Chào mừng bạn đến với Giesu.asia ! Ơn Chúa ở cùng bạn. Bạn hãy đăng ký làm THÀNH VIÊN và góp phần mình làm giàu đẹp, phong phú Giesu.asia mỗi ngày bạn nhé !

Đăng nhập để Post bài

Lưu ý khi Post bài :

01. Bạn hãy đăng ký Thành viên để Post bài thành công. Bài viết nên ghi rõ xuất xứ, nguồn, Tác giả, sưu tầm, ...

02. Tại trang chủ : hiện tại đã mở 4 mục để thành viên tự Post ! Sắp tới sẽ mở toàn bộ (sẽ có thông báo).

      Bài viết tại trang chủ sẽ được kiểm duyệt trong vòng 24h bởi Biên tập viên phụ trách từng chuyên mục !

03. Tại diễn đàn : Thành viên được phép Post tự do.

Giesu Asia

Liên hệ Giêsu Asia

Email:
Chủ đề:
Nội dung:
Con gà thường có mấy chân ?

Ai đang Trực tuyến

Đang có 3592 khách và no member đang online

Google Search

    

truyen-dai

Điệp viên 007 ( Tử chiến với gã NO ) - Chương 13 - 15

Điệp viên 007 ( Tử chiến với gã NO ) - Chương 13 - 15

Share

 

Chương 13
 
CHIẾC LỒNG SON
 
Không thể ngờ được! Trên hòn đảo đầy mùi phân chim lại có một căn phòng
 
tiếp tân thật hào nhoáng. Hệt như của một tập đoàn ăn nên làm ra ở những
 
toà nhà chọc trời tại New York.
 
Sàn nhà rộng khoảng sáu, bảy chục mét vuông trải đầy thảm đỏ màu rượu
 
chát. Tường quét vôi màu xám trang nhã. Những bức hình của đoàn múa ba lê
 
Degas treo dọc thành hàng. Còn những ngọn đèn chụp màu xanh thẫm mới kiêu
 
kỳ làm sao.
 
Về bên trái là một chiếc bàn gỗ cẩm, phủ lớp da xanh với cái máy bộ đàm
 
đắt tiền. Cạnh bên là hai chiếc ghế dựa kiểu cổ dành cho khách tới viếng.
 
Xuôi theo bức tường là hai chiếc ghế khác cùng với một cái bàn để đầy các
 
quyển tạp chí. Nằm chễm chệ trên hai cái bàn, những lọ cao đựng hoa dâm
 
bụt. Mùi hương của thuốc xịt phòng đắt tiền lẫn trong bầu không khí mát
 
mẻ, dễ chịu.
 
Mở cửa cho hai người là một ả người Hoa trung niên, mắt đeo kính kẹp mũi,
 
dáng điệu kiểu cách hệt như mấy mụ má mì. Còn ngồi sau mấy cái bàn viết là
 
hai ả, mắt đeo kính dày, mái tóc hớt cao, tay cầm bút lờn vờn trên xấp
 
giấy tờ. Đôi mắt nhỏ cố nhướng lên, cặp môi mỏng dính cong cớn trông có
 
nét gian giảo. Bù lại mấy ả có nước da sáng cùng với mớ trang phục trên
 
người toàn màu trắng.
 
Vừa thấy bóng dáng hai người, mụ trung niên đon đả đón chào. Điệu bộ xởi
 
lởi của mụ thấy phát tởm. Nếu tay không bị còng, dám James nghĩ là những
 
vị khách đến bữa tiệc trễ vì kẹt xe. Đúng là chủ nào tớ nấy.
 
- Ồ, xin lỗi quý khách. Chúng tôi không biết phải làm sao cho vừa lòng các
 
vị. Chúng tôi biết các vị từ trưa qua tới giờ chưa bỏ thứ gì vô bụng. Đúng
 
không? Nghe mà xót xa làm sao? Chắc là đói dữ lắm. Nào, mời quý vị đăng ký
 
vào hồ sơ với cô Hồng. Sau đó tôi sẽ sắp xếp phòng cho quý vị. Đường xa
 
thế kia, hẳn quý vị mệt mỏi lắm phải không?
 
Thật giả dối. Chả khác nào mấy mụ tú bà đón khách sộp. Honey ngơ ngác. Cô
 
nàng chẳng hiểu chút gì. James ngạc nhiên thật sự. Chúng nó muốn gì mà bày
 
vẻ lắm chuyện thế này?
 
Rồi mụ dẫn anh chàng và Honey đến hai con đeo kính ngồi ở bàn. Lính quýnh
 
mời hai người ngồi xuống ghế, mụ chạy lăng xăng chung quanh:
 
- Xin giới thiệu vói hai vị: đây là cô Huệ. Còn kia là cô Hồng. Cô ta chỉ
 
muốn hỏi các vị một vài câu thôi. Không mất nhiều thì giờ lắm đâu. Nào,
 
quý ông đây hút thuốc chứ? Thuốc đâu rồi kìa.
 
Mò mẫm trong ngăn tủ, mụ ấy ra một cái hộp da. Đặt nó lên bàn rồi mụ mở nó
 
ra. Dùng ngón tay khẳng khiu, mụ chỉ chỏ, dáng vẻ cuống quýt.
 
- Xin ngài cứ nhiên. Thuốc xịn đấy. Của Mỹ nè, Player và cả Thổ Nhĩ Kỳ
 
nữa.
 
Tay cầm cái hộp quẹt đắt tiền, điệu bộ mụ lóng ngóng chờ đợi. Xê dịch đôi
 
tay trong chiếc còng, anh chàng định nhón lấy một điếu.
 
Thấy thế, ả Huệ kêu lên, vẻ hốt hoảng:
 
- A Hồng, chìa khoá đâu nhanh lên! Tôi đã bảo nị nhiều lần rồi sao không
 
chịu nghe. Không được đối xử vô lễ với các bệnh nhân như thế.
 
Rồi giọng ả trở nên rất kịch:
 
- Chắc là tại mấy thằng ngu ngoài kia. Phải cho chúng một trận mới được.
 
Ả Hồng vội lục trong ngăn kéo, lấy ra một cái chìa khoá rồi trao cho ả
 
kia. Cuống quýt, ả Huệ nhỏm dậy bước tới mở khoá cho hai người.
 
- Cám ơn các cô – Anh chàng đáp lại xã giao.
 
Chúng muốn gì đây? Anh chàng nghĩ mãi không ra. Thôi mặc kệ. Cứ tuỳ cơ ứng
 
biến. Có thể cuộc chiến cân não đã bắt đầu từ giây phút này. Không còn cái
 
cảnh đánh đấm, bắn giết với mấy tên súc sinh ngoài kia?
 
Đưa tay lấy một điếu, anh chàng mồi nó rồi phà ra thật sảng khoái. Honey
 
có vẻ lo lắng. Mặt cô nàng nghệch ra, hai tay bám chặt lấy thành ghế. Anh
 
chàng mỉm cười cố trấn an cô ta.
 
Giơ tờ giấy in sẵn ra, ả Hồng đon đả:
 
- Nào, xin lỗi quý vị. Tôi xin mạn phép làm phiền quý vị chút xíu. Không
 
lâu đâu. Chẳng biết quý danh của ông là chi?
 
- Bryce, John Bryce.
 
- Xin lỗi, địa chỉ thường trú?
 
- Hiệp hội Sở Thú Hoàng gia, vườn Regent, London, Anh quốc.
 
- Nghề nghiệp?
 
- Nhà nghiên cứu chim.
 
- Ồ, xin lỗi, ông nói chậm chút xíu. Tôi ghi không kịp - Rồi ả nói tiếp:
 
- Mục đích của chuyến đi này?
 
- Dĩ nhiên là tìm hiểu về các loại chim. Tôi còn là đại diện cho Hiệp hội
 
Audubon ở New York. Họ thuê mướn một phần đảo này.
 
Ả Hồng ghi lại toàn bộ những lời anh chàng vừa nói. Với câu cuối cùng, ả
 
bỏ trong ngoặc đơn. Sau đó, ả nhoẻn miệng cười, vẻ tò mò.
 
- Còn đây có phải là quý phu nhân của ông? Bà ta cũng quan tâm tới lũ chim
 
sao?
 
- Tất nhiên rồi.
 
- Bà ta tên gì?
 
- Honeychile.
 
- Chà, một cái tên thật hay. Chúng tôi có thể liên hệ với thân nhân của
 
ông theo địa chỉ nào?
 
