Chào mừng bạn đến với Giesu.asia ! Ơn Chúa ở cùng bạn. Bạn hãy đăng ký làm THÀNH VIÊN và góp phần mình làm giàu đẹp, phong phú Giesu.asia mỗi ngày bạn nhé !

Đăng nhập để Post bài

Lưu ý khi Post bài :

01. Bạn hãy đăng ký Thành viên để Post bài thành công. Bài viết nên ghi rõ xuất xứ, nguồn, Tác giả, sưu tầm, ...

02. Tại trang chủ : hiện tại đã mở 4 mục để thành viên tự Post ! Sắp tới sẽ mở toàn bộ (sẽ có thông báo).

      Bài viết tại trang chủ sẽ được kiểm duyệt trong vòng 24h bởi Biên tập viên phụ trách từng chuyên mục !

03. Tại diễn đàn : Thành viên được phép Post tự do.

Giesu Asia

Liên hệ Giêsu Asia

Email:
Chủ đề:
Nội dung:
Con gà thường có mấy chân ?

Ai đang Trực tuyến

Đang có 433 khách và 1 member đang online

Google Search

    

tho-tinh

XUÂN NHƯ Ý

Hoàng Lan

Share

 

____XUÂN NHƯ Ý_____

Mừng đời đẹp ý mãi bình an
Mừng chúc ân thiêng nguyện chảy tràn
Mừng lộc muôn nhà hưng thịnh phủ
Mừng tài vạn ngõ phúc lành chan
Mừng trao nghĩa thắm cùng sơn hải
Mừng giữ tình thâm khắp dặm ngàn
Mừng khúc duyên hồng giai ngẫu vẹn
Mừng vòng nạn kiếp sẽ nhòa tan

Hoàng Lan; 14.12.2015.

Bài xướng:____CHÚC____

Tác giả: Khánh Mỹ Trần

CHÚC đến muôn nhà phước hạnh an
CHÚC xuân tài lộc sẽ lan tràn
CHÚC anh sức khỏe thêm đầy dẫy
CHÚC chị ân tình mãi chứa chan
CHÚC mộng vương nồng đan gió biển
CHÚC duyên trải ngọt phủ mây ngàn
CHÚC cho cuộc sống hoài tươi đẹp
CHÚC mọi đau buồn được xóa tan .
KMT – 14.12.2015

Bài họa:_____XUÂN_____

Tác giả: Mai Quynh

XUÂN đến cho đời vạn bình an
XUÂN mang hạnh phúc lộc xuân tràn
XUÂN trao khát vọng cho tuổi trẻ
XUÂN hòa nhịp thở mộng chứa chan
XUÂN thắm điểm tô hoa khoe sắc
XUÂN từ phố thị đến mây ngàn
XUÂN mang tình cảm vương thương nhớ
XUÂN vui đoàn tụ chẳng lìa tan
MAI QUỲNH (Bóng thời gian)

Bài họa:_____MƠ_____

Tác giả: Tuyen Nguyen

Mơ kiếp làm người được vạn an ,
Mơ cho phúc hạnh mãi lan tràn .
Mơ nghe đất nước giàu hưng phủ ,
Mơ thấy sông hồ đủ nghĩa chan .
Mơ bước ngọt ngào lời thệ hải ,
Mơ dòng lưu luyến ngót mây ngàn .
Mơ đầy ấm lạnh tình huynh muội ,
Mơ chốn lòng chung chẳng úa tan !!!!!!

