh chàng tưởng chừng như không
 
vượt được khoảng cách hai mưoi mét ấy. Ôi, lạy Chúa, cuối cùng rồi bàn tay
 
của James cũng chạm vào mõm đá gồ ghề. Ngã nguyên người ra, anh chàng nghỉ
 
lấy sức.
 
Mùi mực đen tanh ói xông thẳng vào mũi anh chàng. thật nhẹ nhàng, anh
 
chàng cởi chiếc quần jean ra treo nó vào hàng rào. Giờ anh chàng mới nhìn
 
kỷ lại thân thể của mình. Không biết bao nhiêu là vết bỏng ngang dọc chạy
 
dài trên làn da rám nắng, săn chắc. Cũng may, không đến nỗi nghiêm trọng.
 
Chút đỉnh thế này thì nhằm nhò gì. Rồi anh chàng lần xuống vũng nước bên
 
dưới, tắm gội, giặt cái quần jean. Còn cái áo rách tơi tả giữ nó lại để
 
làm gì.
 
Mười phút sau, anh chàng trồi lên và trèo lên mỏm đá. Từ phía xa xa, có
 
tiếng nổ của động cơ. Chắc là cái xe ủi đang làm việc. Mặc kệ, nước cứ
 
chảy ròng ròng, anh chàng bước dọc theo lối mòn, qua những tảng đá to.
 
Lúc ấy có lẽ đã 6 giờ sáng. Những tia nắng bắt đầu nhảy múa chung quanh.
 
Tiếng động cơ càng lúc càng lớn hơn. Rồi có tiếng chuyện trò vọng lại.
 
- Xong chưa mậy?
 
-Rồi.
 
Tiếp đến là tiếng tăng tốc của động cơ cách đó chừng vài thước. Bước thêm
 
vài bước nữa, anh chàng ngồi thụp xuống hòn đá ngay cua quẹo. Đầu nhô lên
 
nghe ngóng.
 
 
 
 

Share

Bài viết liên quan

Những khoảnh khắc quanh ta
  • Prev

Giêsu Asia chuyên chủ đề Giáo dục, Công Giáo : Truyện hay, Thơ hay, Tùy bút, Sách quý, Danh bạ Website, Nhạc Thánh ca, Phim đạo, Suy niệm Tin Mừng hàng ngày, ...

Bạn cần liên hệ với Giêsu Asia, hãy gửi email về : giesu.asia@gmail.com

Với mục đích đơn sơ, luôn cố gắng Tôn vinh, Phát huy tính giàu đẹp, trong sáng của ngôn ngữ Tiếng Việt, Văn hoá Việt Nam

Website Giesu.asia được phát triển theo hướng mở của Web 2.0 : Toàn bộ nội dung đăng trên Website và Diễn đàn được mọi người (tự chịu trách nhiệm) đóng góp với mục đích chia sẻ những cái hay, cái đẹp trong cuộc sống --> Nhằm nhận ra Chân Thiện Mỹ trong mỗi câu chuyện, mỗi bài viết, ... hoặc chỉ nhằm mục đích thư giãn sau những ngày làm việc mệt mỏi, ... Không mục đích Chính trị, Không mục đích chia rẽ mối đại đoàn kết Dân tộc, Không đi ngược lại luật Pháp của Việt Nam, Không đi ngược với thuần phong mỹ tục của người Việt Nam, Văn hoá Việt Nam.

Mặc dù nội dung đã được qua khâu kiểm duyệt khá kỹ càng nhưng không thể tránh khỏi những thiếu xót, nếu có bất kì ai phát hiện bài viết nào đi ngược lại với những mục đích trong sáng trên ---> Xin vui lòng liên hệ ngay với Ban Quản trị (BQT) để xử lý kịp thời ==> Luôn giữ gìn và phát triển Giesu.asia theo con đường mà Chúa Giêsu muốn và đã dạy, đồng thời luôn giữ gìn sự đơn sơ, trong sáng, giàu đẹp, ... của Tiếng Việt, của Văn hoá Việt Nam.

Nguyện xin Thiên Chúa tuôn đổ mọi hồng ân trên tất cả mọi người tham gia Website này để cùng nhau phát triển Giesu.asia theo hướng Chúa muốn nhằm mang lại những hoa trái tốt đẹp và bình an trong tâm hồn mỗi người ! Thay mặt BQT Xin chân thành cảm ơn tất cả mọi người.

Lưu ý :

Tất cả các Website với tên miền con của Giesu.asia (subDomain) được Giesu.asia phát triển với mục đích Phi lợi nhuận cho các Giáo xứ, Đoàn thể, ... trên toàn lãnh thổ Việt Nam --> Buộc tuân thủ nghiêm ngặt với những mục đích trong sáng đã nêu trên.

Bất cứ ai phát hiện ra Website nào vi phạm, xin vui lòng liên hệ với BQT để xử lý kịp thời ! Xin chân thành cảm ơn.

Template Settings
Select color sample for all parameters
Orange Dark_Green Crimson Green_Yellow Indigo Maroon Medium_Violet_Red tomato
Background Color
Text Color
Select menu
Google Font
Body Font-size
Body Font-family
Direction
Background Color
Scroll to top