Chẳng chần chừ, anh chàng nói ngay địa chỉ của ông M, một ông chú với chức
 
vụ giám đốc điều hành của Công ty Xuất nhập khẩu Universal, vườn Regent,
 
London.
 
Viết xong, nheo nheo cặp mắt hí, ả Hồng ngước lên:
 
- Cám ơn ông rất nhiều, ông John à. Chúc quý vị vui vẻ.
 
- Không có gì.
 
Thấy anh chàng đứng lên, Honey cũng làm theo. Rồi ả Huệ chạy lúp xúp phía
 
trước, bước tới cánh cửa sau. Chợt nhớ điều gì, ả quay lại hỏi:
 
A Hồng, tôi quên mất số phòng rồi. Có phải là mấy phòng đặc biệt?
 
- Vâng. Phòng 14, 15.
 
Mở cửa ra, ả đon đả mời:
 
- Nào xin quý vị theo tôi. Cảm phiền đường có hơi xa một chút.
 
Chả thèm đáp lại, anh chàng nắm tay Honey bước theo ả dọc hành lang dài
 
chừng trăm thước. Đến trước một cánh cửa ở cuối hành lang, ả bấm chuông.
 
Một ả người Hoa khác trong bộ xường xám màu Tim điểm hoa trắng bước ra mở
 
cửa. Nhoẻn miệng cười, ả cúi đầu chào.
 
Ả Huệ lên giọng đàn chị, la hét ỏm tỏi:
 
- Này a Mây. Đây là ông bà John. Họ rất mệt mỏi. Cô dẫn họ đến phòng rồi
 
chuẩn bị bữa điểm tâm, giường ngủ.
 
Quay sang James, ả đổi giọng:
 
- Cô này tên Mây. Có gì cần, ông cứ gọi cô ta. Mấy bệnh nhân đều rất thích
 
Mây.
 
Anh chàng lấy làm ngạc nhiên. Bệnh nhân? Bệnh nhân nào? Ả dùng từ này hai
 
lần với mục đích gì?
 
- Chào cô Mây
 
Miệng vẫn cười, ả Mây đưa tay mời:
 
- Xin quý vị theo tôi.
 
Nhìn quanh, anh chàng thấy hai bên đều có hành lang. Quẹo phải đi dọc hành
 
lang đến trước căn phòng số 14, ả Mây mở cửa bước vào.
 
Ồ, một căn phòng đôi thiết kế theo kiểu khách sạn ở Miami với tường quét
 
vôi xanh thẫm, thảm trải kín nửa nền nhà bằng gỗ cẩm, bàn ghế, giường tủ
 
bằng tre mây đánh vẹc ni bóng loáng. Bên cạnh phòng thay đồ dành cho quý
 
ông là một nhà tắm bài trí rất diêm dúa. Quái, căn phòng xa hoa, sang
 
trọng thế này lại không có một cái cửa sổ? Cánh cửa phòng bên trong lại
 
không có tay nắm?
 
Nhìn sang Honey, anh chàng cố trấn an:
 
- Ổn phải không, em yêu?
 
Khẽ gật đầu,cô nàng vân vê tà váy.
 
Rồi có tiếng gõ nhẹ lên cánh cửa. Một cô ả vóc dáng giống ả Mây bước vào,
 
mang bữa điểm tâm. Khi ả dở các miếng vải che kín các dĩa thức ăn, mùi cà
 
phê và thịt hun khói bốc ra ngào ngạt. Rồi ả Mây và Huệ bước tới cửa.
 
Quay lại nhìn anh chàng, ả Huệ lên tiếng dặn dò:
 
- Nào chúc ông bà vui vẻ. Nếu cần gì cứ bấm chuông cạnh giường. Quần áo
 
sắp xếp sẵn trong tủ. Ngài No muốn tối nay dùng bữa chiều với ông bà. Ông
 
bà có dặn dó thêm gì không?
 
- Không – James đáp lại ngay.
 
Đói bụng muốn chết mà nghe ả này lải nhải bực cả mình. Khi hai ả cút ra
 
khỏi phòng, anh chàng nhìn sang Honey. Chà, cô nàng đang mắc cỡ. Mà mắc cỡ
 
chuyện gì? Chả hiểu. Đôi mắt cô nàng cứ nhìn xuống sàn. mấy ngón chân cứ
 
miết lên tấm thảm. Trông bộ dạng cô nàng với bộ váy nhàu nát, dơ dáy bất
 
giác James cảm thấy tức cười. Mà mình có hơn gì cô nàng đâu? Áo sơ mi xanh
 
bẩn thỉu, quần jean đầy bụi đất, đôi giày bết cả mảng bùn. Thật lố bịch.
 
Sự việc diễn ra quá đột ngột. chẳng biết đâu mà lường. Mặc xác. Tới đâu
 
tính tới đó.
 
Bước tới cầm đôi tay lạnh ngắt cua Honey, giọng anh chàng từ tốn:
 
- Đừng suy nghĩ nhiều. Chuyện đến nước này, không thể khác hơn. Bây giờ
 
chúng ta ăn sáng hay tắm rửa trước đây?
 
Cô nàng mỉm cười, vẻ ngần ngại. Đôi mắt xanh thẫm nhìn anh chàng dò hỏi:
 
- Theo ông, chuyện gì sẽ xảy ra? Đây có phải là cái bẫy?
 
- Muốn gì cũng phải tỉnh táo mới đối phó được. Nào, tắm rửa trước hay dùng
 
điểm tâm?
 
- Có lẽ tôi phải thay đồ. Nhưng ông chỉ tôi cách dùng mấy thứ này.
 
- Không có gì khó lắm đâu. Trong khi cô tắm rửa, tôi dùng bữa trước.
 
Bước tới mấy cái tủ, anh chàng lấy ra một bộ quần áo.
 
- Cô cứ mặc đại bộ nào cũng được. Tôi vào nhà tắm pha nước.
 
Chà, vào đến phòng tắm mới thấy thật xa xỉ. Không thiếu một thứ gì: từ xà
 
bông, bàn chải đánh răng, dao cạo điện, lược, dầu thơm dành cho nam nữ,
 
thuốc nhức đầu ... Tất cả còn mới nguyên, chưa ai đụng vào. Càng lúc càng
 
không hiểu tên No muốn gì?
 
Pha nước trong bồn cho vừa ấm rồi anh chàng định bước ra. Bỗng có hai cánh
 
tay ôm chầm lấy cổ của anh chàng. Cả thân hình Honey bám chặt vào James.
 
Không thể ngờ nổi, đôi môi của cô nàng hôn thật nồng nhiệt. Người anh
 
chàng căng thẳng, rạo rực... Mà không! Điên khùng hay sao mà nghĩ đến
 
chuyện ái ân trong giờ phút này? Phải thật bình tỉnh mới mong thoát được
 
vòng vây của tên No. Gái dẹp đối với James nào có thiếu gì. Nhẹ dạ giây
 
phút có thể ân hận suốt đời. Nhưng phản ứng thẳng thừng quá, cô nàng dám
 
bị tưng lên là hỏng hết mọi chuyện. Mà cũng không trách được Honey. Cô đơn
 
trong căn phòng kiêu kỳ, lãng mạn với anh chàng đẹp trai hơn mấy siêu sao
 
màn bạc, thử hỏi ai không động lòng? Đành phải chìu cô ta một tí.
 
Hôn trả lại miễn cưỡng rồi James lui bước ra sau một chút.
 
- Nào cô em. Tắm nhanh lên. Nếu không, nước sẽ nguội mất. Chúng ta còn
 
nhiều thì giờ mà. Đúng không?
 
Hơi thở cô nàng cứ dồn dập. Ánh mắt khao khát. Đôi môi hé mở, mời gọi. Lạy
 
Chúa, muốn nói mà chẳng thốt nên lời. Chả lẽ mình nói thẳng với anh chàng
 
bảnh trai?
 
Thấy cô nàng còn chần chờ, James giục tiếp:
 
- Nào, nước nguội đấy! Nhanh lên, Nếu không tôi ăn luôn phần của cô à.
 
Dễ gì cô nàng chịu thua. Bước vào bồn xong, Honey nũng nịu:
 
- Ông phải chà lưng cho tôi. Tôi không biết tắm thế nào.
 
Làm bộ nghiêm, giọng anh chàng cương quyết:
 
- Thôi nào cô em. Nhanh lên. Đừng có câu rê. Chúng ta không có nhiều thời
 
gian nữa đâu.
 
Tôi đói muốn xỉu đây này.
 