TT Tuỳen (30-12-2015 )

Cảm tác:____CHÚC TẾT____

Tác giả: Nguyễn Thị Tuyết

Xuân về rộn rã cả làng phây.
Cung chúc thân giao sức khỏe đầy.
Năm mới làm ăn tăng lộc phát.
Tiền vào như nước vàng cả cây.
Chúc cô má đỏ thắm hây hây.
Chúc anh dai dẻo đảm đường cày.
Nhà nhà quây quần vui đón tết.
Xuân về rộn rã cả làng phây.
Chúc cả nhà vạn sự như ý.
31_12_2015

Bài họa:____VUI XUÂN MỚI!____

Tác giả: Nguyen Hoangthanh

VUI mừng nguyện chúc cả trời an
VUI quá vì xuân rộn rã tràn
VUI những thôn làng đang đổi mới
VUI từng phố thị đã khang trang
VUI anh với chị đường thăng tiến
VUI mẹ cùng cha khỏe ngút ngàn
VUI đất giao hoà không súng nổ
VUI về thế giới khổ rời tan!
NHT 31/12/2016

Bài họa:_____MỪNG XUÂN_____

Tác giả: Do Ngo

Mừng đón Xuân về chúc vạn an.
Mừng vui hạnh phúc chảy tuôn tràn.
Mừng vàng chất ngất tình bao phủ.
Mừng bạc đong đầy nghĩa chứa chan.
Mừng chị công danh dường đại hải.
Mừng anh sự nghiệp sánh non ngàn.
Mừng bằng hữu kết thân tròn vẹn.
Mừng mọi gia đình chẳng vỡ tan.
January 01,2016,00:11

TÔI KHÔNG ĐÁNG LÀM MỘT CON NGƯỜI.

Mấy tiếng "con hoang" như một vết chém sâu hoắm vào tâm hồn non nớt của tôi. Không biết từ bao giờ, trong tôi chỉ còn lại sự căm ghét người mẹ tật nguyền của mình...

Tôi cầm túi đồ ăn ném mạnh vào giỏ rác, nói như hét: "Đã nói má đừng có lên nữa, sao không chịu nghe vậy? Tiền nè, má về đi". Mẹ tôi run rẩy bước tới cạnh thùng rác: "Thôi, con không ăn thì má đem về... Tại má nhớ con quá thì lên thăm chớ má đâu có cần tiền. Mai mốt con về thì hết con nước rồi, má sợ không có cá ngon như vầy nữa...".

Tôi dịu giọng: "Sao má không chịu nhớ? Lâu rồi con đâu có thích ăn cá linh? Cá gì mà xương không...". Mẹ tôi mở giỏ lấy ra túm bông điên điển: "Vậy má để lại cái này cho con nghen? Nước rút rồi nên bông cũng ít. Hôm qua má phải đi hái cả buổi mới được nhiêu đây". Tôi thấy chạnh lòng nên gật đầu: "Má cứ để đó cho con. Thôi, má về đi, con phải đi làm đây".

Tôi đứng nhìn theo mẹ bước thấp, bước cao khuất dần nơi đầu hẻm. Tôi để mẹ đi một mình vì không muốn người trong hẻm biết tôi có một người mẹ tật nguyền...

"Cô Tư què", "bà Tư què"... là những tiếng mà tôi nghe người ta gọi từ khi tôi nhận biết sự bất thường của đôi chân mẹ. Lớn lên một chút, tôi biết mẹ tôi bị tật cả hai chân từ lúc mới lọt lòng. Bà ngoại mất khi mẹ tôi mới 16 tuổi. Sống một mình giữa đồng nước mênh mông, một đêm mưa nọ, mẹ đã bị một gã đàn ông cùng xóm cưỡng hiếp. Kết quả là tôi có mặt trên cõi đời này với bao nhiêu điều tiếng xấu xa.

Thế nhưng với mẹ thì ngược lại. Bà xem đó là món quà vô giá mà tạo hóa đã ban cho mình. "Má nói thật đi, ai là cha con?". Không phải chỉ một lần, tôi hỏi mẹ câu đó. Nhưng lần nào cũng vậy, mẹ chỉ lặng im. Có lần tôi làm dữ thì mẹ nói: "Con biết thì cũng đâu có lợi ích gì mà còn làm cho gia đình người ta xào xáo. Thật lòng, má phải mang ơn người ta chớ thân má như vầy, ai mà thèm...".