Nói xong, James bước ngay ra ngoài, đóng cửa lại. Trở vào hai căn phòng
 
ngủ, anh chàng lục soát chung quanh. Chả có gì đặc biệt ngoài cái đồng hồ
 
chỉ 8 giờ 30. Một dọc các chuông điện nằm cạnh bên giường với các dòng
 
chữ: Phục vụ, Làm tóc, Làm móng tay, Dọn phòng. Ngay trên trền có cây quạt
 
nhỏ xoay vòng vòng.
 
Thử lao người vào bức tường, chà, ê ẩm cả vai mà chẳng ăn thua gì. Vâng,
 
một cái nhà tù không hơn không kém. Một nhà tù đặc biệt. Tên No muồn gì?
 
Có đúng nó là bác sĩ? Bác sĩ tâm thần? Hay chính nó bị tâm thần? Cố truy
 
sát mình rồi nhốt vào căn phòng xa hoa, phù phiếm này?
 
Nghĩ mãi không ra, anh chàng đành ngồi xuống dùng bữa điểm tâm. Chà thức
 
ăn thật tuyệt. Thoáng một chút,anh chàng đã dùng xong.
 
Từ trong phòng tắm tiếng huýt sáo bài Marion vọng ra. Xem chừng cô nàng
 
vui vẻ lắm. Nỗi sợ hãi dường như trôi theo dòng nước bẩn.
 
Mười phút sau, cô nàng bước ra. Giả vờ như không nhìn thấy, James dán mắt
 
xuống ly cà phê.
 
Cười thật to, cô nàng bắt đầu lãi nhãi:
 
- Đô con, đẹp trai thế mà nhát như thỏ đế. Chúa ơi, anh ta sợ một cô gái
 
đấy.
 
Rồi có tiếng lục đồ sột soạt trong tủ. Dường như còn ấm ức, cô nàng tiếp
 
tục mè nheo:
 
- Không thể hiểu nỗi. Anh ta sợ cái quái gì chứ? Thử vật nhau, chưa chắc
 
anh ta thắng nỗi mình. Bắp tay nổi cuồn cuộn, bờ ngực vung lên như đá tảng
 
thế kia mà sợ mình. Quái thật đấy. Chả lẽ anh ta muốn là con bướm bay vờn
 
chung quanh mình chọc tức?
 
- Thôi nào Honey. Thay đồ nhanh lên rồi dùng điễm tâm. Tôi buồn ngủ lắm
 
rồi.
 
Như chạm phải nọc, cô nàng gào lên:
 
- Ông muốn chúng ta vào giường ngủ phải không? Tôi đợi mãi không chịu nổi
 
nửa rồi.
 
Hét cho đã xong, cô nàng ngồi xuống đối diện với James. Vẻ ấm ức còn hiện
 
trên nét mặt.
 
- Nói ông đừng có giận nghe. Ông là người cổ hủ hẹp hòi. Hay ông chê tôi
 
xấu xí không xứng? Tại sao hồi nãy ông giới thiệu tôi là bà xã? Vợ chồng
 
thì phải ra vợ chồng chứ.
 
Chà, cô nàng bị tưng thiệt rồi. Không biết làm sao để cô ta hiểu đây?
 
Nghiêm giọng, anh chàng đáp lại:
 
- Thôi nào, giận dỗi làm cô mất đẹp đấy. Dùng bữa đi. Tôi phải tắm rửa một
 
tí. Mình mẩy dơ dáy quá. Tôi xin hứa chúng ta sẽ có những giây phút thật
 
lãng mạn, tình tứ. Nhưng không phải bây giờ. Cô hiểu không?
 
Chẳng đợi cô nàng trả lời, anh chàng bước vào nhà tắm. Vừa cạo mặt xong,
 
James tắm liền. Dòng nước mát thật khoan khoái. Chà, cơn buồn ngủ từ đâu
 
kéo tới. Quái, vừa tắm vừa ngủ gục? Đến nỗi đánh răng cũng không muốn nổi?
 
Chả lẽ trong cà phê hay nước dứa có thuốc ngủ? Chắc là vậy rồi.
 
Đầu óc anh chàng cứ lâng lâng. Cố hết sức để khỏi nằm lăn ra nhà tắm, anh
 
chàng loạng choạng đẩy cửa bước ra. Cảm giác như bay bổng, James quên cả
 
mặc đồ. Cô nàng đã dùng xong bữa rồi vào giường ngủ.
 
Anh chàng bước vào phòng thấy chiếc áo kimono rơi ngay dưới sàn. Honey nằm
 
trên giường ngủ vùi. Đưa tay lấy tấm mền, anh chàng đắp vội qua mình cô
 
ta. Ráng hết sức chống chọi với cơn mê ngủ, James tắt ngọn đèn rồi lê từng
 
bước về phòng mình.
 
Mãi một lúc sau, anh chàng cũng leo lên được. Giơ tay ra định tắt đèn ngủ,
 
nhưng quơ hoài không với tới được. Mò mẫm một hồi, trợt tay,anh chàng làm
 
nó rơi xuống đất.
 
Xoảng ...
 
Bóng của nó vỡ toang. Mặc kệ. Đất bây giờ có nứt ra dưới chân cũng phải
 
chịu thôi. Chưa tới một giây, James nhắm nghiền đôi mắt. Lúc ấy đã 9 giờ
 
30.
 
Nửa tiếng sau, có tiếng cửa mở nhè nhẹ. Từ ngoài, một bóng dáng thật cao,
 
gầy gò bước vào.
 
Khoanh hai tay trước ngực, đứng ngay bậc cửa, gã nghe ngóng với vẻ mặt
 
thoả mãn. Vài phút sau, gã bước vào trong đến bên chiếc giường. Dường như
 
gã rành cách bố trí của căn phòng lắm. Dù tối thui, gã chả cần mò mẫm.
 
Cúi người xuống, gã lắng nghe hơi thở của cô gái. Một lúc sau, gã thò tay
 
vào ngực lấy ra cây đèn pin. Tách một cái, dòng ánh sáng rọi thẳng về
 
gương mặt Honey. Nhìn qua ngắm lại vài phút, gã kéo tấm mền ra khỏi người
 
cô nàng . Mà ngộ thật. Kéo cái mền không phải là bàn tay người. Chỉ là một
 
cặp nhíp bằng thép gắn vào cái chuôi kim loại thò ra từ tay áo. Gã đứng
 
nhìn khá lâu trên thân thể không một mảnh vải của cô nàng. Ngực gã cứ phập
 
phồng khi từng đường nét hài hoà, cân đối trên cơ thể Honey hiện ra dước
 
ánh đèn. Mãi một lúc sau, đôi nhíp thò ra kéo tấm mền phũ trở lại.
 
Tắt ngọn đèn, gã đi qua phòng của James. Gã chăm chú nhìn từng đường nét
 
rắn rỏi trên gương mặt đẹp trai của anh chàng. Chà, gương mặt thật bình
 
thản, vô tư, không một nét sợ hãi.
 
Rồi gã lắng nghe nhịp tim đập trên động mạch cổ, Thầm đếm chúng. Vài phút
 
kế tiếp, gã thò cái kẹp kéo lấy tấm mền. Áp sát tai, gã theo dõi nhịp tim.
 
Rồi dưới ánh đèn pin, thân hình cường tráng, lực lưỡng của James hiện ra
 
rõ mồm một. Gã đo các cơ bắp nổi cuồn cuộn ở cánh tay, bắp đùi. Chả biết
 
để làm gì?
 
Gã đứng đấy thật lâu vừa ngắm, vừa suy nghĩ. Đưa cái nhíp sờ nắn lớp múi
 
bụng săn chắc, nổi u, gã gật gật đầu, hài lòng. Mười phút sau có lẽ, gã
 
cúi xuống vạch bàn tay của anh chàng. Mân mê, gã chú ý đường sinh đạo,
 
định mệnh. Chừng như thoả mãn, gã thò cái nhíp kéo cái mền kéo trở lại.
 
Rồi gã cứ đứng tần ngần bên cạnh. Vẻ mặt gã đăm chiêu mãi một lúc trước
 
khi bước nhẹ ra khỏi phòng.
 
Click ...
 
Cánh cửa khép thật khẽ.
 
 
Chương 14
 
HÃY ĐẾN PHÒNG CỦA TÔI
 
Thật lâu sau đó, chiếc đồng hồ trong căn phòng mát lạnh giữa ngay lòng núi
 
báo 4 giờ 30.
 
Bên ngoài, đảo Crab Key đang chuyển mình sang một ngày mới. Khí trời thật
 
oi ả. Mùi hôi thúi bốc lên nực nồng.
 
Ngay mũi cực Đông của đảo, từng bầy chim lượn qua đảo lại. Nào là lũ bồ
 
nông, diệc, chim mõ cứng, hồng hạc, chim mõ cứng tiếp tục xây tổ hoặc bắt
 
cá trong vùng nước tối thui ở mặt hồ. Mấy tháng qua chúng có được yên thân
 
đâu. Vài ba bữa có con quái thú xuất hiện, đốt tổ của chúng vừa xây. Hoảng
 
loạn, lớp tìm chổ di trú, lớp bỏ mạng. Giờ chỉ còn le que mấy cặp vợ chồng
 
nhà chim.
 
Còn một góc kia của đảo, đám phân chim khô lại ngã màu trắng. Rồi từng
 
ngày một, lũ chim cốc chả tiếp chất thải ra. Bên dưới, hàng trăm công nhân
 
da đen, nam nữ có đủ đang chuẩn bị cho một ca làm việc cật lực. Mùi phân
 
chim cùng với mùi khí amoniắc trên đầm lầy hắt lên thật khủng khiếp. Chưa
 
hết, gió nóng rát thổi tới đưa thứ mùi ghê tởm ấy lan ra khắp đảo. Nhưng
 
đám công nhân cứ tỉnh bơ. Chừng như mũi bọn chúng bị nghẹt hay sao. Chả
 
thấy tên nào lên tiếng phàn nàn.
 
Chiếc xe tải cuối cùng đã vượt dốc theo sườn núi xuống mấy cái máy nghiền,
 
gạn phân. Hàng đống bao tải chứa đầy phân chất trên xe xốc qua xốc lại khi
 
nó băng qua đoạn đường gập ghềnh. Rồi ngày mai đây, chính nó chở những bao
 
tải thành phẩm xuống cảng cho chuyến tàu đến hàng tháng. Phân trở thành
 
tiền, lương thực, trang sức, quần áo. Cuộc sống cứ thế tiếp diễn.
 
Nằm sâu trong lòng núi, cách xa cuộc sống bên ngoài khắc nghiệt đầy mồ
 
hôi, bụi bặm, phân chim, trên chiếc giường thoải mái, James vươn vai tỉnh
 
giấc. Ngoài chút dư âm hơi nặng đầu, anh chàng cảm thấy thật khoẻ khoắn,
 
thư giãn. Ánh sáng trong căn phòng của Honey hắt sang. Hình như cô nàng
 
đang làm gì đấy.
 
bỏ chân xuống giường, cố tránh đống miểng chai nằm vương vãi, anh chàng đi
 
về phía tủ quần áo, lấy ra một bộ kimônô. Xỏ nó vào người rồi anh chàng đi
 
tới cánh cửa. Honey đang thử một bộ kimônô màu xanh da trời trước cái
 
gương to. Trên giường một đống quần áo nằm bừa bãi. Chiếc áo thật hợp với
 
màu da óng vàng của cô nàng. James buột miệng khen:
 
- Trông đẹp đấy.
 
Quay đầu sang nhìn thấy anh chàng, Honey mỉm cười:
 
- Hoá ra là ông. Tôi cứ tưởng ông không thức dậy nữa chứ. Ban nảy, tôi cứ
 
vào xem chừng, thấy ông ngủ mê quá. Tôi định 5 giờ mới đánh thức. Bây giờ
 
đã 4 giờ 30.
 
Bụng tôi xẹp lép. Không còn miếng gì trong đó. Chúng ta có thể gọi thứ gì
 
để ăn không?
 
- Tại sao lại không?
 
Bước đến bên giường, anh chàng nhấn vào cái chuông mang dòng chử Phục vụ.
 
Rồi nhấn tiếp hai cái chuông kế bên.
 
Hình như lúc hai người mê man ngủ, có ai đó vào phòng thu dọn bữa điểm tâm
 
rồi đặt một khay nước uống trên bàn. Có đủ mọi thứ từ rượu, nước trái cây
 
và nước lọc. Nằm giữa hàng chai là hai bảng thực đơn với các món ăn kiểu
 
Pháp và cá Jamaica.
 
Vài phút sau, ả Mây xuất hiện cùng với hai ả người Hoa khác. Anh chàng gọi
 
bánh mì bơ, trà cho Honey rồi nhờ ả cho người làm móng tay, đầu tóc cho cô
 
ta.
 
Vừa thấy bóng anh chàng, ả Mây hỏi có muốn dùng gì cho bữa tối?
 
Chẳng chần chừ, James gọi món trứng cá, thịt cừu nướng, thịt thăn, rau
 
trộn cho anh ta và gà chiên theo kiểu Anh, dưa, kem vani với sôcôla cho
 
Honey.
 
Trước khi quay gót đi, ả Mây còn nói thêm:
 
- Ngài No hẹn với ông bà vào lúc 7 giờ 45. Như thế có tiện không?
 
- Không thành vấn đề. Lúc đó, tôi sẽ gọi.
 
Chà, Honey đang túi bụi với mấy ả làm móng tay, làm đầu. Vẻ mặt cô nàng
 
trông hể hả lắm. Nhìn thấy James, cô nàng nhe răng cười.
 
Khó chịu, anh chàng càu nhàu:
 
- Bảo họ làm vừa phải thôi. Nếu không, người ta tưởng cô là con khỉ đột
 
đấy.
 
Nói xong, anh chàng bước tới bàn để mấy chai rượu. Rót một ly đầy Bourbon
 
với sô đa, anh chàng trở về phòng mình. Vừa nhâm nhi, James vừa suy nghĩ.
 
Lấy cái gì làm vũ khí? Tính toán mãi mà không ra, anh chàng ngồi thừ ra
 
đấy, mắt cừ nhìn đồng hồ.
 
Mãi một lúc sau, có tiếng gõ cửa. Khoác thêm chiếc kimônô màu đen bên
 
ngoài, anh chàng cùng Honey im lăng bước ra cửa. Ả Mây đang đợi sẵn rồi cả
 
ba người đi dọc theo hành lang vắng vẻ. Đến trước thang máy có hai ả khác
 
đứng chờ ở cửa, ả Mây dừng lại.
 
Khi bước vào bên trong, anh chàng thấy đó là loại thang máy đời mới của
 
hảng Eaygood Otis. Chà, ngục tù ở đây toàn trang bị những thứ đắt tiền, xa
 
xỉ. Tên No này muốn gì? Mình không biết phải đối phó với hoàn cảnh này như
 
thế nào. Ép người sát vào anh chàng, Honey thì thầm:
 
- Xin lổi James. Ông không giận tôi chứ? Đôi lúc tôi hơi bị tưng lên.
 
Mỉm cười, anh chàng đáp lại:
 
- Có gì đâu. Tôi chỉ giận chính mình không làm gì được. Mà này, trước mặt
 
tên No phải tỏ ra hết sức tự nhiên. Nó có thể là một tên điên khùng.
 
- Tôi sẽ cố gắng.
 
Mãi một lúc sau, thang máy dừng lại. Anh chàng không biết mình đi được một
 
khoảng đường bao xa.
 
Trước mặt hai người là một căn phòng vắng vẻ, dài khoảng hai chục thước,
 
ba phía chất đầy sách cao tới trần. Hình như bức tường phía sau làm bằng
 
loại kính xanh thẫm, dầy. Có lẽ đây là phòng làm việc kết hợp với thư
 
viện. Về một góc có cái bàn to trên để đầy tạp chí và báo. Xen lẫn vào đấy
 
là những chiếc ghế cao bọc da đỏ. Những chùm sáng nhẹ phát ra từ mấy chiếc
 
đèn kiểu dáng cầu kỳ hắt từng đốm trên sàn trải thảm xanh đen.
 
Ngay chỗ bức tường kính có cái tủ búp phê đựng đầy rượu, ly tách và vài
 
cái bàn với hàng ghế xếp quanh.
 
Tò mò, anh chàng bước tới xem. Một con cá to theo sau bầy cá nhỏ óng ánh
 
bạc qua màu nước xanh thẫm. Vài phút sau, chúng mất dạng. Chả lẽ đây là
 
cái hồ cá?
 
Nhìn lên, anh chàng thấy gần sát trần, những đợt sóng nhỏ gợn lăn tăn. Rồi
 
những tia sáng xám đen ẩn hiện trong đấy. Không phải là hồ cá. Chính bức
 
tường kiếng này ngăn căn phòng với phần nước dưới đại dương. Thật không
 
ngờ. Tên No quả có ý nghĩ rất độc đáo. Một công trình kiến trúc tốn nhiều
 
tiền của công sức. Lớp kính này dày bao nhiêu mới chống lại áp lực nước?
 