Tôi lớn lên như một cái cây non thiếu ánh sáng. Sau lưng tôi, người ta xầm xì: "Đồ con hoang". Rồi đến những đứa bạn học cùng lớp cũng trêu chọc: "Đồ không cha". Mấy tiếng "con hoang" như một vết chém sâu hoắm vào tâm hồn non nớt của tôi. Không biết từ bao giờ, trong tôi chỉ còn lại sự căm ghét người mẹ tật nguyền của mình. Trong mắt tôi, mẹ là một kẻ tội đồ vì đã sinh ra một đứa con mà không cho nó biết cha nó là ai...

Lên lớp 10, tôi ra thị xã học. Suốt những năm học cấp 3, tôi chỉ về nhà dịp hè và Tết dù từ nhà ra thị xã chỉ mất 30 phút đi xe máy. Thằng Kiên con bác Ba Bảo ở cạnh nhà có nhiệm vụ "tiếp tế" cho tôi mỗi tuần. Có lần nó bảo: "Ê, sao mày không về thăm má mày? Tao thấy tội nghiệp má mày lắm. Hôm trước hình như bả bị bịnh đó".

Tôi có hơi băn khoăn nhưng rồi lại quên ngay. "Mày về nói với má tao là nhớ mua thuốc uống, lúc này tao bận học lắm nên không về được". Thằng Kiên bĩu môi: "Mày đúng là con bất hiếu".

Học hết lớp 12, tôi quyết định lên Sài Gòn. "Lên trên đó dễ kiếm tiền lắm"- chị Thu con bác chủ nhà tôi ở trọ bảo. Chị làm đầu bếp trong một nhà hàng lớn ở Sài Gòn, lương mỗi tháng cả chục triệu. Chị hứa sẽ đỡ đầu nếu tôi muốn lên trên ấy.

Mẹ tôi đã khóc cả đêm khi biết ý định này. "Con lên trên đó làm sao má đi thăm?"- mẹ tôi sụt sịt. Tôi nạt: "Ai cần má thăm? Má cứ ở nhà, con làm có tiền sẽ gởi về nuôi má".

Vậy là tôi đi. 4 năm qua, tôi về thăm nhà đúng 1 lần. Mẹ tôi nhờ thằng Kiên dò la tin tức. Biết chỗ tôi làm, nó gọi điện thoại trách: "Mày đúng là con bất hiếu. Nếu tao không gọi, chắc mày cũng im luôn. Má mày lo tới bịnh luôn đó". Tôi bực vì cái tiếng "bất hiếu" của nó nên nạt: "Mày còn nói cái giọng đó nữa thì đừng có gọi điện cho tao nghe chưa". Nói rồi tôi cúp máy.

Tôi không chỉ là một đứa con bất hiếu mà thậm chí, tôi cũng không đáng làm một con người...

Có lẽ nó tức lắm nên dẫn mẹ tôi lên tận Sài Gòn tìm tôi. Dĩ nhiên là nó bị tôi chửi vuốt mặt không kịp. Mẹ tôi cũng bị vạ lây: "Còn má nữa, ai biểu má lên đây?". Thật sự thì đâu có ai biểu mà chỉ có tấm lòng, tình yêu của một người mẹ đã thúc giục mẹ tôi lặn lội đi tìm con. "Tại con không về nên má nhớ..."- mẹ tôi rưng rưng. Thấy vậy, tôi cũng không nỡ rầy la: "Thôi được, má muốn lên thì cứ lên; nhưng con nói trước là con không có về dưới nữa đâu".

Từ đó, cứ vài tháng, mẹ tôi lại lặn lội từ Châu Đốc lên Sài Gòn thăm con. Thỉnh thoảng thằng Kiên rảnh thì lại đi cùng với mẹ. Có lần nó đùa: "Ê, má bà đã hứa gả bà cho tui rồi đó nghen. Bà ở trên này đừng có lộn xộn". Tôi không nhớ nó đã đổi cách xưng hô từ khi nào nhưng vừa nghe vậy đã đổ quạu: "Đừng có mơ. Tui không bao giờ trở về cái xứ đó. Mà ông cũng đừng có ăn nói bậy bạ". Nó cười hì hì: "Giỡn bà thôi chớ cái thứ con cái không ra gì như bà, có cho tui cũng không thèm lấy".