Ai thiết kế cho nó? Phải mất thời gian bao lâu mới hoàn thành? Quan trọng
 
hơn cả, nó tốn bao nhiêu tiền?
 
Chừng như đáp lại thắc mắc của anh chàng, một giọng nói vang lên:
 
- Một triệu đô.
 
Chà, thứ giọng Mỹ mang sắc thái của dân miền núi. Quay đầu lại, anh chàng
 
nhìn thấy tên No bước qua cửa đằng sau cái bàn.
 
Nó vẫn đứng đó, nhếch mép nhìn hai người.
 
- Tôi biết ông đang nghĩ về chi phí của nó, đúng không?
 
- Vâng.
 
Rồi nó lướt về phía hai người. Vâng. lướt đi. Không phải là bước. Đầu gối
 
nó không động đậy cái áo kimônô một chút nào. Mà hình như nó không mang
 
giày. Chà, chiều cao và dáng vẻ ốm nhách của nó làm anh chàng ấn tượng. Ít
 
nhất tên No cũng cao hơn James tấc rưỡi.
 
Cái mặt dài ngoằn với nước da vàng sẫm như mặt ngựa. Chả biết tên No bao
 
nhiêu tuổi. Trên cái đầu hói láng bóng, cái trán nhô ra, không một vết
 
nhăn. Hai xương gò má nhô cao càng làm cặp mắt xếch không chút lông mi
 
trông quái dị. Cánh mũi nhỏ, mỏng gần cái miệng lúc nào cũng nhếch mép
 
trên cái cằm lẹm. Toàn bộ gương mặt nó toát lên vẻ độc ác và hách dịch.
 
Bước tới trước hai người ba bước rồi nó dừng lại. Khi chuyển động, tay áo
 
tên No phất phơ để lộ ra hai cặp nhíp ở vị trí của hai bàn tay.
 
Thoáng trông, Honey giật mình kinh hãi. Miệng cô nàng há hốc, giọng lí
 
nhí:
 
- Thật là xúi quẩy.
 
Chả thèm để ý, tên No bắt đầu lên tiếng:
 
- Ông bà đang thưởng thức hồ cá của tôi. Nhiều người thích thú vật hay
 
chim chóc. Nhưng tôi lại có hứng thú với cá. Các loại cá. Tôi nghĩ ông bà
 
cũng có chút ấn tượng. Thật không ngờ.
 
So với hành vi ác độc, giọng nói của tên No thật hoà nhã, từ tốn.
 
- Vâng. Rất ấn tượng. Tôi không bao giờ quên căn phòng này – Anh chàng đáp
 
lại.
 
Đột nhiên giọng nói có vẻ miệt thị:
 
Dĩ nhiên là không. Chúng ta có nhiều để nói với nhau. Nào, hai người ngồi
 
xuống đi. Thuốc hút lở bên cạnh ghế. Ông bà muốn uống gì?
 
Rồi tên No ngồi xuống trên cái ghế cao đối diện với anh chàng. Honey ngồi
 
giữa hai gã đàn ông nhưng hơi lùi ra sau một chút. Hình như có ai đó
 
chuyển động sau lưng mình.
 
Anh chàng vội quay đầu nhìn lại. Một tên dáng người thấp, thân hình nở
 
nang như võ sĩ quyền Anh mang khay rượu bước đến.
 
Với quần tây đen và áo vét trắng, trông cái mặt bành với đôi mắt dài thật
 
ngô ngố.
 
- Đây là tên vệ sĩ của tôi. Võ nghệ hay bắn súng hắn đều rất lão luyện.
 
Chả có gì ngạc nhiên khi hắn đột ngột xuất hiện. Tôi lúc nào cũng mang sẵn
 
một máy bộ đàm trong người. Nào, cô gái dùng gì?
 
Khi James nhìn sang, đôi mắt cô nàng mở to rồi miệng đáp lí nhí:
 
- Cho xin một chai coca cola.
 
Anh chàng cảm thấy yên bụng. Ít ra, Honey cũng kềm chế được, không lộ vẻ
 
sợ hãi. Giọng bình thản, anh chàng nhìn tên No:
 
- Tôi muốn dùng một ly Martini với vài lát chanh. Chỉ lắc, đừng khuấy.
 
Miệng nó lại nhếch mép:
 
- Tôi thấy ông cũng là một tay khá đấy. Nếu thích gì tôi sẽ chiều. Tánh
 
tôi thường là vậy. Khi ông thất bại một việc gì đó nghĩa là ông không đủ
 
tham vọng. Tôi vẫn thường tâm đắc một câu nói: Hãy đưa cho tôi một điểm
 
tựa, tôi sẽ nâng bổng cả quả đất này lên. Vâng, không phải là nâng quả đất
 
mà là chinh phục cả thế giới.
 
Cặp môi mỏng cứ thế nhóp nhép:
 
- Đó chỉ là chuyện phiếm. Nào chúng ta vào đề. À quên, Sam-sam bưng ly
 
Martini tới cho hắn ta, chai Coca cho cô gái. Bây giờ là 8 giờ 10. Chúng
 
tôi sẽ dùng bữa vào lúc 9 giờ đúng. Rõ chưa?
 
Chồm người ra trước, gã nhìn anh chàng trân trân. Không một tiếng động. Vẻ
 
im lặng bao trùm lấy căn phòng. Vài phút sau, gã lên tiếng:
 
- Nào ông James Bond, nhân viên của Cục Phản gián. Chúng ta làm cuộc trao
 
đổi nhé. Tôi sẽ kể hết mọi bí mật cảu tôi cho ông nghe trước. Sau đó đến
 
lượt ông. Chịu không?
 
Đôi mắt gã đột nhiên tối sầm lại:
 
- Nhưng nên nhớ một điều, không được giấu giếm!
 
Rồi tên No giơ cái nhíp chỉ vào từng con mắt của anh chàng.
 
Nếu có chút giấu giếm, cặp nhíp này sẽ biết làm gì.
 
 
Chương 15
 
CUỘC ĐỜI CỦA TÊN NO
 
Vừa hớp ngụm Martini, anh chàng vừa đắn đo suy tính. Chả thể nào bịp bợm
 
nó. Nó nghiên cứu rất kỹ tài liệu về mình. Thôi kệ. Muốn ra sao thì ra.
 
Chỉ lo cho Honey. Không biết cô nàng đối đáp như thế nào? Đến nước này,
 
chả cần phải úp mở nữa.
 
Mỉm cười, anh chàng đáp lại:
 
- Tôi biết ông có mối quan hệ đặc biệt ở phủ Thống đốc. Ả Taro là tay chân
 
của ông, đúng không? Nói thật nghe, dù ông có tài năng hơn những người
 
khác, có vài ý nghĩ ngông cuồng nhưng ông vẫn là con người bằng da bằng
 
thịt. Nên nhớ giùm cho một điều, tôi không phải là đám công nhân đào phân.
 
Càng không phải là đám tạp chủng tay sai của ông.
 
- Rất thẳng thắn. Tôi thích cách nói chuyện của ông. Tôi sẽ kể cho ông
 
nghe chuyện đời của một nhân vật lừng danh trên thế giới có một không hai.
 
Tôi chưa từng làm điều này trước đó. Tôi biết chắc ông nghe xong sẽ phục
 
lăn sát đất và giữ kín mọi chuyện về bên kia thế giới. Cô gái này cũng
 
vậy.
 
Quái, sao những tên tội phạm đều có máu hoang tưởng. Có phải máu hoang
 
tưởng làm nó trở thành tội phạm. Nó có biết thế nào là thánh nhân? Tên No
 
là tên sát nhân. Điều này không còn nghi ngờ gì nửa. Nhưng nó không phải
 
là tên giết người bình thường. Chính sự lệch lạc tâm thần khiến nó nghĩ ra
 
nhiều điều quái dị. Thật nực cười. Không thể kéo cô nàng vào cuộc.
 
- Cô gái này không có quan hệ gì với tôi. Tình cờ, chúng tôi gặp nhau trên
 
bãi biển. cô ta là một người dân Jamaica ở cảng Morgan. Đám quân của ông
 
bắn nát xuồng cô ấy. Không còn cách trở về, cô ta đành đi theo tôi. Tốt
 
hơn hết, ông cho cô ta trở về. Tôi nghĩ cô ta không có gì để nói.
 
Đột nhiên, Honey hét lên:
 
- Không, tôi sẽ nói. Tôi sẽ kể tất cả. Tôi không đi đâu hết. Tôi ở lại với
 
ông.
 
Chúa ơi, cô nàng bị tưng thiệt rồi sao? Hay là cô nàng mê mình quá rồi trở
 
nên lú lẫn.
 
Giọng tên No vẫn điềm tĩnh:
 
- Không cần bàn cãi. Ông thừa biết không một kẻ nào đến đảo có thể còn
 
mạng trở về. Đó là quy luật.
 
Vẻ mặt tên No vẫn tỉnh bơ, không chút xúc động, giận dữ.
 
Nhún vai, anh chàng nhìn sang Honey.
 
- Thế thì chúng ta cùng chung số phận rồi. Đúng không? Đành lắng nghe câu
 
chuyện điên khùng, dở hơi này vậy.
 
Cô nàng mỉm cười đáp trả. Chà, phụ nữ mà dính vào chuyện tình cảm thì
 
phiền phức như thế đấy. Chán bỏ xừ! Mà cũng ngộ, nghe mấy câu thế mà tên
 
No không chút phản ứng.
 
Ra chiều tâm đắc, nó lép nhép cái miệng:
 
- Đúng thế ông James à. Dở hơi, điên cuồng, lập dị. Từ ngữ thật chính xác.
 
Những con người vĩ đại đều như vậy. Thiên tài luôn có một mục đích tối
 
thượng. Bằng mọi giá họ phải đạt được nó. Ông có biết cứu cánh của tôi là
 
gì không? Quyền lực. Tôi khao khát quyền lực. Tôi muốn sở hữu nó.Tôi muốn
 
thống trị nó ...
 
Một kẻ tâm thần hoang tưởng đúng nghĩa. Chính sự điên loạn khiến nó xây
 
dựng hòn đảo này như một lãnh địa. Một nhà tù cỡ lớn với vô số những nô lệ
 
là giấc mơ chiếm hữu quyền lực. Không lẽ khuyết tật về thân xác đã ức chế
 
nó tạo ra những hành vi quái dị?
 
Rồi cái giọng đều đều cứ thế phun tiếp những câu dở hơi:
 
- Vâng, tôi là đứa con trai duy nhất của một giáo sỉ người Đức. Mẹ tôi
 
xuất thân từ một gia đình danh giá người Hoa. Thế nhưng gia đình bên ngoại
 
tôi cấm đoán mối tình vụng trộm này. Đạo đức phong kiến đã coi tôi như kết
 
qủa của tội lỗi. Thế là tôi trở thành gánh nặng. Dì tôi phải cưu mang tôi.
 
Không có cha mẹ, thiếu sự chăm sóc của gia đình, tôi như một giọt máu thừa
 
thải.
 
Tôi phải bôn ba khắp nơi tìm kế sinh nhai. Số phận đưa đẩy tôi gia nhập
 
vào các băng hội hoạt động phi pháp. Tôi làm đủ mọi thứ từ đâm thuê, chém.
 
mướn, giết người, phóng hoả đòi tiện chuộc. Tôi muốn làm tất cả để phỉ nhổ
 
vào người cha đểu cáng, giả dối, dám làm nhưng không dám nhận. Làm riết
 
đâm ra ghiền. Tôi chẳng sợ máu me, xác chết. Tôi yêu địa ngục, sự tàn bạo,
 
huỷ diệt. Thời gian dần trôi qua, họ huấn luyện cho tôi kỹ thuật giết
 
người. Đám bang hội đánh giá tôi rất cao. Họ cho là tôi có năn khiếu bẩm
 
sinh trong thế giới tội phạm. Rồi tôi bắt đầu buôn lậu vào Hoa Kỳ.
 
Đến New York với lá thư tiến cử của đám bang hội ở Đại Lục, tôi liền được
 
một tay trùm hội Tam hoàng tại Mỹ, Hip Sings thu nhận và giao cho tôi giữ
 
một số tiền lên đến hàng triệu đô la. Lúc ấy, tôi chỉ có ba mươi tuổi.
 
Thấy tiền ai mà không ham, đúng không? Tôi thèm món tiền này. Nói thật cho
 
ông biết nghe, tất cả những tay tỷ phú đều xuất thân là những tên đạo tặc.
 
Không buôn lậu cũng giết người cướp của. Làm ăn chắc mót làm gì mà mau
 
giàu.
 
Vào những năm cuối của thập kỷ hai mươi, giữa các đám bang hội ở New York
 
xảy ra cuộc chiến đẫm máu. Lý do đơn giản tranh ăn, thế thôi. Bang hội của
 
chúng tôi, Hip Sings và đám On Lee Ongs choảng nhau một trận long trời lở
 
đất. Chỉ trong một tuần, cả hai bên thiệt mạng mấy trăm người. Nhà cửa,
 
tài sản đều bị đốt thành tro bụi. Một thời kỳ đẫm máu của đám xã hội đen
 
gốc Hoa tai Mỹ. Nhưng tôi lại lấy làm thích thú. Lâu lắm không giết người,
 
phóng hoả, chân tay tôi cảm thấy ngứa ngáy.
 
Rồi đám cớm bắt đầu váo cuộc. Chính quyền huy động toàn bộ cảnh sát ở New
 
York. Tổng hành dinh của cả hai băng nhóm bị dàn quét. Đám đầu đảng bị bắt
 
bỏ tù. Nhờ một nguồn tin mật, tôi thoát được trận càn.
 
Vâng, chỉ vài tiếng trước đó, tôi chôm hết số vàng trị giá hàng triệu đô
 
đem giấu ở khu Harlem. Nghe ngóng động tịnh xem chừng yên ổn, tôi mới ra
 
mặt. Mà cũng ngu thật. Đáng lẽ tôi phải cao bay xa chạy khỏi nước Mỹ mới
 
đúng chứ. Từ trong tù ở Sing Sing, tên đầu đảng ra lệnh cho đám tay chân
 
truy lùng tôi.
 
Mấy tháng sau, chúng chộp được tôi. Rồi chúng đánh dập, tra khảo tôi khai
 
ra cất giấu số vàng ở đâu. Tôi một mực cắn răng chịu đựng, không thừa
 
nhận. Cả đêm ấy như rơi xuống địa ngục. Mình mẩy tôi mềm rục như trái
 
chuối chín. Chừng không khai thác được, chúng chặt hai bàn tay của tôi như
 
thầm báo tôi là tên trộm cắp. Mà vô lý thật. Lấy đi tài sản của bọn trộm
 
cướp sao gọi là ăn cắp? Chưa hết, chúng bắn vào tim tôi mấy phát rồi bỏ
 
đi. Nhưng chúng đã lầm. Cơ thể tôi khác hẳn người thường. Trái tim không
 
nằm bên trái. Thiên tài là thế đấy. Hoàn toàn khác hẳn lẽ tự nhiên. Đúng
 
không ông bạn. Có lẽ vậy tôi cảm thấy mình cao cả, vĩ đại quá. chỉ vài
 
tháng sau trong bệnh viện làm phẩu thuật, tôi vẫn sống. Rồi tôi lên kế
 
hoạch tẩu thoát với số vàng khổng lồ ấy. Dùng nó làm gì? Giữ nó bằng cách
 
nào?
 
Tên No đột nhiên ngừng lại. Đôi mắt gã nhắm nghiền. Chừng như ký ức xa xưa
 
đang chiếm trọn tâm hồn gã.
 
James nhủ thầm: Mình có nên thừa cơ hội này ra tay hay không? Đập bể cái
 
ly làm vũ khí? Nhưng dù có giết chết nó, liệu mình và Honey có thoát khỏi
 
hòn đảo ngục tù này?
 
- Cuối cũng, tôi cũng có được quyết định chính xác. Sau khi rời bệnh viện,
 
tôi đến gặp Silberstein, một tay buôn tem ở New York, mua của hắn một bao
 
thư đầy những con tem quý hiếm trên thế giới. Phải mất nhiều tuần mới làm
 
xong chuyện này. Tôi chẳng màng chúng là những con tem gì. Ở New York,
 
London, Paris hay Zurich cũng mặc. Tôi chỉ muốn số vàng di chuyển. Thế là
 
toàn bộ số vàng được đầu tư hết vào những con tem. Hình như tối ý thức
 
được chiến tranh thế giới sẽ nổ ra. Tất cả số tem này trở nên rất hữu
 
dụng. Mọi người đều cần nó.
 