Mọi chuyện sẽ không có gì nếu như tôi không tình cờ quen một người. Anh là trưởng phòng của một công ty lớn. Chân dung của tôi trong mắt anh là một đứa trẻ mồ côi, tự lập, tự bươn chải vào đời... "Anh yêu em vì những điều đó. Em là một cô gái đầy nghị lực"- có lần anh bảo tôi như vậy.

Tôi gọi điện cho Kiên: "Ông đừng có dẫn bà già lên nữa nghe chưa. Tôi nói với người ta là tôi mồ côi...". Vừa nghe vậy, Kiên đã sừng sộ: "Bà ăn nói gì bất nhơn thất đức vậy? Má bà còn sống sờ sờ đó mà". "Tui nói rồi, ông mà còn dẫn má tui lên là đừng có trách sao tui cạn tình nghen"- tôi nói dứt khoát.

Kiên còn dẫn mẹ tôi lên một lần nữa. Sau đó, hắn mất biệt. Mẹ tôi lại lặn lội đi một mình. Tôi bực bội ra tối hậu thư: "Má đừng có lên đây nữa, con khó ăn khó nói với người ta. Nếu má không nghe lời, con sẽ đổi chỗ ở, không cho biết số điện thoại luôn".

Lần đó về, mãi 4 tháng sau mẹ tôi mới dám lên. Đó chính là cái lần tôi đã vứt giỏ đồ ăn mà mẹ lụm cụm mang từ nhà lên cho tôi. Và vì giận mẹ không nghe lời nên tôi đã đổi chỗ ở và không thèm gọi điện thoại về nhà.

Cho đến một hôm, tôi bỗng thấy ruột gan mình bồn chồn. Tôi lục tìm số điện thoại của Kiên. Nhưng tôi tìm mãi mà chẳng thấy. Bẳng đi một thời gian khá lâu, khi sắp xếp lại đồ đạc, tôi tìm được quyển sổ trong đó có ghi số điện thoại của Kiên. Tôi mừng quýnh vội gọi ngay. Vừa nghe tiếng Kiên, tôi đã líu lo: "Xin lỗi nghen, tui bỏ mất số điện thoại của ông, giờ mới tìm được. Ông sao rồi? Khỏe không? Cưới vợ chưa hay là còn chờ tui?".

Không nghe Kiên trả lời, tôi lại ghẹo: "Ê, bộ còn giận hả?". Bên kia, giọng Kiên thật chậm: "Giận làm gì cái thứ không phải con người như bà". Tôi chột dạ: "Làm gì mà nặng lời như vậy? Ông thấy má tui khỏe không?".

Không có tiếng trả lời. Tôi sốt ruột: "Nói đi chớ, tốn tiền điện thoại của người ta...". Kiên thủng thẳng: "Giỏi lắm thì bà cũng chỉ tốn tiền điện thoại một lần này chớ mai mốt có muốn tốn cũng không được...". Tôi phát bực nên gắt: "Nói gì thì nói lẹ lẹ lên, không thôi tui cúp máy à".

Lần này tôi không phải chờ lâu vì Kiên nói ngay: "Má bà mất rồi". Tôi nghĩ là Kiên nói đùa: "Ê, hết chuyện giỡn rồi sao? Má tui đang mạnh sần, ông trù ẻo hả? Đồ xấu xa". "Còn bà là đồ bất hiếu. Muốn biết thì về. Tui cúp máy đây".

Giọng Kiên cụt ngủn. Hắn cúp máy thật. Tôi gọi lại, chuông vẫn đổ nhưng hắn nhất quyết không nghe máy. Bán tín, bán nghi, hôm sau tôi chạy về...