Trong lúc ấy tôi bắt đầu thay đổi hình dạng: tẩy sạch hết chân tóc, làm
 
mỏng cánh mũi, cặp môi, làm miệng rộng ra. Không thể làm vóc người nhỏ
 
lại, tôi đành phải tạo ra chiều cao ấn tượng. Chẳng hạn như mang giày cao
 
lên. Sau đó tôi vào bệnh viện làm phẩu thuật kéo dài xương sống. Vâng, lúc
 
ấy tôi hoàn toàn khác hẳn.
 
Rồi tôi đổi tên thành Julius No. Julius là tên của cha tôi, còn No chính
 
là sự phản kháng của tôi chống lại giáo điều chủ nghĩa, lý thuyết rỗng
 
tếch, thói đạo đức giả của cha tôi.
 
Vứt cặp mắt kính đi, tôi dùng kính sát tròng loại mới nhất. Chẳng bao lâu
 
sau, tôi đến Milwaukee đăng ký vào phân khoa y khoa. Từ đấy, tôi giam mình
 
trong thế giới chữ nghĩa, giảng đường, phòng thí nghiệm, thư viện. Đột
 
nhiên tôi cảm thấy có hứng thú với việc nghiên cứu cơ thể và tư duy của
 
con người. Tôi muốn khám phá ra khuyết điểm về thể chất từ những nguy hiểm
 
và khó khăn trong cuộc sống đời thường. Nói khác đi, tôi muốn làm chủ bản
 
thân mình và làm chủ bản thân người khác. Tôi khát khao quyền lực, thứ
 
quyền lực thống trị thế giới, thay đổi con người, chinh phục tự nhiên. Tôi
 
hất cổ mọi lý thuyết suông. Tôi ngưỡng mộ tư duy khoa học.
 
Nghe nhàm cả lỗ tai, James rót thêm ly rượu khác. Mặc cảm thấp hèn đã làm
 
tên No điên loạn. Rồi chính điên loạn làm nó cảm thấy ưu việt hơn những
 
người khác. Thiên tài xưa nay không nói nhiều vế mình. Còn những kẻ phô
 
trương khoác lác bằng những lời hoa mỹ làm gì có chút tài năng nào. Nếu có
 
chăng là một thế giới giả tạo điên loạn, hoang tưởng cứ ám ảnh lấy tâm trí
 
chúng. Kết cuộc là gì? Một con số không to tướng. Một thành rì xây trên
 
cát biển. Chỉ đợt sóng to là đủ sức nhào cả giấc mơ chinh phục thế giới.
 
Tên No đang ngồi đây không là ngoại lệ.
 
Nhìn sang Honey, anh chàng thấy cô nàng có vẻ đăm chiêu. Anh chàng đang
 
suy ngẫm về lời nói của tên No? Hay chỉ là những ước mơ đời thường của một
 
phụ nữ?
 
Rồi miệng gã nhép tiếp:
 
- Sau khi hoàn tất chương trình học ở Milwaukee, tôi bắt đầu đi khắp thế
 
giới. Tự giới thiệu mình là một bác sĩ tôi biết người ta sẽ kính trọng.
 
Thế là tôi đi tìm nơi đặt sào huyệt cho riêng mình. Muốn tránh xa được
 
cuộc chiến tranh đang diễn ra gần kề, nó phải là một hòn đảo. Vâng, một
 
hồn đảo mang chủ quyền tư nhân. Quan trọng hơn nó phải có tiềm năng phát
 
triển công nghiệp. Thế là tôi quyết định mua Crab Key. Tôi đã tồn tại trên
 
hòn đảo này hơn mười bốn năm. Ôi, những năm tháng yên bình và mặc sức làm
 
giàu. Không có một kẻ thù đeo bám. Phân chim biến thành vàng. Ý tưởng vĩ
 
đại ấy trở thành hiện thực. Tôi ngụp lặn trong đống vàng Trời ban tặng cho
 
riêng một mình tôi. Quá đã. Chả còn những tháng ngày đi làm xã hội đen,
 
đâm thuê chém mướn. Giờ tôi trở thành một tên tài phiệt của nền công
 
nghiệp sản xuất phân.
 
Nhu cầu càng lúc càng tăng lên. Nhiều lúc tôi không thể thoả mãn nỗi thị
 
trường. Và nuôi lũ chim đâu có hao tốn gì. Cá có sẵn dưới đại dương. Chúng
 
cần chỉ có chổ yên tĩnh là tha hồ phịt ra từng bãi “vàng”. Rồi “vàng” chất
 
đống thành ngọn núi cao. Tha hồ mà hưởng thụ. Thế là cứ việc đào, đào
 
mãi... còn giá công nhân ấy à, chả việc gì phải bân tâm. Mấy cái thằng da
 
đen đi làm mía kiếm được 10 Shilling một tuần. Tôi tăng tiền gấp đôi. Thế
 
là hốt được hàng trăm tên.
 
Bỏ lên đào rối chạy đâu cho thoát. Thu lại mấy khoản tiền dịch vụ, kể như
 
bọn chúng cứ nai lưng làm ra công suốt đời. Nếu không biết bóc lột sức lao
 
động của bọn công nhân làm thuê, có thằng tài phiệt nào mà phất lên nỗi.
 
Ai cũng chửi bóc lột. Vâng, bóc lột là tệ hại, xấu xa. Nhưng thử hỏi, có
 
tên nào bước ra kinh doanh mà không bóc lột kẻ khác? Nói thật nghe, từ ngữ
 
hoa mĩ dùng để mị dân. Không bóc lột kiểu này cũng bóc lột kiểu khác. Nếu
 
quả có một xã hội không bóc lột đúng nghĩa thế không còn là thế gian.
 
Không có những kẻ phất lên thật nhanh. Không có người công nhân làm thuê.
 
Điều quan trọng là phải có mấy thằng cai thật hung dữ. Nhã cho chúng ít
 
quyền lợi, nhồi sọ chúng chút xíu là đám mặt rô này đám bán đứng cả ông
 
bà, tổ tiên, cha mẹ. Đồng loại mà nghĩa lí gì? Mười bốn năm qua, giấc mơ
 
làm giàu trở thành hiện thực. Nhưng sóng gió từ đâu nỗi lên. Chỉ tại giống
 
chim cò chết tiệt của lũ Audubon. Chúng thừa tiền quá nên dự định xây một
 
khách sạn ngay trên khu bảo tồn. Chúng còn tính mời cả thế giới đến đây
 
chiêm ngưỡng nữa. Cả tương lai tôi sẽ ra sao?
 
Tính tới tính lui, tôi gửi thư trả lời với lời đề nghị mua lại khu bảo
 
tồn. Nhưng mấy com mụ già từ chối thẳng thừng. Tôi đành ra tay trước. Tiên
 
hạ thủ vị cường, tiên tổ nhà tôi có dạy thế. Thế là tôi bỏ công sức ra
 
nghiên cứu thói quen của chúng. Thật không ngờ. Con người chính là kẻ thù
 
nguy hiểm nhất của các loài chim. Mà đám cò hồng này rất nhát. Có chút
 
động tịnh là chúng dông mất tiêu. Đắc chí, tôi đặt mua một chiếc xe lội
 
bùn, thứ phương tiện thường được dùng cho các mỏ dầu, có thể chạy trên bất
 
kỳ địa hình nào. Đem nó về, tôi cải tiến chút đỉnh. Thêm cái màn khạc lửa
 
vừa xua đuổi lũ chim, dự tính đều thành công mỹ mãn.
 
Đám cò chết hàng ngàn con bên cạnh một cái xác của tên bảo vệ. Còn một tên
 
trốn thoát tới Jamaica, người đầy thương tích. Một ngày sau hắn cũng chầu
 
tiên tổ. Nhưng cái bọn Audubon đâu có chịu để yên. Chúng yêu cầu lục soát.
 
Được, tôi có đủ cách đối phó.
 
Khi chiếc máy bay vừa đáp xuống cầu không vận, một chiếc xe tải từ đâu
 
xuất hiện, lạc tay lái tông nát máy bay. Mọi dấu tích sau đó được xoá
 
sạch. Tôi lịnh cho đám tay chân bỏ ba cái xác chết không kịp ngáp vào quan
 
tài, tẩm liệm chu đáo. Rồi tôi đánh điện thông báo tin buồn.
 
Đúng như dự đoán, bọn Audubon yêu cầu khám xét lần nữa. Một chiếc tàu tuần
 
dương xuất hiện. Với lời lẽ nhã nhặn, tôi đồng ý cho viện thuyền trưởng
 
lên đảo. Thánh thần còn đoán không ra chứ nói gì tên thuyền trưởng gà mờ
 
này. Chả còn một dấu tích. Chỉ còn lại một đống hoang tàn dổ nát. Dẻo
 
miệng một chút, tôi thừa sức thuyết phục y. Có thể sống quá lâu trên đảo,
 
thiếu gái, thiếu giải trí, đám bảo vệ hoá cuồng. Một tên trong cơn hưng
 
phấn, đốt cả lán trại ra tro. Còn vụ chiếc máy bay ấy à? Quá dễ. Nóng lòng
 
đáp xuống, mà địa hình lại gồ ghề, tay phi công trợt tay lái đâm váo vách
 
đá. Nhìn mấy cái quan tài được tẩm liệm công phu, tên thuyền trưởng đâm ra
 
mủi lòng, nghi ngờ sao được. Thế là họ dông mất. Đâu lại vào đấy. Những gì
 
thuộc về Xeda, phải trở về với Xeda.
 
Tên No ngừng lại một chút rồi cố ý tằng hắng cho ra vẻ quan trọng. Đảo cặp
 
mắt nhìn hai người, nó tiếp tục nổ văng nước miếng:
 
- Nói thật nghe, nhiều lúc tôi còn phục lăn trí tuệ của chính mình. Trí
 
tuệ hay gian xảo chỉ là vấn đề từ ngữ. Quan trọng là kết quả, đúng không
 
nào? Hòn đảo này cuối dùng vẫn là nơi bất khả xâm phạm. Tôi có đủ trò chơi
 
đối phó với bất cứ ai cố tình tò mò, xâm nhập đảo. Rồi đám Audubon phải
 
chấp nhận lờ đề nghị của tôi. Chúng chả thể làm khác được.
 
Mặt nó hể hả lắm, nước miếng văng thành bãi trước bàn.
 
- Thế còn Strangsway và Trueblood? Ông đã làm gì họ? - James thừa cơ hội
 
khai thác.
 
- Hai cái thây ôm nhau dưới đáy hồ Mona. Ba tên tay chân của tôi đủ sức hạ
 
gục họ. Tôi có cả một hệ thống đặc tình trên khắp Jamaica. Tên Strangsway
 
đánh mùi được, tính xỏ mũi vào. Đời nào tôi lại để yên. Tôi cho người
 
nghiên cứu quy luật đi lại của hắn. Thế là ba tên ra tay thật gọn. Tôi
 
biết thế nào Cục Phản gián Anh cũng gởi người tới đây. Tôi liền chuẩn bị
 
mọi thứ. Từ con rết độc, giỏ trái cây, vụ đụng xe. Ấy, số của ông vẫn còn
 
may. Nhưng không ngờ, khi chiếc xuồng đến gần đảo, ra đa của tôi đã phát
 
hiện ngay lập tức. Giờ các người như cá nằm trong rọ. Một tên cháy thành
 
than. Hai kẻ còn lại sắp nếm mùi đau khổ. Hahahaaaa ...
 
James mỉm cười:
 
- Ông đã lầm. Chúng tôi đến đảo trên hai chiếc xuồng. Ra đa chỉ phát hiện
 
thấy chiếc của cô gái này. Cô ta chẳng ăn nhập gì với tôi.
 
- Điều này không thành vấn đề. Tôi đang cần một cô gái da trắng. Nào,
 
chuyện gì cần biết, ông đã rõ cả rồi. Đúng không? Nhớ lại lời hứa ban nãy
 
chứ, ông điệp viên 007?
 
Đầu anh chàng đang căng ra. Tấn công nó bằng cách nào đây? Hăm doạ nó ư?
 
Viễn vông. Một tên găng tơ thứ thiệt dễ gì biết run sợ. Không tấc sắt
 
trong tay, làm thế nào hạ gục nó ngay trong hang ổ của nó? Mình thử nắn
 
gân nó một chút xem sao?
 
- Thế là ông đã lầm rồi đấy, ngài bất khả chiến bại No à. Tôi đã viết sẵn
 
một báo cáo có đầy đủ chi tiết về vụ con rết độc, giỏ trái cây, tai nạn
 
xảy ra với chiếc xe Sunbeam, ả Chung, ả Taro. Nếu tôi không trở về, ba
 
ngày sau người của tôi sẽ gởi báo cáo về London. Ông có chạy trời cũng
 
không khỏi nắng.
 
James ngừng lại một tí, quan sát. Mặt tên No tối sầm. Cặp môi run run. Đôi
 
mắt gian xảo ngó trân trân. Động mạch cổ nhảy lia lịa. Ồ, một tên găng tơ
 
giết người không gớm tay cũng biết lo sợ?
 
Nghiêng người về phía trước, mặt James tỉnh bơ:
 
- Tôi có một đề nghị. Ông cứ suy tính lại cho thật kỹ. Nếu ông để cho
 
chúng tôi trở về Jamaica, ông có thể thu xếp hành lý, tài sản dông đi.
 
Chúng tôi sẽ không làm khó dễ.
 
Mặt nó trắng bệch. Môi mấp máy nhưng không nói nên lời.
 
Ngồi thẳng người lại, anh chàng nói tiếp:
 
Nghe có ổn không?
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 

Share

Bài viết liên quan

Những khoảnh khắc quanh ta
  • Prev

Giêsu Asia chuyên chủ đề Giáo dục, Công Giáo : Truyện hay, Thơ hay, Tùy bút, Sách quý, Danh bạ Website, Nhạc Thánh ca, Phim đạo, Suy niệm Tin Mừng hàng ngày, ...

Bạn cần liên hệ với Giêsu Asia, hãy gửi email về : giesu.asia@gmail.com

Với mục đích đơn sơ, luôn cố gắng Tôn vinh, Phát huy tính giàu đẹp, trong sáng của ngôn ngữ Tiếng Việt, Văn hoá Việt Nam

Website Giesu.asia được phát triển theo hướng mở của Web 2.0 : Toàn bộ nội dung đăng trên Website và Diễn đàn được mọi người (tự chịu trách nhiệm) đóng góp với mục đích chia sẻ những cái hay, cái đẹp trong cuộc sống --> Nhằm nhận ra Chân Thiện Mỹ trong mỗi câu chuyện, mỗi bài viết, ... hoặc chỉ nhằm mục đích thư giãn sau những ngày làm việc mệt mỏi, ... Không mục đích Chính trị, Không mục đích chia rẽ mối đại đoàn kết Dân tộc, Không đi ngược lại luật Pháp của Việt Nam, Không đi ngược với thuần phong mỹ tục của người Việt Nam, Văn hoá Việt Nam.

Mặc dù nội dung đã được qua khâu kiểm duyệt khá kỹ càng nhưng không thể tránh khỏi những thiếu xót, nếu có bất kì ai phát hiện bài viết nào đi ngược lại với những mục đích trong sáng trên ---> Xin vui lòng liên hệ ngay với Ban Quản trị (BQT) để xử lý kịp thời ==> Luôn giữ gìn và phát triển Giesu.asia theo con đường mà Chúa Giêsu muốn và đã dạy, đồng thời luôn giữ gìn sự đơn sơ, trong sáng, giàu đẹp, ... của Tiếng Việt, của Văn hoá Việt Nam.

Nguyện xin Thiên Chúa tuôn đổ mọi hồng ân trên tất cả mọi người tham gia Website này để cùng nhau phát triển Giesu.asia theo hướng Chúa muốn nhằm mang lại những hoa trái tốt đẹp và bình an trong tâm hồn mỗi người ! Thay mặt BQT Xin chân thành cảm ơn tất cả mọi người.

Lưu ý :

Tất cả các Website với tên miền con của Giesu.asia (subDomain) được Giesu.asia phát triển với mục đích Phi lợi nhuận cho các Giáo xứ, Đoàn thể, ... trên toàn lãnh thổ Việt Nam --> Buộc tuân thủ nghiêm ngặt với những mục đích trong sáng đã nêu trên.

Bất cứ ai phát hiện ra Website nào vi phạm, xin vui lòng liên hệ với BQT để xử lý kịp thời ! Xin chân thành cảm ơn.

Template Settings
Select color sample for all parameters
Orange Dark_Green Crimson Green_Yellow Indigo Maroon Medium_Violet_Red tomato
Background Color
Text Color
Select menu
Google Font
Body Font-size
Body Font-family
Direction
Background Color
Scroll to top