Kiên không hề nói đùa. Mẹ tôi đã mất cách nay hơn 3 tháng. Trước đó, bà đã bệnh không ăn uống cả tuần... Kiên kể với tôi, hôm đám tang mẹ tôi, trời mưa tầm tã. Những người đưa đám đều khóc khi thấy người đứng ra lo ma chay cho mẹ tôi lại là Kiên. "Tui có nhờ nhắn tin trên truyền hình, cả đăng báo nữa..."- giọng Kiên buồn buồn.

Tôi cúi đầu, không dám nhìn vào ảnh mẹ. Kiên đã nói đúng. Tôi không chỉ là một đứa con bất hiếu mà thậm chí, tôi cũng không đáng làm một con người. Tôi có mẹ mà như một đứa con hoang...

ST tvt

Share

Bài viết liên quan

Những khoảnh khắc quanh ta
  • Prev

Giêsu Asia chuyên chủ đề Giáo dục, Công Giáo : Truyện hay, Thơ hay, Tùy bút, Sách quý, Danh bạ Website, Nhạc Thánh ca, Phim đạo, Suy niệm Tin Mừng hàng ngày, ...

Bạn cần liên hệ với Giêsu Asia, hãy gửi email về : giesu.asia@gmail.com

Với mục đích đơn sơ, luôn cố gắng Tôn vinh, Phát huy tính giàu đẹp, trong sáng của ngôn ngữ Tiếng Việt, Văn hoá Việt Nam

Website Giesu.asia được phát triển theo hướng mở của Web 2.0 : Toàn bộ nội dung đăng trên Website và Diễn đàn được mọi người (tự chịu trách nhiệm) đóng góp với mục đích chia sẻ những cái hay, cái đẹp trong cuộc sống --> Nhằm nhận ra Chân Thiện Mỹ trong mỗi câu chuyện, mỗi bài viết, ... hoặc chỉ nhằm mục đích thư giãn sau những ngày làm việc mệt mỏi, ... Không mục đích Chính trị, Không mục đích chia rẽ mối đại đoàn kết Dân tộc, Không đi ngược lại luật Pháp của Việt Nam, Không đi ngược với thuần phong mỹ tục của người Việt Nam, Văn hoá Việt Nam.

Mặc dù nội dung đã được qua khâu kiểm duyệt khá kỹ càng nhưng không thể tránh khỏi những thiếu xót, nếu có bất kì ai phát hiện bài viết nào đi ngược lại với những mục đích trong sáng trên ---> Xin vui lòng liên hệ ngay với Ban Quản trị (BQT) để xử lý kịp thời ==> Luôn giữ gìn và phát triển Giesu.asia theo con đường mà Chúa Giêsu muốn và đã dạy, đồng thời luôn giữ gìn sự đơn sơ, trong sáng, giàu đẹp, ... của Tiếng Việt, của Văn hoá Việt Nam.

Nguyện xin Thiên Chúa tuôn đổ mọi hồng ân trên tất cả mọi người tham gia Website này để cùng nhau phát triển Giesu.asia theo hướng Chúa muốn nhằm mang lại những hoa trái tốt đẹp và bình an trong tâm hồn mỗi người ! Thay mặt BQT Xin chân thành cảm ơn tất cả mọi người.

Lưu ý :

Tất cả các Website với tên miền con của Giesu.asia (subDomain) được Giesu.asia phát triển với mục đích Phi lợi nhuận cho các Giáo xứ, Đoàn thể, ... trên toàn lãnh thổ Việt Nam --> Buộc tuân thủ nghiêm ngặt với những mục đích trong sáng đã nêu trên.

Bất cứ ai phát hiện ra Website nào vi phạm, xin vui lòng liên hệ với BQT để xử lý kịp thời ! Xin chân thành cảm ơn.

Template Settings
Select color sample for all parameters
Orange Dark_Green Crimson Green_Yellow Indigo Maroon Medium_Violet_Red tomato
Background Color
Text Color
Select menu
Google Font
Body Font-size
Body Font-family
Direction
Background Color
Scroll to top